Chương 1
- Home
- Ảnh hậu trọng sinh: Ông trùm giải trí sủng vợ tận trời
- Chương 1 - Màn kịch vụng về trong phòng 1209
Cơn đau buốt óc như hàng ngàn mũi kim châm chọc vào đại não khiến Tô Tinh bật dậy. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm tấm lưng trần mảnh khảnh.
Trước mắt cô không phải là trần nhà trắng toát nồng nặc mùi thuốc sát trùng của bệnh viện, cũng không có tiếng máy đo nhịp tim “tít… tít…” lạnh lẽo báo hiệu sự sống đang cạn dần. Thay vào đó là ánh đèn vàng vọt, mờ ảo hắt ra từ chiếc đèn ngủ pha lê tinh xảo nơi đầu giường. Không khí trong phòng thoang thoảng mùi tinh dầu hoa nhài, ngọt ngào đến mức gay mũi, gợi lên một cảm giác nôn nao khó tả.
Tô Tinh đưa tay lên cổ, làn da mịn màng, không có vết sẹo, cũng chẳng có ống truyền dịch. Cô vội vã vơ lấy chiếc điện thoại đang nằm im lìm trên kệ tủ.
Ngày 15 tháng 8 năm 2023.
Đồng tử cô co rút lại. Cô đã trở về. Cô thực sự đã trở về ba năm trước, vào đúng cái đêm định mệnh đã đẩy cuộc đời cô xuống vực thẳm tăm tối nhất.
Đêm nay, tại khách sạn Đế Hào này, Cố Viễn – người chồng đạo diễn “tài năng” của cô – đã lừa cô uống một ly rượu có thuốc, sau đó sắp xếp để cô vào nhầm phòng của một lão già đầu tư bụng phệ nhằm đổi lấy kinh phí cho bộ phim mới. Còn hắn, ngay lúc này, đang ở phòng bên cạnh ân ái với Bạch Vy, cô bạn thân “thanh mai trúc mã” của cô.
Kiếp trước, cô ngây thơ tin tưởng bọn họ, để rồi bị chụp lại cảnh bước ra từ phòng lão già kia trong bộ dạng xộc xệch. Scandal nổ ra, Cố Viễn đóng vai người chồng đau khổ bị cắm sừng, Bạch Vy đóng vai người bạn thân an ủi, còn cô trở thành “dâm phụ” bị toàn mạng xã hội phỉ nhổ, cuối cùng chết trong sự cô độc và bệnh tật.
Một luồng nhiệt nóng rực bất chợt bùng lên từ bụng dưới, lan nhanh ra tứ chi bách hài. Tô Tinh cắn chặt môi, vị máu tanh nồng lan trong khoang miệng giúp cô tìm lại chút tỉnh táo. Thuốc đã bắt đầu ngấm. Cảm giác khô nóng, bứt rứt như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da thịt khiến cô muốn xé toạc bộ váy dạ hội chật chội trên người.
Nhưng lý trí mách bảo cô phải bình tĩnh. Cô nhếch môi, nụ cười trên gương mặt kiều diễm hiện lên vài phần tàn nhẫn và thê lương. Ông trời đã cho cô cơ hội sống lại, cô nhất định sẽ diễn trọn vai diễn này, nhưng kịch bản phải do cô viết lại.
Tiếng động lạ phát ra từ cánh cửa thông nhau giữa hai phòng suite cao cấp thu hút sự chú ý của Tô Tinh. Cánh cửa khép hờ, để lọt qua khe hở một tia sáng yếu ớt cùng những âm thanh ám muội khiến người nghe phải đỏ mặt tía tai.
Tô Tinh nén cơn choáng váng, bước chân trần trên thảm lông dày, nhẹ nhàng tiến lại gần. Qua khe cửa hẹp, cảnh tượng bên trong hiện ra rõ mồn một, trần trụi và dơ bẩn.
Trên chiếc ghế sofa da màu đen sẫm, hai thân thể đang quấn lấy nhau như rắn. Cố Viễn, người đàn ông luôn xây dựng hình tượng đạo diễn nho nhã, tri thức trước công chúng, giờ đây đang vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần của Bạch Vy, đôi tay thô bạo xé toạc chiếc váy lụa mỏng manh trên người cô ta.
