Chương 6
Không khí trong chiếc Maybach trên đường về nhà ngột ngạt đến mức khó thở. Lạc Yên ngồi co mình ở góc ghế, ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm đen đặc bên ngoài cửa sổ. Trong đầu cô cứ lặp đi lặp lại câu nói của Tống Vy và hình ảnh chiếc bật lửa khắc chữ “F.C”.
Đó là chữ viết tắt tên tiếng Anh của anh – Frank Chen (Phó Trầm), cái tên mà chỉ những người cực kỳ thân thiết hoặc đối tác nước ngoài quan trọng mới biết. Cô nhớ lại, có lần cô vô tình thấy anh ngồi trầm tư trong thư phòng, tay cầm bút vẽ lại hình dáng một chiếc bật lửa Zippo lên giấy. Khi cô hỏi, anh chỉ nói: “Đó là vật quan trọng anh đã đánh mất vào đêm sinh tử 5 năm trước. Ai giữ nó, người đó là ân nhân của anh.”
Hóa ra, “ân nhân” đó là Tống Vy.
“Két!”
Chiếc xe phanh gấp trước cổng biệt thự Đế Cảnh. Phó Trầm không đợi tài xế mở cửa, anh lập tức xuống xe, vòng qua bên kia mở cửa cho Lạc Yên, rồi chẳng nói chẳng rằng bế thốc cô lên.
“Buông em ra! Em tự đi được!” – Lạc Yên vùng vẫy, giọng nói lạc đi vì cố kìm nén tiếng nấc.
“Im lặng!” – Phó Trầm gầm nhẹ, nhưng vòng tay lại siết chặt hơn như sợ cô tan biến mất – “Em còn nháo nữa anh sẽ hôn em ngay tại đây cho đám vệ sĩ xem đấy.”
Lạc Yên lập tức im bặt, nhưng nước mắt tủi thân bắt đầu lăn dài trên má.
Phó Trầm bế cô thẳng lên phòng ngủ, đặt cô ngồi xuống mép giường. Anh quỳ một chân xuống đất, hai tay chống lên nệm, giam cô trong phạm vi kiểm soát của mình. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của cô, giọng nói dịu đi vài phần nhưng vẫn đầy uy quyền:
“Nói anh nghe, tại sao lại khóc? Vì những lời nói nhảm nhí của Tống Vy sao?”
Lạc Yên quay mặt đi, bướng bỉnh nói: “Cô ấy không nói nhảm. Cô ấy có chiếc bật lửa ‘F.C’ mà anh vẫn luôn tìm kiếm. Cô ấy nói anh ghét showbiz vì người yêu cũ bỏ anh đi làm ca sĩ. Phó Trầm, chúng ta kết hôn 2 năm, nhưng anh chưa bao giờ kể chi tiết về vụ bắt cóc đó. Có phải… anh vẫn còn yêu cô ấy không?”
Phó Trầm thở hắt ra một hơi, đưa tay day day thái dương. Anh đứng dậy, đi đến tủ rượu rót một ly nước lạnh uống cạn để hạ hỏa, rồi quay lại nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
“Yên Yên, anh ghét showbiz không phải vì người yêu cũ nào cả. Anh ghét nó vì nó quá hỗn loạn, anh sợ em bị tổn thương. Còn về chiếc bật lửa… Đúng là anh đã mất nó 5 năm trước. Nhưng việc Tống Vy có nó, anh cần phải xác minh lại.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Phó Trầm rung lên. Là trợ lý đặc biệt gọi tới. Anh bật loa ngoài.
“Phó tổng, đã có kết quả điều tra lại hồ sơ bệnh án và camera an ninh khu vực nhà kho số 9 năm năm trước. Đúng như ngài nghi ngờ, Tống Vy nói dối.”
Giọng nói của trợ lý vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh lặng:
“Camera cách hiện trường 500m ghi lại hình ảnh Tống Vy xuất hiện sau khi đám cháy đã được dập tắt một phần. Cô ta chỉ tình cờ đi ngang qua bìa rừng và nhặt được chiếc bật lửa rơi cạnh đó. Người thực sự cõng ngài ra khỏi biển lửa là một cô gái khác. Cô gái này bị thương nặng ở vùng đầu và vai do xà gồ rơi trúng, được người dân đưa đi cấp cứu ở bệnh viện huyện trước khi cảnh sát đến. Hồ sơ bệnh viện đó ghi nhận danh tính nạn nhân là… Lạc Tinh Yên.”
“Cạch.”
Điện thoại trên tay Phó Trầm rơi xuống thảm.
Lạc Yên sững sờ, cả người cứng đờ như bị sét đánh. “Lạc Tinh Yên… là mình sao?”
Phó Trầm lao đến bên cô, bàn tay run rẩy vén mái tóc dài sau gáy cô lên, để lộ một vết sẹo nhỏ mờ nhạt ẩn sâu dưới chân tóc.
“Vết sẹo này…” – Giọng Phó Trầm run lên, đôi mắt đỏ ngầu vì xúc động – “Em từng nói với anh là do năm 18 tuổi em bị ngã xe đạp đập đầu xuống đất nên mất một đoạn ký ức ngắn. Yên Yên, em lừa anh, hay chính em cũng quên rồi?”
Một cơn đau nhói bất ngờ ập đến trong đầu Lạc Yên. Những hình ảnh rời rạc, chắp vá như những thước phim cũ kỹ bị khóa chặt bấy lâu nay bỗng ùa về tấn công tâm trí cô.
