Chương 5
- Home
- Ảnh hậu trọng sinh: Ông trùm giải trí sủng vợ tận trời
- Chương 5 - Đòn chí mạng tại buổi họp báo
Sau buổi livestream thảm họa, danh tiếng của Cố Viễn và Bạch Vy tụt dốc không phanh. Các nhãn hàng đại diện lần lượt hủy hợp đồng, cư dân mạng đào bới lại quá khứ, soi mói từng cử chỉ thân mật quá đà của hai người trước đây.
Tại căn hộ cao cấp của Cố Viễn.
“Chát!”
Một cái tát giáng trời giáng xuống khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng của Bạch Vy, khiến cô ta ngã dúi dụi xuống sofa.
“Đồ ngu! Cô diễn cái gì trên sóng vậy hả? Cô muốn hại chết tôi sao?” Cố Viễn gầm lên, cà vạt tháo lỏng, mắt vằn đỏ tia máu, hoàn toàn mất đi vẻ đạo mạo thường ngày.
Bạch Vy ôm mặt khóc nức nở, nhưng trong mắt lại lóe lên sự oán độc. Cô ta ngẩng đầu, giọng rít lên: “Anh đánh tôi? Lúc sướng thì anh gọi bảo bối, giờ có chuyện thì anh đổ hết lên đầu tôi? Đừng quên, ý tưởng bỏ thuốc Tô Tinh là của anh!”
Cố Viễn khựng lại, thở hắt ra, sự tàn nhẫn trong mắt hắn dịu đi đôi chút, thay vào đó là sự toan tính hèn hạ. Hắn ngồi xuống bên cạnh, kéo Bạch Vy vào lòng, bàn tay thô bạo luồn vào trong áo cô ta xoa nắn như để xả cơn giận.
“Được rồi, anh nóng quá. Giờ chúng ta đang ngồi chung một thuyền. Con khốn Tô Tinh đó dám chơi chúng ta, anh sẽ không để yên đâu.”
Bạch Vy nín khóc, uốn éo người cọ sát vào hạ bộ của hắn, giọng lả lơi đầy nịnh nọt: “Viễn, em có cách. Cô ta nói chúng ta gian dâm, vậy chúng ta tố ngược lại cô ta ngoại tình, bao nuôi trai bao. Em đã cho người chụp được ảnh cô ta đi vào phòng tổng thống khách sạn Đế Hào đêm đó, còn có cả ảnh cô ta lên xe sang của một đại gia bí ẩn.”
Cố Viễn mắt sáng lên: “Ý em là… đổi trắng thay đen?”
“Đúng vậy.” Bạch Vy cười độc địa. “Tô Tinh không có gia thế, người chống lưng cho cô ta chắc chắn là một lão già hói bụng phệ nào đó thôi. Chúng ta sẽ tổ chức họp báo, công khai xin lỗi vì ‘hiểu lầm’ trên show, sau đó tung bằng chứng cô ta ngoại tình, ép anh phải ly hôn. Dư luận vốn ghét kẻ phản bội, chỉ cần chúng ta đóng vai nạn nhân, gió sẽ đổi chiều.”
Cặp đôi gian phu dâm phụ nhìn nhau cười đắc ý, rồi lại lao vào nhau ngấu nghiến ngay trên ghế sofa phòng khách, như thể dục vọng là liều thuốc an thần duy nhất cho lương tâm thối nát của bọn họ.
…
Hai ngày sau, tin tức nổ ra khắp các mặt báo: “Đạo diễn Cố Viễn họp báo công bố ly hôn, tố vợ ngoại tình với đại gia U60.”
Những bức ảnh chụp mờ ảo Tô Tinh được một người đàn ông (chỉ thấy lưng) bế vào phòng khách sạn, cùng cảnh cô bước lên chiếc Maybach đen tuyền được tung ra. Dư luận lập tức dậy sóng. Đám đông vốn dễ bị dắt mũi bắt đầu quay sang chửi rủa Tô Tinh là “hạng đĩ điếm”, “bán thân cầu vinh”.
Tại trụ sở tập đoàn Thiên Ngu.