“A… Viễn… nhẹ thôi…” Giọng Bạch Vy ngọt xớt, rên rỉ đầy khiêu khích, đôi mắt lúng liếng nước tình nhưng chẳng giấu nổi sự đắc ý. Cô ta vòng tay ôm chặt lấy cổ Cố Viễn, chủ động ưỡn người đón nhận những nụ hôn ướt át, tham lam của hắn. “Anh không sợ Tô Tinh tỉnh dậy sao? Cô ấy đang ở ngay phòng bên cạnh đấy.”
Cố Viễn cười khẩy, âm thanh khàn đục vì dục vọng: “Sợ cái gì? Loại thuốc anh bỏ vào rượu cực mạnh, giờ này cô ta chắc đang quằn quại vì nóng, chỉ cần lão Vương bước vào là xong chuyện. Đợi cô ta thân bại danh liệt, anh sẽ lập tức ly hôn, đường hoàng rước em về.”
Nói rồi, hắn thô bạo đẩy Bạch Vy ngã xuống sofa, cúi người ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng của cô ta. Tiếng da thịt va chạm, tiếng vải vóc ma sát cùng những lời lẽ tục tĩu vang lên không dứt. Bạch Vy nheo mắt hưởng thụ, bàn tay với những ngón thon dài sơn móng đỏ chót luồn vào tóc Cố Viễn, ấn đầu hắn xuống thấp hơn, biểu cảm trên gương mặt cô ta là sự pha trộn giữa khoái cảm và sự toan tính trơ trẽn.
“Anh thật xấu xa… Nhưng em thích…” Bạch Vy cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc nhưng lại khiến Tô Tinh cảm thấy buồn nôn.
Nhìn đôi “cẩu nam nữ” đang mải mê hoan lạc trên nỗi đau của mình, Tô Tinh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rướm máu. Kiếp trước, cô đã mù quáng đến mức nào mới không nhận ra sự lẳng lơ, giả tạo của Bạch Vy và sự tàn nhẫn, bạc bẽo của Cố Viễn?
Hóa ra, tình yêu mà cô tôn thờ chỉ là một màn kịch rẻ tiền. Hóa ra, sự nghiệp mà cô dốc lòng gây dựng chỉ là bàn đạp cho bọn họ.
Cơn nóng trong người ngày càng dữ dội, tầm nhìn của Tô Tinh bắt đầu nhòe đi. Cô biết mình không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Nếu lão Vương đến, mọi chuyện sẽ lặp lại như kiếp trước.
Tô Tinh xoay người, lảo đảo bước ra phía cửa chính. Cô cần tìm người giúp, hoặc ít nhất là thoát khỏi cái bẫy này.
Hành lang khách sạn Đế Hào vắng lặng, trải thảm đỏ thẫm như máu. Tô Tinh vịn tay vào tường, cố gắng bước đi thật nhanh nhưng đôi chân mềm nhũn không nghe theo sự điều khiển. Hơi thở cô nóng hổi, gò má ửng hồng một màu sắc dục mê người.
Đúng lúc này, cửa thang máy ở cuối hành lang bật mở. Một người đàn ông bước ra, theo sau là hai vệ sĩ mặc vest đen nghiêm nghị.
Người đàn ông đi đầu có vóc dáng cao lớn, vận một bộ âu phục thủ công màu đen tuyền, tôn lên khí chất vương giả, lạnh lùng đến bức người. Khuôn mặt anh ta như được tạc tượng, ngũ quan sắc sảo, đôi mắt phượng hẹp dài ẩn chứa sự sắc bén nhìn thấu tâm can người đối diện. Dù chỉ đứng yên, luồng khí tràng mạnh mẽ tỏa ra từ anh ta cũng đủ khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.
Lục Tư Hàn.
Cái tên này lóe lên trong đầu Tô Tinh như một tia chớp. Ông trùm truyền thông, người nắm giữ huyết mạch của cả giới giải trí Hoa Hạ. Kiếp trước, cô chỉ dám nhìn anh ta từ xa trong các buổi tiệc lớn, chưa bao giờ có cơ hội tiếp xúc.
