Chương 1
Gió ở bờ Nại Hà không mang theo hơi ấm, nó chỉ có mùi của sự mục nát, của những ký ức đang tan rã và tiếng than vãn của ngàn vạn linh hồn đang xếp hàng chờ qua cầu. Giữa dòng người tấp nập những bóng ma xám xịt ấy, có hai linh hồn trẻ tuổi đã từng thề non hẹn biển. Năm ấy, thành trì thất thủ, máu nhuộm đỏ tà áo cưới, Lục Tầm và Diệp Chiêu Anh đã chọn cách gieo mình xuống dòng trường giang để giữ trọn lòng chung thủy.
Lục Tầm vốn là một trang nam tử tuấn tú khôi ngô, dáng người cao ráo và thanh thoát như nhành tùng trước gió. Chàng có đôi lông mày kiếm sắc sảo cùng đôi mắt phượng dài luôn chứa đựng vẻ thâm trầm, cương trực. Ngay cả khi chỉ còn là một linh hồn, khí chất tiêu sái của một bậc vương tôn vẫn không hề mất đi. Sánh bước bên chàng là Diệp Chiêu Anh, một tuyệt sắc mỹ nhân với nhan sắc khuynh quốc khuynh thành. Nàng có làn da trắng ngần như tuyết đầu mùa, đôi môi đỏ mọng như cánh bỉ ngạn hoa và đôi mắt trong vắt như nước mùa thu, nhưng lúc này đây lại đẫm lệ. Trước khi hơi thở cuối cùng tan vào sóng nước, họ nắm chặt tay nhau, lời thề thốt còn vương trên môi rằng sẽ chờ nhau ở nơi suối vàng, cùng nhau bước vào luân hồi, tuyệt đối không để lạc mất đối phương.
Thế nhưng, chốn u minh rộng lớn và hỗn loạn hơn họ tưởng rất nhiều. Lục Tầm đến trước, chàng đứng bên gốc bỉ ngạn đỏ rực, đôi mắt ráo hoảnh nhìn vào dòng người bất tận. Chàng đợi, đợi từ khi những đóa hoa bỉ ngạn nở rộ đến khi chúng tàn lụi, chỉ còn trơ trọi những cành lá xanh xao. Thời gian ở đây không được tính bằng ngày tháng, mà bằng nỗi cô độc dày vò tâm can.
Mạnh Bà đứng bên nồi canh nghi ngút khói, đôi mắt già nua đục ngầu nhìn chàng trai trẻ cứ đứng mãi ở đó, khẽ thở dài. Bà múc một bát canh, hương vị đắng chát lan tỏa trong không gian, rồi lên tiếng bằng giọng khàn đặc.
“Uống đi, uống để quên hết bụi trần, để không còn đau khổ. Ngươi đợi ở đây cũng chẳng ích gì, nhân duyên là do trời định, không phải cứ muốn là gặp.”
Lục Tầm lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn về phía cây cầu.
“Tôi đã hứa với nàng ấy, tôi sẽ đợi.”
“Nàng ấy có lẽ đã đi qua từ lâu, hoặc giả nàng ấy đã chọn một con đường khác. Linh hồn sau khi chết đi, tâm niệm sẽ thay đổi, mấy ai còn giữ được lời thề?”
Mạnh Bà cười nhạt, nhưng Lục Tầm vẫn im lặng. Mãi cho đến khi Diệp Chiêu Anh tìm đến, thì Lục Tầm vì một sự tréo ngoa của số phận đã bị quỷ sai cưỡng chế đẩy vào vòng luân hồi ngay trước đó một khắc. Hai người, một người vừa đi, một người vừa đến, chỉ cách nhau một nhịp thở nhưng lại như cách cả đại dương mênh mông.
Chiêu Anh nhìn bát canh trên tay Mạnh Bà, nước mắt rơi lã chã vào dòng nước đen ngòm dưới chân cầu. Nàng hỏi về một người thanh niên có dung mạo tuấn lãng, đôi mắt sáng như sao trời. Mạnh Bà chỉ tay về phía luân hồi đài, nơi ánh sáng vừa vụt tắt.
“Hắn vừa đi rồi. Ngươi muốn đuổi theo thì uống bát canh này đi.”
