Chương 2
- Home
- Ảnh hậu trọng sinh: Ông trùm giải trí sủng vợ tận trời
- Chương 2 - Đêm cuồng loạn và bản hợp đồng bán thân
Cánh cửa phòng tổng thống đóng sầm lại, ngăn cách mọi ồn ào của thế giới bên ngoài. Lục Tư Hàn ném Tô Tinh xuống chiếc giường king-size rộng lớn giữa phòng. Đệm lò xo đàn hồi khiến thân thể cô nảy lên nhẹ, mái tóc đen xõa tung trên ga giường trắng muốt tạo nên một sự tương phản thị giác đầy kích thích.
Tô Tinh lúc này đã hoàn toàn mất đi lý trí. Dược lực như cơn thủy triều nuốt chửng lấy cô, biến cô thành một con cá mắc cạn đang khao khát nước. Cô vặn vẹo, bàn tay vô thức xé toạc cổ áo váy vốn đã trễ nải, để lộ bầu ngực căng tròn phập phồng kịch liệt.
“Nóng… Cứu em…”
Tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng cô ngọt ngào và ướt át, như móng vuốt mèo cào nhẹ vào tim gan người đàn ông.
Lục Tư Hàn đứng bên mép giường, ánh mắt tối sầm lại. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, ném sang một bên. Nhìn người phụ nữ đang quằn quại trước mặt, anh không phải thánh nhân. Dục vọng nguyên thủy bị kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc bùng nổ chỉ vì ánh mắt ầng ậng nước và đôi môi đỏ mọng đang hé mở kia.
Anh cúi người, chống hai tay xuống hai bên sườn cô, giam cầm cô trong lồng ngực mình.
“Tô Tinh, nhìn cho kỹ tôi là ai.” Giọng anh khàn đặc, mang theo sự đe dọa. “Một khi đã bắt đầu, cô sẽ không có đường lui đâu.”
Tô Tinh hé mắt, tầm nhìn mơ hồ chỉ thấy một gương mặt tuấn tú đang áp sát. Mùi hương nam tính mạnh mẽ bao trùm lấy cô, khiến từng tế bào trong cơ thể cô reo hò đòi hỏi sự lấp đầy. Cô không trả lời, thay vào đó, cô vươn đôi tay mềm mại quàng qua cổ anh, kéo mạnh xuống.
Đôi môi cô dán chặt vào môi anh, vụng về nhưng cuồng nhiệt.
Sợi dây lý trí của Lục Tư Hàn đứt phựt. Anh không kiềm chế nữa, cúi xuống chiếm lấy đôi môi ngọt ngào kia, nụ hôn mang theo tính chiếm hữu mãnh liệt, càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô. Bàn tay to lớn của anh luồn vào trong lớp váy dạ hội, thô bạo xoa nắn làn da mịn màng đang nóng hầm hập.
“Ưm…”
Tô Tinh cong người lên, tiếng rên rỉ thỏa mãn bật ra khi ngón tay anh chạm vào điểm nhạy cảm. Cảm giác trống rỗng và ngứa ngáy bị lấp đầy bởi sự ma sát thô ráp nhưng đầy kích thích.
Không có dạo đầu dịu dàng, chỉ có sự va chạm của bản năng. Lục Tư Hàn xé toạc lớp vải vướng víu cuối cùng, thân thể tráng kiện đè lên người cô. Khoảnh khắc hai cơ thể hòa làm một, Tô Tinh đau đớn nhíu mày, móng tay cào mạnh vào lưng anh tạo thành những vệt đỏ dài. Nhưng ngay sau đó, cơn đau nhanh chóng bị thay thế bởi những đợt khoái cảm dồn dập như sóng vỗ bờ.
Cả căn phòng ngập tràn mùi vị của tình dục. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch, tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông hòa cùng tiếng nức nở kiều mị của phụ nữ tạo nên một bản hòa ca đầy sắc dục.
Lục Tư Hàn như một con thú đói khát, dày vò cô hết lần này đến lần khác. Anh muốn khắc sâu dấu ấn của mình lên người cô, xóa sạch mọi dấu vết của quá khứ. Còn Tô Tinh, trong cơn mê loạn, cô bám chặt lấy anh như chiếc phao cứu sinh duy nhất, để mặc anh dẫn dắt cô chìm đắm vào bể dục vọng điên cuồng.
