Chương 1
Đêm tiệc từ thiện “Tinh Quang” là sự kiện xa hoa bậc nhất Giang Thành, nơi quy tụ những đỉnh lưu của giới giải trí và những ông trùm tài chính quyền lực nhất. Ánh đèn flash chớp nháy liên hồi như muốn xé toạc màn đêm, tiếng hò reo của người hâm mộ vang dội bên ngoài sảnh lớn khách sạn Đế Hào.
Lạc Yên bước xuống từ chiếc Bentley màu đen bóng loáng. Cô khoác lên mình bộ lễ phục dạ hội màu đỏ rượu xẻ tà cao táo bạo, khoe trọn đôi chân dài miên man và làn da trắng sứ không tì vết. Là “Nữ hoàng Ballad” kiêm nhạc sĩ thiên tài trẻ tuổi nhất hiện nay, khí chất của cô vừa kiêu sa, vừa lạnh lùng, tựa như một đóa hồng có gai không ai dám tùy tiện chạm vào.
Nhưng ít ai biết, đằng sau vẻ hào nhoáng của một ngôi sao, cô còn là hòn ngọc quý trên tay của Lạc gia – gia tộc nắm giữ một nửa huyết mạch truyền thông của cả nước.
Lạc Yên vừa bước vào sảnh, không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại trong vài giây. Những ánh mắt thèm thuồng của đàn ông và sự ghen tị của phụ nữ bám riết lấy cô. Cô đã quá quen với điều này. Khẽ nhếch môi tạo một nụ cười công nghiệp hoàn hảo, cô lướt đi như một nữ hoàng.
Đột nhiên, đám đông xôn xao dạt sang hai bên như thủy triều rút. Một luồng khí áp bức, lạnh lẽo bao trùm không gian.
Phó Trầm xuất hiện.
Người đàn ông thừa kế duy nhất của tập đoàn Phó thị, người được mệnh danh là “Vua không ngai” của giới kinh doanh, bước vào với vẻ mặt không chút cảm xúc. Bộ vest đen được cắt may thủ công ôm sát cơ thể cao lớn, từng đường nét trên gương mặt anh sắc sảo như được tạc từ đá lạnh. Đôi mắt phượng hẹp dài lướt qua đám đông, không dừng lại ở bất kỳ ai, mang theo sự ngạo mạn bẩm sinh của kẻ đứng trên vạn người.
Khi Lạc Yên và Phó Trầm lướt qua nhau ở trung tâm sảnh tiệc, cả hội trường nín thở.
Truyền thông vẫn luôn đồn đại rằng Phó Trầm cực kỳ ghét giới giải trí, và Lạc Yên là người duy nhất dám từ chối lời mời biểu diễn của tập đoàn Phó thị ba năm trước. Mọi người đều chờ đợi một màn “chiến tranh lạnh”.
Lạc Yên khẽ gật đầu, ánh mắt lãnh đạm: “Phó tổng.”
Phó Trầm dừng bước, ánh mắt thâm sâu dừng lại trên khuôn mặt kiều diễm của cô đúng ba giây, rồi lạnh lùng đáp trả: “Lạc tiểu thư.”
Hai người lướt qua nhau như hai đường thẳng song song không bao giờ chạm tới.
Nhưng ngay khoảnh khắc vai kề vai ấy, trái tim Lạc Yên lại đập lệch một nhịp. Cô cảm nhận được hơi ấm quen thuộc tỏa ra từ người anh, mùi hương gỗ tuyết tùng thanh lãnh mà đêm nào cô cũng vùi mặt vào để ngủ.
Trong lòng cô thầm mắng một tiếng Giả tạo. Nếu đám người đang nín thở kia biết được, vị Phó tổng cao lãnh cấm dục này, mới hai tiếng trước còn quỳ một chân giúp cô mang giày, còn bá đạo để lại một dấu hôn đỏ chót ở nơi kín đáo nhất trên xương quai xanh của cô, liệu họ có ngất xỉu tại chỗ hay không?
Cô và anh là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau trong khu biệt thự của giới siêu giàu. Hai bên gia đình đã sớm định ước, nhưng vì sự nghiệp ca hát của cô, vì muốn tự đi lên bằng đôi chân mình mà không mang tiếng dựa hơi chồng, cô đã bắt anh phải giữ bí mật về cuộc hôn nhân này.
Lạc Yên đi về phía khu vực dành cho nghệ sĩ. Vừa ngồi xuống, một ly rượu vang đã được đưa tới trước mặt.
“Yên Yên, em hôm nay đẹp lắm.”