“Uống rồi, tôi sẽ quên chàng sao?”
“Quên hết, không còn một dấu vết.”
Chiêu Anh bưng bát canh lên, đôi tay run rẩy. Nàng uống một hơi cạn sạch, nhưng trong khoảnh khắc ý thức dần tan biến, nàng đã dùng hết sức bình sinh để khắc ghi gương mặt của Lục Tầm vào sâu trong linh hồn. Nàng không nhớ tên chàng, không nhớ những kỷ niệm họ từng có, nhưng gương mặt ấy, đôi mắt ấy, nàng thề sẽ không bao giờ để nó phai nhạt.
Kể từ đó, qua tám kiếp luân hồi, họ đều rơi vào một vòng lặp nghiệt ngã của sự chia ly, lỡ dở và những cuộc tìm kiếm trong vô vọng. Trái tim họ như bị khuyết đi một mảnh, mải miết đi tìm nhau giữa biển người mênh mông, để rồi kiếp nào cũng ôm theo nỗi cô độc đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.
Kiếp thứ nhất, nàng là tiểu thư khuê các, chàng là gã thợ rèn nghèo. Họ lướt qua nhau trên phố đông, nàng sững sờ nhìn theo bóng lưng chàng, cảm giác quen thuộc đến xé lòng trỗi dậy. Nhưng chàng chẳng hề ngoảnh lại, mải mê gánh quặng sắt trên vai. Nàng sống cả đời trong sự chờ đợi một bóng hình không rõ rệt, vứt bỏ mọi lễ giáo gia phong, từ chối mọi lời cầu hôn từ các vương tôn công tử, cuối cùng chết già trong cô độc tại một thiền viện vắng vẻ. Chàng cũng vậy, cả đời chỉ mải miết rèn kiếm, đôi mắt luôn nhìn vào ánh lửa bập bùng như muốn tìm kiếm một hình bóng trong mơ, để rồi vùi thây nơi xó núi lạnh lẽo mà không có lấy một người thân thích túc trực.
Kiếp thứ hai, chàng là tướng quân xông pha trận mạc, nàng là y nữ bần hàn theo đoàn quân cứu thương. Trong một trận chiến đẫm máu, chàng trúng tên độc, ngã gục ngay trước trướng y tế. Nàng lao ra ôm lấy chàng, máu nhuộm đỏ cả tà áo. Khoảnh khắc đôi mắt phượng của chàng từ từ khép lại, nàng thấy tim mình vỡ vụn, dường như có một lời thề nguyền nào đó vừa bị xé nát. Chàng tắt thở trước khi kịp nhìn rõ khuôn mặt người đang nức nở ôm mình. Cả kiếp ấy, nàng dựng một túp lều cỏ bên mộ người tướng quân vô danh, ngày ngày hái thuốc, đêm đêm gảy khúc đàn đứt ruột, sống cô quạnh cho đến khi hóa thành nấm mồ hoang bên cạnh chàng.
Kiếp thứ ba, chàng là sát thủ vô tình, nàng là mục tiêu mà tổ chức giao phó. Đêm đen như mực, mũi kiếm của chàng kề sát cổ nàng. Nhưng khi ánh trăng xuyên qua lớp mây mù, chiếu rọi đôi mắt trong vắt như nước mùa thu ấy, tay kiếm của chàng sững lại. Hình ảnh một người con gái mặc giá y đỏ rực lao xuống dòng sông cuồn cuộn xẹt qua tâm trí chàng. Phút chốc chần chừ ấy đã khiến chàng bị đồng bọn phía sau ám toán. Chàng gục ngã, dùng chút sức tàn đẩy nàng chạy trốn. Nàng thoát chết, nhưng cả đời không lấy ai, lang bạt giang hồ chỉ để vẽ lại một đôi mắt phượng hoang tàn trong đêm tối.
