Chương 2
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa voan trắng mỏng manh, rải những đốm sáng nhảy múa lên chiếc giường rộng lớn trong căn biệt thự ven hồ. Lạc Yên khẽ cựa mình, cảm giác đau nhức ê ẩm lan truyền khắp cơ thể khiến cô nhíu mày. Đêm qua, sự “dày vò” của Phó Trầm quả thực quá mức, giống như muốn đòi lại toàn bộ vốn liếng cho những ngày phải nhìn thấy cô cười nói xã giao với người khác.
Cô đưa tay sờ sang bên cạnh, ga giường đã lạnh. Phó Trầm luôn có thói quen dậy sớm, dù đêm trước có cuồng nhiệt đến đâu thì sáng hôm sau, anh vẫn là vị tổng tài chỉn chu, kỷ luật đến đáng sợ.
Lạc Yên khoác chiếc áo choàng lụa, lững thững bước xuống lầu. Mùi thơm của cháo hải sản thoang thoảng từ bếp bay ra, đánh thức cái dạ dày đang trống rỗng của cô. Trong bếp, người đàn ông nắm trong tay huyết mạch kinh tế cả một vùng đang xắn tay áo sơ mi, tỉ mỉ nêm nếm nồi cháo.
Hình ảnh này trái ngược hoàn toàn với vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn trên thương trường mà người đời vẫn đồn đại. Ở đây, anh chỉ là chồng cô.
Nghe thấy tiếng bước chân, Phó Trầm quay lại. Ánh mắt anh dịu xuống ngay lập tức, khóe môi cong lên một độ cong rất nhẹ: “Dậy rồi sao? Lại đây ăn sáng.”
Lạc Yên đi tới, vòng tay ôm lấy eo anh từ phía sau, vùi mặt vào tấm lưng vững chãi. Cô hít hà mùi hương sữa tắm thanh mát hòa quyện với mùi nam tính đặc trưng của anh, cảm thấy bình yên đến lạ.
“Mệt không?” – Phó Trầm xoay người lại, bàn tay to lớn nhẹ nhàng xoa nắn eo cô, lực đạo vừa phải giúp cô thư giãn cơ bắp.
Lạc Yên ngước lên, lườm anh một cái, nhưng ánh mắt lại chẳng có chút sát thương nào mà chỉ toàn là nũng nịu: “Anh còn dám hỏi? Tối qua anh như cầm thú vậy.”
Phó Trầm cúi xuống hôn lên trán cô, giọng trầm khàn đầy cưng chiều: “Ai bảo em quá ngọt ngào. Ăn sáng đi, lát nữa anh đưa em đến phòng thu.”
Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng dễ chịu. Họ không cần nói nhiều, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ gắp thức ăn cho nhau cũng đủ hiểu đối phương đang nghĩ gì. Đây là sự ăn ý được bồi đắp từ những năm tháng thanh xuân cùng nhau trưởng thành, một thứ tình cảm đã bén rễ sâu vào cốt tủy.
Tuy nhiên, sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ khi Lạc Yên vừa đặt chân đến studio.
Không khí trong phòng làm việc của cô nặng nề như chì. Quản lý Hoa nhìn cô với ánh mắt lo lắng, trên tay là chiếc máy tính bảng đang hiển thị những dòng tin tức đỏ rực.
Top 1 Hot Search: #LạcYên_BaoNuôi #LạcYên_KimChủ
Một loạt các bài báo lá cải đồng loạt tung tin Lạc Yên có “kim chủ” chống lưng. Bằng chứng là những bức ảnh chụp mờ ảo cô bước xuống từ những chiếc siêu xe khác nhau (thực ra đều là xe trong gara của Phó Trầm), và gần đây nhất là bức ảnh cô đi vào khu biệt thự cao cấp “Đế Cảnh” – nơi được coi là cấm địa của người thường, chỉ dành cho giới siêu giàu.
Dưới phần bình luận, antifan và thủy quân (nick ảo được thuê) đang thỏa sức mạt sát:
“Biết ngay mà, hát hay đến mấy mà mới 23 tuổi đã có tài nguyên khủng như vậy, chắc chắn là dạng chân ra để leo lên.”
