Chương 6
- Home
- Ảnh hậu trọng sinh: Ông trùm giải trí sủng vợ tận trời
- Chương 6 - Ván bài lật ngửa và cái kết viên mãn
Không khí trong hội trường căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Cố Viễn, kẻ vừa ngất xỉu giả vờ để trốn tránh, nghe thấy lời tuyên bố đanh thép của Lục Tư Hàn liền bật dậy như xác chết sống lại. Hắn biết mình đã mất hết sự nghiệp, nhưng bản tính đê hèn khiến hắn muốn kéo cả Tô Tinh xuống bùn.
Hắn chỉ tay vào mặt Tô Tinh, gào lên với giọng lạc đi vì tuyệt vọng:
“Tô Tinh! Cô đừng có mà ngậm máu phun người! Dù tôi có sai, thì cô cũng chẳng trong sạch gì! Chúng ta chưa ly hôn! Trên giấy tờ pháp luật, cô vẫn là vợ tôi. Cô công khai ân ái, ôm ấp đàn ông khác trước mặt bàn dân thiên hạ, cô chính là loại đàn bà lăng loàn, ngoại tình! Cô cũng vi phạm luật hôn nhân gia đình! Cô lấy tư cách gì mà kiện tôi?”
Đám phóng viên lại xôn xao. Cố Viễn nói đúng về lý. Dù hắn ngoại tình trước, nhưng nếu Tô Tinh cũng ngoại tình khi chưa ra tòa, cô cũng không còn là “nạn nhân hoàn hảo” nữa. Dư luận sẽ chia làm hai phe, và màn trả thù sẽ bớt đi phần hả hê.
Bạch Vy ngồi bệt dưới đất cũng ngóc đầu dậy, tia hy vọng lóe lên trong mắt: “Đúng… đúng vậy! Cô ta cũng là kẻ phản bội! Cô ta và Lục tổng gian díu với nhau…”
Lục Tư Hàn nheo mắt, sát khí trong đáy mắt nổi lên. Anh định bước lên dạy cho tên cặn bã này một bài học, nhưng Tô Tinh đã giữ tay anh lại.
Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và bình thản đến lạ lùng. Cô nhìn Cố Viễn như nhìn một con hề đang giãy chết.
“Cố Viễn, tôi đợi câu nói này của anh nãy giờ.”
Tô Tinh ra hiệu cho trợ lý của Lục Tư Hàn bên dưới. Người trợ lý lập tức chiếu lên màn hình LED lớn một văn bản pháp lý được scan rõ nét.
Tiêu đề văn bản đập vào mắt mọi người: THỎA THUẬN LY HÔN.
Phía dưới là chữ ký của Cố Viễn và Tô Tinh, cùng con dấu công chứng đỏ chót. Ngày tháng ghi trên văn bản là… 6 tháng trước.
Cố Viễn chết sững, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn run rẩy lùi lại: “Cái… cái này…”
Tô Tinh cầm micro, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp hội trường:
“Trí nhớ của đạo diễn Cố có vẻ kém nhỉ? Sáu tháng trước, anh vì muốn trốn khoản nợ cờ bạc khổng lồ và vay vốn ngân hàng dưới danh nghĩa cá nhân để làm phim, anh đã quỳ xuống cầu xin tôi ký vào đơn ly hôn này để tẩu tán tài sản sang tên mẹ anh. Anh nói đây là ‘ly hôn giả’ để đối phó ngân hàng, giấy tờ anh giữ, chưa nộp lên tòa.”
Cô bước tới một bước, khí thế bức người:
“Nhưng anh quên rằng, bản thỏa thuận này đã được công chứng và có hiệu lực ngay từ thời điểm ký về việc chấm dứt quan hệ vợ chồng và chia tách tài sản. Về mặt pháp lý, tôi và anh đã là người dưng từ nửa năm nay. Anh giấu nhẹm nó đi để tiếp tục lợi dụng danh tiếng ‘vợ chồng ân ái’ của tôi nhằm PR cho phim.”
Tô Tinh quay sang nhìn thẳng vào ống kính livestream:
“Vì vậy, thưa quý vị, Tô Tinh tôi là phụ nữ độc thân. Việc tôi tìm hiểu ai, yêu ai, là quyền tự do của tôi. Còn Cố Viễn và Bạch Vy, hai người lén lút quan hệ từ trước khi ly hôn rồi lại tìm mọi cách hãm hại tôi, đó mới là sự trơ trẽn tột cùng.”
Cú “quay xe” này quá ngoạn mục. Mọi kẽ hở pháp lý đã được bịt kín. Cố Viễn hoàn toàn sụp đổ. Hắn không ngờ cái bẫy tài chính hắn giăng ra cho vợ mình năm xưa, giờ lại trở thành thòng lọng siết cổ chính hắn.
“Không… không thể nào…” Cố Viễn lẩm bẩm, chân nam đá chân chiêu rồi ngã quỵ xuống sàn thực sự.
Cảnh sát kinh tế và cảnh sát hình sự cùng lúc bước vào hội trường.
“Cố Viễn, chúng tôi nhận được tố cáo anh có hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, trốn thuế và sử dụng chất cấm. Mời anh về đồn hợp tác điều tra.”
“Bạch Vy, cô bị nghi ngờ là đồng phạm và có dính líu đến đường dây môi giới mại dâm trái phép. Mời cô đi theo chúng tôi.”
Tiếng còng số 8 lạnh lẽo vang lên khô khốc. Hình ảnh hai kẻ từng là “ngọc nữ”, “đạo diễn tài ba” bị áp giải đi trong sự khinh bỉ của hàng trăm ống kính trở thành cái kết bi thảm nhất nhưng xứng đáng nhất.
Tô Tinh đứng trên bục cao, nhìn theo bóng lưng họ, lòng nhẹ bẫng. Kiếp trước, cô chết trong oan ức. Kiếp này, nợ máu đã trả bằng máu.
Một bàn tay ấm áp bao bọc lấy bàn tay cô. Lục Tư Hàn kéo cô vào lòng, che đi tầm mắt của cô khỏi những thứ nhơ nhuốc kia.
“Xong rồi. Về nhà thôi.” Anh thì thầm.
Tô Tinh ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh: “Về nhà? Nhà ai?”
Lục Tư Hàn nhếch môi, nụ cười tà mị nhưng đầy sủng ái: “Em đã ký hợp đồng bán thân cho tôi, tất nhiên là về nhà tôi. Đêm nay, chúng ta phải thực hiện nốt ‘điều khoản’ còn dang dở ở thư phòng chứ?”
Tô Tinh đỏ mặt, đấm nhẹ vào ngực anh, nhưng không từ chối.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com