Trong phòng chủ tịch, Lục Tư Hàn ném xấp báo xuống bàn trà, gương mặt lạnh băng như tượng tạc, sát khí tỏa ra khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống độ âm.
“Đại gia U60? Lão già hói bụng phệ?” Lục Tư Hàn nghiến răng, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm. Anh đường đường là thái tử gia Bắc Kinh, nhan sắc cực phẩm, vậy mà qua miệng lưỡi bọn chúng lại biến thành lão già đáng khinh?
Tô Tinh đang ngồi trên đùi anh, thong thả lướt iPad xem bình luận chửi rủa mình, không nhịn được bật cười khúc khích. Cô vòng tay ôm cổ anh, cọ cọ chóp mũi vào má anh dỗ dành:
“Lục tổng bớt giận, là do mắt bọn họ mù. Trong mắt em, anh là ‘tiểu thịt tươi’ ngon miệng nhất.”
Lục Tư Hàn liếc nhìn cô gái nhỏ trong lòng. Bên ngoài bão tố phong ba, cô vẫn bình thản như không, thậm chí còn có tâm trạng trêu chọc anh. Sự kiên cường này vừa khiến anh đau lòng, vừa khiến anh si mê.
Anh siết chặt eo cô, cúi xuống cắn nhẹ vào môi dưới của cô trừng phạt: “Em còn cười được? Bọn họ đang mắng em rất khó nghe.”
“Cứ để họ mắng.” Ánh mắt Tô Tinh trở nên sắc bén. “Càng mắng hăng, lát nữa vả mặt càng đau. Họp báo bắt đầu chưa?”
“Năm phút nữa.” Lục Tư Hàn nhìn đồng hồ, bàn tay bắt đầu không an phận luồn vào trong váy công sở ngắn cũn của cô. “Đủ để chúng ta làm một chút chuyện ‘khởi động’.”
“Ưm… Lục Tư Hàn… đừng… lát nữa em còn phải xuất hiện…” Tô Tinh rên nhẹ, cố đẩy tay anh ra nhưng cơ thể lại phản bội lý trí, mềm nhũn dưới kỹ thuật điêu luyện của anh.
“Yên tâm, tôi sẽ không làm hỏng lớp trang điểm của em. Chỉ là… đánh dấu chủ quyền thôi.”
Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên bàn làm việc rộng lớn, gạt phăng đống tài liệu sang một bên. Nụ hôn nóng bỏng triền miên át đi tiếng tivi đang phát trực tiếp buổi họp báo. Trong phòng, xuân sắc vô biên. Trên màn hình, Cố Viễn và Bạch Vy đang diễn vai những kẻ bị hại đáng thương nhất thế giới.
…
Trung tâm hội nghị quốc tế, nơi diễn ra buổi họp báo.
Hàng trăm phóng viên chen chúc nhau. Cố Viễn mặc vest đen chỉnh tề, khuôn mặt tiều tụy (do trang điểm). Bạch Vy ngồi cạnh, mắt sưng húp, thỉnh thoảng lại lấy khăn chấm nước mắt.
“Tôi thực sự rất đau lòng…” Cố Viễn nghẹn ngào nói vào micro. “Tôi luôn yêu thương và tin tưởng Tinh Tinh, không ngờ cô ấy lại vì tiền tài mà sa ngã, qua lại với những đại gia lớn tuổi. Sự cố ở khách sạn hôm đó, thực ra là tôi đi tìm cô ấy để khuyên can, nhưng cô ấy lại dựng chuyện vu khống tôi và Bạch Vy…”
Bạch Vy tiếp lời, giọng run rẩy: “Tôi và anh Viễn hoàn toàn trong sạch. Chúng tôi chỉ là đồng nghiệp thân thiết. Tinh Tinh, nếu cậu đang xem, xin cậu hãy quay đầu lại…”
Đúng lúc màn kịch tình cảm đang đến cao trào, màn hình LED khổng lồ phía sau lưng họ đột nhiên chớp tắt, rồi chuyển cảnh.
Không phải là slide trình chiếu bằng chứng ngoại tình của Tô Tinh như dự kiến.
Mà là một đoạn video sắc nét, âm thanh sống động.
