Chương 7
Tin tức hai tập đoàn Phó – Lạc chính thức liên hôn đã làm chấn động cả thành phố Giang Thành. Một buổi họp báo quy mô chưa từng có được tổ chức tại sảnh chính của khách sạn Đế Hào, thu hút hàng nghìn phóng viên trong và ngoài nước.
Lạc Yên ngồi trong phòng chờ, chỉnh lại chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, thiết kế đuôi cá ôm sát cơ thể hoàn hảo. Hôm nay, cô không chỉ công khai thân phận đại tiểu thư Lạc gia, mà còn công bố một tin vui trọng đại khác.
Phó Trầm bước vào, bộ vest đen lịch lãm càng làm tôn lên khí chất vương giả lạnh lùng. Nhưng khi nhìn thấy vợ mình, băng giá trong mắt anh tan chảy ngay lập tức. Anh đi tới, cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô:
“Sẵn sàng chưa, bà xã? Hôm nay anh sẽ dọn sạch rác rưởi để trải đường hoa cho em đi.”
Lạc Yên mỉm cười, nắm chặt tay anh: “Chỉ cần có anh, em không sợ gì cả.”
Buổi họp báo bắt đầu. Đèn flash chớp nháy liên hồi như muốn làm mù mắt người nhìn. Phó Trầm và Lạc Yên nắm tay nhau bước lên sân khấu, hình ảnh đẹp đôi đến mức khiến người ta phải nín thở.
Khi Phó Trầm vừa cầm micro định tuyên bố, thì cửa lớn của hội trường bất ngờ bị đẩy mạnh. Tống Vy xông vào, tóc tai rũ rượi, trên tay cầm chặt chiếc bật lửa khắc chữ “F.C”. Cô ta hét lớn, giọng lạc đi vì tuyệt vọng:
“Phó Trầm! Anh không được kết hôn với cô ta! Tôi mới là người cứu mạng anh! Anh đã quên lời thề năm xưa rồi sao?”
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Các phóng viên lập tức quay ống kính về phía “kẻ phá đám”.
Phó Trầm không hề tỏ ra bất ngờ hay hoảng hốt. Anh đứng trên bục cao, nhìn xuống Tống Vy bằng ánh mắt như nhìn một con sâu cái kiến, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:
“Tống Vy, tôi đợi cô mãi.”
Tống Vy khựng lại, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nhưng đã đâm lao phải theo lao, cô ta giơ cao chiếc bật lửa: “Đây là vật chứng! Anh từng nói, ai giữ vật này là ân nhân của anh cả đời. Lạc Yên cô ta chỉ là kẻ đến sau, cô ta không xứng!”
Lạc Yên buông tay Phó Trầm, chậm rãi bước xuống sân khấu, tiến về phía Tống Vy. Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn đá cẩm thạch cộp, cộp nghe như tiếng đếm ngược của tử thần.
Đứng trước mặt Tống Vy, Lạc Yên mỉm cười thương hại:
“Tống tiểu thư, chiếc bật lửa đó, cô nhặt được ở bìa rừng phía Tây, cách đám cháy 500 mét, đúng không?”
Mặt Tống Vy biến sắc: “Cô… sao cô biết?”
Lạc Yên ghé sát vào tai cô ta, thì thầm đủ để micro trên cổ áo cô thu âm rõ mồn một cho cả hội trường nghe thấy:
“Bởi vì chính tay tôi đã ném nó đi. Lúc đó nó quá nóng, suýt nữa làm bỏng tay tôi khi tôi đang cõng chồng mình ra khỏi biển lửa. Tôi vứt nó đi như rác, không ngờ cô lại nhặt về thờ phụng như báu vật suốt 5 năm qua.”
“Không… không thể nào…” – Tống Vy lùi lại, tay run rẩy làm rơi chiếc bật lửa xuống đất. Keng một tiếng khô khốc.
Trên màn hình lớn phía sau sân khấu, video trích xuất từ camera an ninh năm xưa được phát lên. Hình ảnh Tống Vy lén lút nhặt chiếc bật lửa khi xe cứu thương đã đưa Lạc Yên đi hiện lên rõ nét. Cùng với đó là hồ sơ bệnh án chi tiết về những vết bỏng và chấn thương sọ não của Lạc Yên trùng khớp với thời gian xảy ra vụ cháy.
Sự thật phơi bày trần trụi.
Tống Vy sụp đổ hoàn toàn. Tiếng xì xào, chỉ trỏ, khinh bỉ của đám đông như những mũi dao đâm vào cô ta.
“Tống Vy, cô bị bắt vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và vu khống.”
Cảnh sát ập vào, còng tay Tống Vy lôi đi. Trước khi bị giải ra khỏi cửa, cô ta quay lại nhìn Phó Trầm lần cuối, chỉ thấy anh đang cẩn thận đỡ Lạc Yên quay trở lại sân khấu, ánh mắt không hề bố thí cho cô ta dù chỉ một cái liếc nhìn.
Sân khấu trở lại trật tự. Phó Trầm cầm micro, giọng nói trầm ấm đầy tự hào vang lên:
“Xin lỗi vì sự cố vừa rồi. Tôi xin đính chính một chút. Hôm nay không phải là lễ đính hôn, mà là lễ công khai. Tôi và Lạc Yên đã kết hôn hợp pháp được hai năm.”
Anh quay sang nhìn Lạc Yên, ánh mắt thâm tình như nước:
“Cô ấy không chỉ là Ảnh hậu, là đại tiểu thư Lạc gia, mà còn là ân nhân cứu mạng, là vợ hiền, và là người duy nhất…”
Phó Trầm định nói “người duy nhất tôi yêu”, nhưng Lạc Yên bỗng nhiên đưa ngón tay lên chặn môi anh lại. Cô mỉm cười rạng rỡ, cầm lấy micro, nhìn thẳng vào mắt anh mà tiếp lời:
“… và là mẹ của con anh.”
Cả hội trường bùng nổ.
Phó Trầm sững sờ, cả người cứng đờ như tượng đá. Anh chớp mắt liên tục, dường như không tin vào tai mình. Ánh mắt anh từ từ trượt từ gương mặt xinh đẹp của cô xuống vùng bụng phẳng lì được lớp váy lụa che phủ.
“Em… em nói thật sao?” – Giọng anh run rẩy, lạc đi vì xúc động – “Anh… anh sắp làm bố?”
Lạc Yên gật đầu, rưng rưng nước mắt, cô lấy từ trong chiếc xắc tay nhỏ ra tờ giấy siêu âm đưa cho anh: “Mới được 6 tuần thôi. Chúc mừng Phó tổng, món quà này anh có thích không?”
Bàn tay cầm tờ giấy siêu âm của Phó Trầm run lên bần bật. Bất chấp hàng ngàn ống kính đang chĩa vào, anh vứt luôn cả micro, bế bổng Lạc Yên lên xoay một vòng, tiếng cười sảng khoái và hạnh phúc của anh vang vọng khắp khán phòng.
Vị tổng tài lạnh lùng, tàn nhẫn ngày nào giờ đây đã hoàn toàn bị đánh bại bởi niềm hạnh phúc giản đơn nhất thế gian.
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com