Người đàn ông vừa lên tiếng là Trần Vũ, thiếu gia của một tập đoàn bất động sản, cũng là kẻ đang theo đuổi cô ráo riết suốt ba tháng nay. Hắn ta nhìn chằm chằm vào phần ngực trắng ngần lấp ló sau cổ áo xẻ sâu của cô, ánh mắt không giấu nổi dục vọng.
Lạc Yên nhíu mày, chán ghét dịch người sang một bên, giọng nói lạnh đi vài phần: “Cảm ơn Trần thiếu. Nhưng tôi không uống rượu trước khi lên sân khấu.”
“Chỉ một ly thôi mà, nể mặt anh chút đi.”
Trần Vũ sấn tới, bàn tay toan đặt lên vai trần của cô.
Lạc Yên đang định hất tay hắn ra thì ánh đèn sân khấu vụt tắt, buổi lễ bắt đầu. Cô khéo léo đứng dậy, tránh được cái chạm tay của hắn, nhưng trong lòng trào lên một nỗi bực dọc. Làm người nổi tiếng, cái giá phải trả chính là việc phải đối mặt với những loại “hoa đào” thối nát này mỗi ngày.
Ở phía xa, trong khu vực VIP tối đèn, Phó Trầm ngồi vắt chân trên ghế sofa nhung, ly rượu trên tay anh dường như sắp bị bóp nát. Đôi mắt anh xuyên qua bóng tối, dán chặt vào bàn tay dơ bẩn của Trần Vũ vừa định chạm vào bảo bối của anh.
Sát khí trong mắt Phó Trầm đậm đặc đến mức trợ lý đứng sau lưng cũng phải rùng mình. Anh không hút thuốc, nhưng thói quen xoay chiếc nhẫn cưới trơn nhẵn ở ngón áp út (mà anh chỉ đeo khi không có người ngoài hoặc đeo ở ngón trỏ để ngụy trang) cho thấy anh đang kiềm chế cơn giận dữ tột độ.
Dám động vào người phụ nữ của Phó Trầm, chán sống rồi. – Anh thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn.
Nửa tiếng sau, Lạc Yên viện cớ chỉnh trang lại y phục để rời khỏi bữa tiệc ồn ào. Cô đi vào phòng nghỉ riêng dành cho khách VIP ở tầng trên, nơi có hệ thống an ninh nghiêm ngặt nhất.
Cánh cửa vừa khép lại, cô thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào cửa gỗ. Sự mệt mỏi sau lớp mặt nạ hoàn hảo bắt đầu lộ ra. Cô đưa tay xoa nhẹ thái dương, định tháo đôi giày cao gót đang hành hạ đôi chân mình.
Cạch.
Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
Lạc Yên giật mình ngẩng đầu. Không biết từ lúc nào, Phó Trầm đã đứng ở đó, ngay trong phòng nghỉ của cô. Anh đứng ngược sáng, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cô, tạo nên một áp lực vô hình nhưng đầy quyến rũ.
“Anh vào đây bằng cách nào?” – Lạc Yên thì thầm, dù biết rõ khách sạn này cũng thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Phó thị.
Phó Trầm không trả lời. Anh bước tới, từng bước chậm rãi nhưng dứt khoát, như con báo săn đang dồn ép con mồi.
Anh ép cô vào cánh cửa, hai tay chống hai bên, giam cầm cô trong lồng ngực vững chãi của mình. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đen láy, sâu thẳm như vực thẳm của anh.
“Vừa nãy, hắn ta đã chạm vào em chưa?”
Giọng anh khàn đặc, mang theo sự nguy hiểm chết người.
Lạc Yên ngẩn người một chút mới hiểu anh đang nói đến Trần Vũ. Cô khẽ cười, đưa tay lên vuốt ve gương mặt góc cạnh của anh, ngón tay thon dài lướt qua bờ môi mỏng đang mím chặt.
“Ghen à? Phó tổng cao ngạo của em cũng biết ghen sao?”
Phó Trầm bắt lấy bàn tay đang làm loạn của cô, đưa lên môi hôn nhẹ vào lòng bàn tay, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Sự lạnh lùng ban nãy ở sảnh tiệc đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự chiếm hữu nồng đậm và tình ý cuộn trào.
“Em nói xem?” – Anh cúi thấp đầu, chóp mũi cọ nhẹ vào má cô – “Anh hận không thể móc mắt hắn ta ngay tại chỗ. Yên Yên, em quá rực rỡ, rực rỡ đến mức anh chỉ muốn đem em giấu đi, nhốt vào lồng vàng, chỉ để một mình anh ngắm nhìn.”
Lạc Yên rùng mình vì sự tiếp xúc thân mật. Dù đã bên nhau từ nhỏ, đã kết hôn được hai năm, nhưng mỗi lần anh tới gần, cô vẫn không thể ngăn được trái tim mình rung động. Cô biết, đằng sau vẻ ngoài tổng tài bá đạo này là một Phó Trầm yêu cô đến tận xương tủy, một tình yêu cố chấp và điên cuồng được anh kìm nén dưới lớp vỏ bọc bình tĩnh.