Kiếp thứ tư, chàng là tú tài lên kinh ứng thí, nàng là đóa hoa sen thanh tao chốn thanh lâu, bán nghệ không bán thân. Chàng đánh rơi một bức họa vô diện do chính tay mình vẽ trên đường, nàng tình cờ nhặt được. Nhìn bức họa không rõ ngũ quan nhưng toát lên thần thái vô cùng quen thuộc, tim nàng nhói đau. Nàng mòn mỏi chờ đợi người chủ bức họa quay lại, cự tuyệt mọi vị khách giàu có. Khi chàng thi đỗ Trạng nguyên, gióng trống khua chiêng trở lại trấn nhỏ tìm người nhặt được tranh, thì nàng đã ôm bức họa ấy chết mòn vì cơn bạo bệnh tự thuở nào.
Kiếp thứ năm, sinh ra giữa thời loạn lạc, họ là cặp thanh mai trúc mã bị dòng người tị nạn hung hãn chia cắt năm lên bảy tuổi. Tiếng khóc thét gọi tên nhau chìm nghỉm giữa tiếng vó ngựa đạp nát làng mạc. Suốt bảy mươi năm sau đó, chàng lê bước khắp các tỉnh thành, trở thành một lão ăn mày gù lưng, tay lúc nào cũng run run cầm chiếc vòng cỏ khô héo. Còn nàng lưu lạc vào một ni cô am, ngày ngày gõ mõ tụng kinh, cắn răng chịu đựng nỗi đau nhức nhối nơi lồng ngực mỗi khi mùa đông ập tới, cho đến lúc nhắm mắt vẫn không thể buông bỏ chấp niệm.
Kiếp thứ sáu, chàng là công tử thế gia ngậm thìa vàng, nàng là con gái nhà kẻ thù không đội trời chung. Sự sắp đặt của gia tộc buộc họ phải đối đầu. Trên nhai đài sinh tử, hai thanh kiếm chĩa vào nhau. Nhưng ngay khi ánh mắt chạm nhau, cả hai đều cứng đờ. Không ai nỡ ra tay. Cuối cùng, để bảo toàn chữ hiếu và không phản bội lại cảm xúc kỳ lạ đang bùng cháy trong tim, cả hai đều tự quay mũi kiếm đâm vào ngực mình. Họ ngã xuống, tay vươn ra nhưng chưa kịp chạm vào nhau thì hơi thở đã tàn.
Kiếp thứ bảy, chàng và nàng cùng sinh ra tại một trấn nhỏ yên bình ở Giang Nam. Nhưng trớ trêu thay, nhà chàng ở đầu dòng sông, nhà nàng ở cuối dòng. Ngày chàng lên thuyền theo cha dời lên phương bắc kinh thương, cũng là ngày nàng vừa chuyển đến. Họ uống cùng một dòng nước, ngắm cùng một vầng trăng, bước qua cùng một nhịp cầu đá, nhưng luôn lệch nhau một khắc. Cả một đời đi qua những con phố tương đồng, nhưng chưa từng một lần giáp mặt. Cả hai đều từ chối hôn sự do cha mẹ sắp đặt, sống ôm ấp hình bóng mơ hồ nơi đáy nước cho đến khi tóc bạc điểm sương.
Kiếp thứ tám, chàng là đạo sĩ trên núi Võ Đang, nàng là nữ hiệp hành tẩu giang hồ. Chàng xuống núi bốc thuốc, lướt qua nàng giữa phiên chợ sầm uất. Một trận gió lùa qua làm tung chiếc mạng che mặt của nàng. Chỉ một cái liếc nhìn, đạo tâm tĩnh lặng nhiều năm của chàng nháy mắt tan vỡ. Chàng đuổi theo, nhưng nàng đã cưỡi ngựa cuốn theo dặm bụi mù mịt. Suốt nửa đời còn lại, chàng không màng tụng niệm, rời bỏ đạo quán đi khắp chân trời góc bể tìm một bóng hình phiêu lãng. Nàng cũng vậy, đi khắp giang hồ nhưng chẳng tìm được bến đỗ, ôm nỗi tương tư vô cớ đi vào cõi vĩnh hằng.
Tám kiếp luân hồi, tám lần lỡ dở. Kiếp nào cũng sống trong cảnh đơn độc, kiếp nào cũng từ chối mọi nhân duyên, chỉ vì không thể phản bội lại hình bóng mờ ảo luôn hiện hữu trong tâm trí. Mỗi lần quay lại bờ Nại Hà, Mạnh Bà lại thấy hai linh hồn ấy, vẫn gương mặt tuấn tú và xinh đẹp như ngày đầu, nhưng nỗi u uất và sự dày vò thì mỗi lúc một nặng nề hơn.