…
Sáng hôm sau.
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa dày, rọi vào căn phòng bừa bộn. Quần áo vương vãi khắp sàn nhà là minh chứng cho trận “chiến đấu” kịch liệt đêm qua.
Tô Tinh cựa mình tỉnh dậy, cơn đau nhức như muốn rã rời xương cốt ập đến khiến cô nhăn mặt. Cô khẽ mở mắt, ký ức đêm qua ùa về như thác lũ. Gương mặt cô nóng bừng lên, nhưng ánh mắt lại nhanh chóng trở nên lạnh lẽo và tỉnh táo.
Cô nhìn sang bên cạnh, chỗ nằm đã trống không và lạnh ngắt.
Tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ phòng tắm. Một lát sau, cửa mở, Lục Tư Hàn bước ra với độc một chiếc khăn tắm quấn ngang hông. Những giọt nước còn đọng trên cơ ngực rắn chắc lăn dài xuống cơ bụng sáu múi hoàn hảo, toát lên vẻ quyến rũ đầy nam tính.
Anh nhìn Tô Tinh đang ngồi trên giường, quấn chăn che kín người, ánh mắt không chút né tránh.
“Tỉnh rồi?” Lục Tư Hàn đi đến quầy bar mini, rót một cốc nước lọc, nhấp một ngụm. Thần thái của anh ung dung, cao ngạo như một vị vua vừa ban ơn mưa móc.
Tô Tinh hít sâu một hơi, vén chăn bước xuống giường. Cô không e ngại việc mình đang trần trụi, thản nhiên nhặt chiếc áo sơ mi của anh dưới đất khoác lên người. Chiếc áo rộng thùng thình càng làm tôn lên vóc dáng mảnh mai và đôi chân dài miên man đầy những vết tích hoan ái.
“Lục tổng, kỹ thuật của anh rất tốt.” Cô nhếch môi cười, một nụ cười quyến rũ nhưng đầy toan tính.
Lục Tư Hàn nhướng mày, đặt cốc nước xuống, tiến lại gần nâng cằm cô lên:
“Gan cô cũng rất lớn. Dám coi tôi là trai bao sao?”
“Không dám.” Tô Tinh nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định. “Tôi coi anh là đối tác. Đêm qua tôi đã trả thù lao cho anh rồi. Bây giờ, chúng ta có thể nói chuyện làm ăn được chưa?”
Lục Tư Hàn bật cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng trong lồng ngực. Anh buông tay ra, xoay người ngồi xuống ghế sofa, vắt chân chữ ngũ.
“Nói đi, cô muốn gì?”
“Tôi muốn ký hợp đồng với Thiên Ngu của anh. Tôi muốn anh nâng đỡ tôi, cho tôi tài nguyên tốt nhất. Đổi lại, tôi sẽ là cây hái ra tiền giỏi nhất của anh, và… tôi sẽ ngoan ngoãn làm người tình bí mật của anh, bất cứ khi nào anh cần.”
Tô Tinh biết rõ Lục Tư Hàn là thương nhân, anh chỉ quan tâm đến lợi ích. Cô cần quyền lực của anh để trả thù Cố Viễn và Bạch Vy, để lấy lại những gì thuộc về mình.
Lục Tư Hàn nheo mắt đánh giá người phụ nữ trước mặt. Đêm qua cô ta nóng bỏng, cuồng nhiệt như lửa. Sáng nay lại lạnh lùng, sắc sảo như băng. Sự thay đổi này khiến anh cảm thấy thú vị.
“Tại sao tôi phải chọn cô? Giới giải trí không thiếu người đẹp, càng không thiếu người muốn leo lên giường của tôi.”
“Vì tôi có diễn xuất. Và vì… tôi biết anh cũng chướng mắt Cố Viễn.” Tô Tinh bước tới, cúi người chống tay lên thành ghế, ghé sát mặt anh. “Anh biết đấy, Cố Viễn đang định dựa hơi nhà họ Bạch để lấn sân sang mảng điện ảnh, cạnh tranh trực tiếp với Thiên Ngu. Kẻ thù của kẻ thù là bạn, đúng không Lục tổng?”