Lửa. Rất nhiều lửa. Mùi xăng nồng nặc. Chàng trai trẻ với đôi mắt đầy máu đang thoi thóp. “Đừng sợ, em sẽ đưa anh ra ngoài!” Cô dùng hết sức bình sinh, kéo lê cơ thể nặng trịch của anh qua đám cháy. Chiếc bật lửa khắc chữ F.C rơi ra từ túi áo anh. Cô nhặt lên định cất đi nhưng nó quá nóng, cô vô thức ném nó ra xa về phía bụi cỏ ven đường để tránh phát nổ. Rồi một thanh gỗ lớn rơi xuống. Bóng tối bao trùm.
“A…” – Lạc Yên ôm đầu, rên rỉ đau đớn.
“Yên Yên! Em nhớ ra rồi đúng không?” – Phó Trầm ôm chặt lấy cô, hôn lên tóc, lên trán cô dồn dập – “Xin lỗi, xin lỗi em. Là anh vô dụng. Là anh nhận nhầm người suốt 5 năm qua. Người cứu anh là em. Mùi hương hoa hồng đó là của em. Vậy mà anh lại để Tống Vy cầm chiếc bật lửa của anh đi lừa gạt, còn để cô ta sỉ nhục em.”
Lạc Yên tựa vào ngực anh, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm áo sơ mi. Ký ức đã quay về, rõ ràng và đau đớn, nhưng cũng giải tỏa mọi khúc mắc trong lòng cô.
“Em nhớ rồi…” – Cô nức nở – “Em cứ tưởng đó chỉ là cơn ác mộng. Khi tỉnh lại trong bệnh viện, bố mẹ nói em bị tai nạn xe. Em không biết người con trai đó là anh…”
Phó Trầm nâng mặt cô lên, dùng ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt nóng hổi. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng tàn nhẫn thường ngày, mà chỉ còn là sự hối hận và tình yêu sâu sắc đến tận xương tủy.
“Đồ ngốc này.” – Anh thì thầm, giọng khàn đặc – “Em chịu đau đớn như vậy để cứu anh, vậy mà anh lại không nhận ra em ngay từ đầu. Anh đáng chết.”
“Không trách anh.” – Lạc Yên lắc đầu, đưa tay chạm vào khuôn mặt tuấn tú của anh – “Là do duyên phận trêu ngươi. Chiếc bật lửa đó… là do em ném đi vì sợ nó nổ. Tống Vy chỉ là kẻ nhặt được của rơi.”
Phó Trầm cầm lấy tay cô, đặt lên ngực trái của mình, nơi trái tim đang đập mạnh mẽ: “Đúng, mạng này là của em. Tim này là của em. Cả cái tập đoàn Phó thị này cũng là của em. Từ nay về sau, ai dám động đến một sợi tóc của em, anh sẽ khiến kẻ đó hối hận vì đã sinh ra trên đời.”
Anh cúi xuống, phủ lên môi cô một nụ hôn chiếm hữu mãnh liệt. Nụ hôn này không chỉ là dục vọng, mà còn là sự tạ lỗi, là lời thề nguyện trọn đời. Lạc Yên vòng tay qua cổ anh, đáp lại nhiệt tình. Mọi hiểu lầm, ghen tuông đều tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết thiêng liêng giữa hai linh hồn đã từng cùng nhau đi qua sinh tử.
Sau một hồi triền miên, Phó Trầm buông cô ra, trán tựa trán, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Ánh mắt anh lóe lên tia sát khí lạnh lẽo khi nhắc đến một cái tên:
“Còn Tống Vy… Ngày mai, anh sẽ cho cô ta biết thế nào là cái giá của sự lừa dối.”
Lạc Yên rúc vào lòng anh, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên ngực anh: “Anh định làm gì?”
“Cô ta thích dùng chiếc bật lửa ‘F.C’ để nhận vơ công lao sao?” – Phó Trầm nhếch mép cười, nụ cười của quỷ dữ – “Vậy thì để cô ta giữ lấy nó làm kỷ niệm cuối cùng trước khi biến mất khỏi Giang Thành. Anh sẽ lấy lại tất cả những gì Phó gia đã cho cô ta 5 năm qua: nhà cửa, xe cộ, học bổng… và tống cổ cô ta vào tù vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”
Lạc Yên rùng mình nhẹ. Cô biết Phó Trầm nói được làm được.
“Ông xã…” – Lạc Yên ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh – “Em mệt rồi, muốn đi ngủ.”
Phó Trầm nhìn cô vợ nhỏ đang làm nũng, trái tim mềm nhũn. Anh hôn nhẹ lên chóp mũi cô: “Được, ngủ thôi. Nhưng trước khi ngủ…”
Anh bất ngờ lật người, đè cô xuống nệm êm, bàn tay bắt đầu cởi bỏ những chiếc cúc áo ngủ của cô: “…chúng ta phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng đã. Anh cần xác nhận lại xem, cơ thể ân nhân của anh có chỗ nào thay đổi không.”
“Phó Trầm! Anh là đồ lưu manh!”
Tiếng mắng yêu của Lạc Yên nhanh chóng bị nuốt trọn bởi những nụ hôn nóng bỏng. Đêm nay, sự thật đã được phơi bày, và tình yêu của họ càng thêm bền chặt.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com