“Anh dám?” – Cô khiêu khích, nhưng giọng nói lại mềm nhũn như nước.
Phó Trầm bật cười, tiếng cười trầm thấp rung động lồng ngực, truyền qua cơ thể cô gây nên một trận tê dại.
“Không dám.” – Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm khiến cô co rúm người – “Bà xã đại nhân chưa cho phép, anh sao dám làm càn. Nhưng mà…”
Bàn tay to lớn của anh trượt từ eo cô xuống, siết nhẹ, kéo cô sát vào người mình hơn nữa, để cô cảm nhận rõ sự thay đổi cơ thể của anh.
“Phạt một chút thì được.”
Dứt lời, anh cúi xuống, ngậm lấy đôi môi đỏ mọng mời gọi của cô. Không còn là sự dịu dàng thăm dò, nụ hôn của Phó Trầm mang tính xâm chiếm mãnh liệt. Anh cắn nhẹ môi dưới của cô, lưỡi tách mở hàm răng, cuốn lấy lưỡi cô dây dưa không dứt.
Hơi thở của cả hai trở nên dồn dập, hòa quyện vào nhau trong không gian chật hẹp. Mùi hương gỗ tuyết tùng của anh bao bọc lấy mùi hương hoa hồng của cô, tạo nên một phản ứng hóa học mê người.
Bàn tay anh luồn vào mái tóc xoăn dài, giữ chặt gáy cô, ép cô ngửa cổ ra để đón nhận sự nhiệt tình của anh. Tay kia của anh cũng không yên phận, bắt đầu du tẩu trên tấm lưng trần mát lạnh, từng ngón tay lướt qua sống lưng khiến Lạc Yên run rẩy trong vòng tay anh.
Trong khoảnh khắc mê loạn, Lạc Yên dường như quên mất mình đang ở đâu, quên mất bên ngoài kia là hàng trăm ống kính máy quay đang chực chờ. Thế giới của cô lúc này chỉ còn lại người đàn ông này – người chồng, người tình, và là người bảo hộ bí mật của cô.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, kéo hai người về thực tại.
“Lạc Yên? Cô có ở trong đó không? Đạo diễn Vương muốn gặp cô bàn về ca khúc chủ đề phim mới.”
Đó là giọng của quản lý.
Lạc Yên giật mình đẩy Phó Trầm ra. Anh lùi lại một bước, nhưng vòng tay vẫn giữ hờ lấy eo cô đề phòng cô ngã vì chân yếu.
Phó Trầm nhìn đôi môi sưng đỏ và đôi mắt ướt át đầy tình ý của vợ mình, yết hầu trượt lên xuống khó khăn. Anh đưa ngón tay cái lau đi vết son lem bên khóe miệng cô, ánh mắt tối sầm lại.
“Còn 6 chương nữa.” – Anh nói một câu không đầu không đuôi, giọng khàn đục.
Lạc Yên ngơ ngác: “Cái gì?”
“Cuộc đời chúng ta giống như một cuốn tiểu thuyết vậy.” – Anh cúi xuống, hôn chụt lên trán cô một cái thật kêu rồi mới buông tay, khôi phục lại vẻ mặt lãnh đạm thường ngày – “Anh sẽ đợi đến khi em công khai anh. Lúc đó, anh sẽ tính cả vốn lẫn lãi với mấy tên ‘hoa đào’ xung quanh em.”
Anh xoay người đi về phía cửa phụ thông sang phòng bên cạnh, trước khi đi còn ném lại một câu: “Tối nay về nhà chính. Mẹ làm món sườn xào chua ngọt em thích đấy. Anh đã dặn tài xế đợi em ở cửa sau.”
Nhìn bóng lưng cao lớn khuất sau cánh cửa, Lạc Yên vô thức đưa tay chạm lên môi mình, nơi dư vị nụ hôn cuồng nhiệt vẫn còn vương vấn. Khóe môi cô cong lên một nụ cười ngọt ngào thật sự.
Bên ngoài là sóng gió hào môn, là thị phi showbiz, nhưng chỉ cần có anh âm thầm đứng sau lưng, cô biết mình sẽ luôn an toàn.
Nhưng Lạc Yên không biết rằng, ở phía bên kia bức tường, Phó Trầm vừa lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy sát khí cho trợ lý: “Điều tra tất cả các dự án hợp tác với Trần gia. Cắt đứt toàn bộ. Tôi muốn trong vòng một tuần, cái tên Trần Vũ biến mất khỏi tầm mắt của cô ấy.”
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com