Nhưng lúc này, anh ta chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô.
Lục Tư Hàn vừa kết thúc một cuộc họp tẻ nhạt, tâm trạng không mấy vui vẻ. Anh đang định trở về phòng nghỉ ngơi thì đột nhiên, một bóng người lảo đảo lao tới từ ngã rẽ.
Vệ sĩ định bước lên ngăn cản, nhưng Lục Tư Hàn đã giơ tay ra hiệu dừng lại. Anh nheo mắt nhìn người phụ nữ đang đứng không vững trước mặt mình.
Váy dạ hội màu xanh ngọc bích bị xô lệch, để lộ xương quai xanh quyến rũ và một mảng ngực trắng ngần. Mái tóc dài đen nhánh rối bời xõa xuống bờ vai trần. Gương mặt cô đỏ bừng, đôi mắt ngập nước mê mang nhưng sâu bên trong lại ánh lên một sự quật cường, tuyệt vọng đến đau lòng.
Tô Tinh dùng chút lý trí cuối cùng, lao đến nắm chặt lấy vạt áo vest của Lục Tư Hàn. Mùi hương gỗ đàn hương thanh lãnh trên người anh xộc vào mũi cô, phần nào xoa dịu cơn nóng rực đang thiêu đốt cơ thể.
“Cứu… cứu tôi…” Giọng cô khàn đặc, run rẩy, mang theo sự cầu khẩn tột cùng.
Lục Tư Hàn cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ bé đang bấu chặt lấy áo mình, ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Anh nhướng mày, ánh mắt lướt qua gương mặt kiều diễm đang cố kìm nén dục vọng của cô. Anh không lạ gì những chiêu trò “tiến cử” trong giới giải trí, nhưng ánh mắt của người phụ nữ này… nó chứa đựng một ngọn lửa hận thù đang rực cháy, không giống những kẻ hám danh lợi thông thường.
“Cô là ai?” Giọng anh trầm thấp, từ tính, vang lên như tiếng đàn cello trong đêm tĩnh lặng.
Tô Tinh ngước mắt nhìn anh, hơi thở nóng hổi phả vào cằm anh. Cô biết mình đang đánh cược, nhưng cô không còn đường lui.
“Tôi là Tô Tinh… Xin anh… mang tôi đi… Tôi có thể cho anh thứ anh muốn…”
Lời nói chưa dứt, tác dụng của thuốc đã đạt đến đỉnh điểm. Chân Tô Tinh khuỵu xuống. Nhưng cô không ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo mà rơi vào một vòng tay rắn chắc, ấm áp.
Lục Tư Hàn đỡ lấy eo cô, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng bỏng qua lớp vải mỏng manh. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một đường cong đầy thú vị, phá vỡ vẻ băng lãnh thường ngày.
“Thứ tôi muốn?” Anh ghé sát tai cô, thì thầm, giọng nói mang theo chút trêu chọc và nguy hiểm. “Khẩu khí không nhỏ. Được, để xem bản lĩnh của cô đến đâu.”
Anh không đẩy cô ra, ngược lại còn siết chặt vòng tay, bế bổng cô lên theo kiểu công chúa. Tô Tinh theo bản năng vòng tay ôm cổ anh, vùi mặt vào lồng ngực rắn rỏi ấy, tham lam hít lấy hơi lạnh tỏa ra từ người anh để trấn áp ngọn lửa trong lòng.
“Sắp xếp phòng tổng thống. Không được để bất kỳ ai làm phiền.” Lục Tư Hàn lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ, sau đó sải bước dài về phía thang máy chuyên dụng, mang theo “rắc rối” ngọt ngào mà anh vừa nhặt được.
Cánh cửa thang máy khép lại, ngăn cách hai thế giới. Một bên là sự toan tính, bẩn thỉu của đôi gian phu dâm phụ. Một bên là sự khởi đầu của một ván cờ mới, nơi quân Tốt đã sẵn sàng lột xác thành Hậu để chiếu tướng.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com