Trên màn hình, bối cảnh là phòng khách sạn 1209. Cố Viễn và Bạch Vy đang quấn lấy nhau trên sofa.
“Sợ cái gì? Loại thuốc anh bỏ vào rượu cực mạnh, giờ này cô ta chắc đang quằn quại vì nóng, chỉ cần lão Vương bước vào là xong chuyện.” – Giọng Cố Viễn vang lên rõ mồn một.
“Anh thật xấu xa… Nhưng em thích…” – Tiếng cười lẳng lơ của Bạch Vy và cảnh cô ta chủ động hôn hít Cố Viễn đập thẳng vào mắt hàng trăm phóng viên và hàng triệu người đang xem livestream.
Cả hội trường chết lặng trong ba giây, sau đó vỡ òa như ong vỡ tổ.
“Cái gì thế này?” “Trời ơi! Là thật! Bọn họ gài bẫy Tô Tinh!” “Kinh tởm! Vừa nãy còn khóc lóc trong sạch!”
Cố Viễn và Bạch Vy quay lại nhìn màn hình, mặt cắt không còn giọt máu. Cố Viễn lao tới hét vào mặt nhân viên kỹ thuật: “Tắt đi! Tắt ngay đi! Ai cho phép chiếu cái này?”
Nhưng màn hình không tắt, mà chuyển sang một video khác. Lần này là cảnh camera giám sát tại nhà riêng của Cố Viễn tối hôm qua.
“Ngày mai cứ đổ hết tội lên đầu nó. Nói nó làm gái, dư luận sẽ tin thôi.” – Cố Viễn vừa tát Bạch Vy xong lại ôm ấp cô ta, bộ mặt trơ trẽn, bỉ ổi hiện nguyên hình không che đậy.
“Kết thúc rồi.” Bạch Vy ngã sụp xuống sàn, hai mắt vô hồn. Cô ta biết, sự nghiệp của mình, cuộc đời của mình, xong thật rồi.
Đúng lúc này, cánh cửa lớn của hội trường mở toang.
Tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà lạnh lẽo đầy kiêu hãnh. Tô Tinh bước vào, khoác trên mình bộ vest trắng tinh khôi, khí chất thanh cao, thoát tục, hoàn toàn đối lập với vẻ nhếch nhác, dơ bẩn của hai kẻ trên bục.
Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc hơn cả là người đàn ông đi bên cạnh cô.
Lục Tư Hàn – Chủ tịch tập đoàn Thiên Ngu, ông vua không ngai của giới giải trí – đang nắm chặt tay cô, ánh mắt nhìn cô đầy sủng nịch và bảo vệ.
Đám phóng viên há hốc mồm. “Đại gia U60” mà Cố Viễn nói… là Lục Tư Hàn sao?
Tô Tinh bước lên bục, giật lấy micro từ tay Cố Viễn đang run rẩy. Cô nhìn xuống hắn, ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi.
“Đạo diễn Cố, kịch bản anh viết rất hay, nhưng tiếc là… anh chọn sai diễn viên chính rồi.”
Cô quay sang đám đông, dõng dạc tuyên bố:
“Tôi, Tô Tinh, chính thức đâm đơn kiện Cố Viễn và Bạch Vy về tội vu khống, xâm phạm danh dự và âm mưu giết người. Luật sư của tập đoàn Thiên Ngu sẽ làm việc với các người.”
Rồi cô quay sang Lục Tư Hàn, mỉm cười ngọt ngào, nụ cười khiến cả hội trường bừng sáng:
“Và xin giới thiệu, đây là ‘đại gia’ bao nuôi tôi. Lục tổng, anh có muốn nói gì không?”
Lục Tư Hàn vòng tay ôm eo cô, tuyên bố chủ quyền trước ống kính:
“Đính chính một chút. Không phải bao nuôi. Là tôi đang theo đuổi cô ấy. Và bất cứ ai đụng đến Tô Tinh, chính là đụng đến Lục Tư Hàn này. Tập đoàn Thiên Ngu sẽ phong sát toàn diện Cố Viễn và Bạch Vy vĩnh viễn.”
Một lời nói ra, nặng tựa ngàn cân. Cố Viễn nghe xong câu này, hai mắt tối sầm, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com