Lục Tư Hàn nhìn sâu vào đáy mắt cô, thấy được ngọn lửa hận thù đang cháy rực trong đó. Anh thích những người phụ nữ thông minh và có tham vọng.
“Được.” Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo cho cô. “Tôi cho cô cơ hội. Nhưng trước hết, cô phải giải quyết rắc rối của mình đã.”
Anh hất cằm về phía chiếc điện thoại của Tô Tinh đang rung lên bần bật trên bàn.
Tô Tinh cầm điện thoại lên, màn hình hiển thị hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ Cố Viễn.
“Vợ ơi, em đi đâu rồi? Anh lo chết mất.” “Anh đang cùng Bạch Vy và các phóng viên đi tìm em. Em đừng làm chuyện dại dột nhé.”
Khóe môi Tô Tinh cong lên một nụ cười khinh bỉ. “Lo chết mất”? Hắn ta đang lo không bắt được gian cô tại trận thì có.
Đồng hồ điểm 7 giờ 30 phút sáng.
Theo kịch bản kiếp trước, 8 giờ sáng, Cố Viễn sẽ dẫn theo một đám phóng viên ập vào phòng 1209 – nơi lão Vương đang đợi sẵn. Nhưng kiếp này, cô đang ở phòng tổng thống tầng cao nhất.
“Cảm ơn Lục tổng đã nhắc nhở.” Tô Tinh quay sang nhìn Lục Tư Hàn, ánh mắt lóe lên tia sáng giảo hoạt. “Anh có muốn xem kịch hay không? Em mời anh xem miễn phí màn đầu tiên: ‘Bắt gian tại trận’.”
Cô nhanh chóng vào phòng tắm rửa mặt, chỉnh trang lại đầu tóc nhưng cố tình để lộ vài vết đỏ mờ ám trên cổ. Sau đó, cô mượn Lục Tư Hàn một chiếc áo choàng tắm kín đáo.
“Anh có thể cho người đưa em xuống tầng 12 không? Đi thang máy nhân viên.”
Lục Tư Hàn gật đầu, gọi điện cho trợ lý. Trước khi Tô Tinh rời đi, anh đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, kéo lại đặt lên môi một nụ hôn nhẹ.
“Diễn cho tốt vào. Nếu diễn tệ, hợp đồng hủy bỏ.”
Tô Tinh mỉm cười rạng rỡ:
“Yên tâm, em chính là Ảnh hậu tương lai của anh.”
Cánh cửa thang máy đóng lại. Tô Tinh thu lại nụ cười, gương mặt trở nên lạnh băng. Cô nhìn con số hiển thị trên bảng điện tử đang nhảy lùi dần xuống số 12.
Cố Viễn, Bạch Vy, các người thích diễn vai tình sâu nghĩa nặng đúng không? Hôm nay tôi sẽ xé nát cái mặt nạ của các người, để xem bên dưới lớp da người đó là loại ma quỷ gì!
Tại tầng 12, trước cửa phòng 1209.
Cố Viễn vẻ mặt đầy lo lắng, tay chân luống cuống đập cửa: “Vợ ơi! Em có ở trong đó không? Mở cửa cho anh!”
Bên cạnh hắn, Bạch Vy khoác tay hắn vẻ an ủi, nhưng khóe mắt lại liếc nhìn đám phóng viên đang lăm le máy ảnh phía sau, ánh lên vẻ đắc ý. Cô ta thì thầm vào tai Cố Viễn: “Anh diễn sâu vào, lát nữa cửa mở, nhớ là phải tỏ ra đau khổ tột cùng đấy.”
Cố Viễn gật nhẹ, rồi quay ra gào to hơn: “Phá cửa! Mau phá cửa! Tôi sợ vợ tôi xảy ra chuyện!”
Cánh cửa phòng 1209 rung lên bần bật. Bên trong yên ắng đến rợn người.
Nhưng bọn họ không biết rằng, ở khúc quanh hành lang cách đó không xa, Tô Tinh đang đứng dựa tường, khoanh tay trước ngực, nhàn nhã nhìn đám người đang làm trò hề như nhìn một lũ khỉ trong rạp xiếc.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com