“Nhìn cái mặt thanh cao thế kia, ai ngờ sau lưng lại phục vụ mấy lão già bụng phệ.”
“Thất vọng quá, tẩy chay Lạc Yên!”
Lạc Yên lướt qua những bình luận ác ý, gương mặt vẫn bình thản đến lạ lùng. Cô không tức giận vì bị vu oan, mà cảm thấy nực cười. “Lão già bụng phệ” mà họ nói, chính là Phó Trầm – nam thần trong mộng của hàng triệu cô gái, và quan trọng hơn, anh là chồng hợp pháp của cô. Còn khu biệt thự Đế Cảnh đó, sổ đỏ đứng tên cô từ năm 18 tuổi, là quà sinh nhật bố mẹ tặng.
“Yên Yên, chuyện này có bàn tay thao túng của ai đó.” – Quản lý Hoa cau mày phân tích – “Bài viết lên quá nhanh, thủy quân dẫn dắt dư luận rất bài bản. Có lẽ là Trần Vũ, hắn ta cay cú vì bị em từ chối tối qua.”
Lạc Yên đặt máy tính bảng xuống, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Hắn ta muốn hủy hoại thanh danh của em để ép em phải tìm đến hắn cầu xin sao? Ngu xuẩn.”
Cô là đại tiểu thư Lạc gia, cần gì phải cầu xin một tên thiếu gia bất động sản mới nổi? Nhưng thân phận này cô chưa muốn công khai. Cô muốn xem thử, khi cô “ngã ngựa”, ai sẽ là người ném đá xuống giếng, và ai sẽ là người chìa tay ra.
Tại trụ sở tập đoàn Phó thị, tầng 88.
Nhiệt độ trong phòng họp dường như giảm xuống âm độ. Các giám đốc bộ phận ngồi im thin thít, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng, không ai dám thở mạnh.
Phó Trầm ngồi ở vị trí chủ tọa, ném xấp tài liệu xuống bàn, âm thanh “bộp” vang lên khô khốc như tiếng búa của tử thần. Trên màn hình lớn không phải là biểu đồ kinh doanh, mà là giao diện trang tin tức giải trí đang bêu rếu vợ anh.
“Đây là cách bộ phận truyền thông làm việc sao?” – Giọng nói của Phó Trầm không lớn, nhưng lại mang theo uy áp kinh người khiến người nghe phải run rẩy. – “Để một tin đồn thất thiệt lộng hành suốt hai tiếng đồng hồ mà không có biện pháp xử lý?”
Giám đốc truyền thông lắp bắp: “Thưa Phó tổng… chuyện này liên quan đến Lạc tiểu thư… mà ngài từng chỉ thị không can thiệp vào chuyện showbiz nên chúng tôi…”
“Ngu dốt!” – Phó Trầm cắt ngang, ánh mắt đen thẳm xoáy sâu vào người đối diện – “Tôi nói không can thiệp vào sự nghiệp của cô ấy, chứ không nói để mặc người khác bắt nạt cô ấy.”
Anh đứng dậy, đi về phía cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố bé nhỏ dưới chân mình. Trong lòng anh cuộn trào một cơn bão tố. Trần Vũ, hắn ta thực sự đã chạm vào vảy ngược của anh. Những từ ngữ dơ bẩn trên mạng kia, mỗi một chữ đều như dao cứa vào tim anh. Bảo bối anh nâng niu trên tay, sợ vỡ, sợ tan, vậy mà lại bị đám người không biết trời cao đất dày này sỉ nhục.
Anh rút điện thoại, gọi cho trợ lý đặc biệt: “Cậu có 30 phút. Tôi muốn thấy cổ phiếu của tập đoàn Trần gia chạm sàn. Thu hồi toàn bộ vốn đầu tư vào dự án phía Tây của họ. Đồng thời, gửi toàn bộ bằng chứng trốn thuế và hối lộ của bố con Trần Vũ cho cơ quan điều tra.”
Ngừng một chút, ánh mắt anh lóe lên tia tàn nhẫn: “Và tìm ra tất cả những tài khoản marketing đã tung tin đồn. Kiện bọn họ đến khi tán gia bại sản thì thôi.”
Buổi chiều hôm đó, Lạc Yên rời khỏi studio bằng cửa sau để tránh phóng viên. Cô mệt mỏi tựa đầu vào ghế xe, nhắm mắt dưỡng thần. Chiếc xe lăn bánh êm ái, cách ly hoàn toàn sự ồn ào và hỗn loạn bên ngoài.
Đột nhiên, cô cảm thấy bàn tay mình được bao bọc bởi một hơi ấm quen thuộc. Lạc Yên mở mắt, thấy Phó Trầm đang ngồi bên cạnh. Anh đã đến đón cô từ lúc nào, lặng lẽ và kiên định như một ngọn núi.
“Anh…” – Lạc Yên định nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Phó Trầm không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, để đầu cô tựa lên vai mình. Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, từng chút, từng chút một xoa dịu những uất ức trong lòng cô.
“Đừng xem điện thoại nữa.” – Anh thì thầm – “Mọi chuyện đã giải quyết xong rồi.”
Lạc Yên ngước mắt lên nhìn anh. Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, anh đã dọn dẹp sạch sẽ mớ hỗn độn mà không cần cô phải lên tiếng nhờ vả.
“Anh làm gì Trần Vũ rồi?” – Cô hỏi nhỏ.
“Hắn sẽ không còn cơ hội xuất hiện trước mặt em nữa đâu.” – Phó Trầm trả lời hờ hững, như thể vừa phủi một hạt bụi – “Gia đình hắn phá sản rồi. Giờ này chắc đang bận rộn chạy vạy khắp nơi.”
Lạc Yên sững sờ. Cô biết Phó Trầm quyền lực, nhưng sự tàn nhẫn và dứt khoát của anh khi bảo vệ cô vẫn khiến cô kinh ngạc. Đây là cách anh yêu cô – một tình yêu bá đạo, độc chiếm và sẵn sàng san phẳng mọi chướng ngại vật.
Cô vòng tay ôm chặt lấy eo anh, dụi đầu vào ngực anh như một con mèo nhỏ tìm kiếm sự che chở: “Cảm ơn ông xã.”
Cơ thể Phó Trầm cứng lại một chút khi nghe hai từ “ông xã”. Rất hiếm khi cô gọi anh như vậy. Khóe môi anh không kìm được mà cong lên, ánh mắt tràn ngập ý cười.
“Chỉ cảm ơn miệng thôi sao?” – Anh nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt long lanh nước.
Lạc Yên đỏ mặt, nhưng lần này cô không trốn tránh. Cô chủ động rướn người lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.
Phó Trầm tất nhiên không hài lòng với sự hời hợt đó. Anh lập tức giữ lấy gáy cô, biến nụ hôn trở nên sâu và cuồng nhiệt hơn. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe sang trọng, nhiệt độ tăng lên nhanh chóng.
Khi buông cô ra, cả hai đều thở dốc. Phó Trầm nhìn gương mặt ửng hồng của vợ, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của cô: “Yên Yên, tối nay có một buổi tiệc của giới thương gia. Anh muốn em đi cùng.”
Lạc Yên ngạc nhiên: “Nhưng em đang dính scandal…”
“Chính vì thế em càng phải đi.” – Phó Trầm kiên định nói – “Với tư cách là người thừa kế của Lạc gia, không phải với tư cách là ca sĩ Lạc Yên. Đã đến lúc em cho họ thấy, em là ai.”
Anh muốn cô đứng ở nơi cao nhất, để những kẻ từng khinh thường cô phải ngước nhìn. Và quan trọng hơn, anh muốn, dù chỉ là trong những khoảnh khắc ngắn ngủi của giới thượng lưu, được đường đường chính chính đứng bên cạnh cô.
Lạc Yên nhìn vào mắt anh, thấy được sự khích lệ và tin tưởng tuyệt đối. Cô mỉm cười, gật đầu: “Được, em sẽ đi. Em sẽ cho họ biết, Lạc Yên này không dễ bắt nạt.”
Chiếc xe lao vút đi trong màn đêm, hướng về phía biệt thự. Ngày mai, sóng gió lại sẽ nổi lên, nhưng Lạc Yên không còn sợ hãi nữa, bởi vì cô biết, người đàn ông mạnh mẽ nhất thế gian này sẽ luôn đứng sau lưng cô, chống đỡ cả bầu trời.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com