Bà nhìn Lục Tầm lần thứ chín đứng trước mặt mình, bát canh trên tay bà dường như cũng trở nên nặng nề hơn.
“Ngươi lại đến rồi. Lần này định đứng đây bao lâu?”
Lục Tầm nhìn xuống bát canh, nơi hình bóng một cô gái với đôi môi đỏ như hoa bỉ ngạn và đôi mắt buồn man mác đang hiện lên rõ mồn một nơi đáy bát. Chàng không nhớ nàng là ai, chỉ biết rằng mỗi lần đầu thai, chàng đều dành cả đời để đi tìm người con gái này. Chàng tìm nàng trong đám đông, tìm nàng nơi đáy bát canh, tìm nàng trong cả những giấc mơ vụn vặt.
“Bà nói xem, tại sao tôi luôn cảm thấy mình đã đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng? Tám kiếp qua đi, tôi chưa từng yêu một ai, chưa từng thành thân với ai, chỉ vì hình bóng này.”
Mạnh Bà hừ lạnh một tiếng, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn.
“Thứ ngươi đánh mất là lý trí. Uống đi, uống rồi biến đi cho khuất mắt ta. Ngươi làm ta phát phiền rồi đấy, kiếp nào cũng bướng bỉnh không chịu quên hết sạch sành sanh. Gương mặt đó có gì đẹp mà ngươi cứ giữ mãi thế?”
Lục Tầm mỉm cười cay đắng, chàng uống cạn bát canh. Dù vị canh có đắng đến đâu, cũng không đắng bằng cảm giác trống rỗng trong lồng ngực suốt mấy trăm năm qua. Chàng bước vào luân hồi, để lại sau lưng tiếng thở dài của người đàn bà giữ canh.
Kiếp thứ chín, cũng là kiếp cuối cùng của duyên nợ này.
Năm ấy là năm Kiến An thứ mười hai, tại kinh thành Trường An phồn hoa đô hội, Lục Tầm đầu thai vào một gia đình quan lại thanh liêm đương triều. Chàng vẫn mang vẻ đẹp tuấn tú như thuở ban đầu, nhưng đôi mắt lại phảng phất vẻ phong trần và u buồn hơn. Chàng có tài kinh bang tế thế, văn chương cái thế nhưng lại không màng công danh lợi lộc, thường xuyên cưỡi ngựa du ngoạn sơn thủy, kỳ thực là để thỏa mãn tiếng gọi vô hình trong thâm tâm.
“Lục huynh, huynh định cứ thế này mãi sao? Tuổi trẻ tài cao, bao nhiêu thiên kim tiểu thư danh giá muốn bước chân vào phủ họ Lục, vậy mà huynh lại cứ chối từ.”
Người bạn thân thiết khuyên nhủ khi hai người đang ngồi trong Nhã Các bên bờ hồ. Lục Tầm chỉ nhấp một ngụm trà, mắt nhìn về phía xa xăm.
“Tôi đang tìm một người.”
“Tìm ai?”
“Tôi cũng không biết. Nhưng nếu không gặp được nàng, tôi thà sống cô độc cả đời.”
Cùng lúc đó, tại một vương phủ tráng lệ khác ở Trường An, Diệp Chiêu Anh kiếp này là một vị quận chúa cành vàng lá ngọc. Nàng đẹp đến mức hoa nhường nguyệt thẹn, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Thế nhưng, trái ngược với sự săn đón của các vương tôn công tử, Chiêu Anh lại sống vô cùng khép kín. Nàng thường ngồi một mình trong hậu hoa viên, cặm cụi vẽ đi vẽ lại một gương mặt nam tử có đôi mắt phượng mà nàng chỉ thấy trong những giấc chiêm bao đứt quãng.
“Quận chúa, người lại vẽ bức họa đó sao? Người đó rốt cuộc là ai mà khiến người phiền muộn đến vậy?”
Nhũ mẫu bưng chén yến sào tiến lại gần, khẽ hỏi khi thấy Chiêu Anh lại thẫn thờ bên bàn giấy.
“Con không biết, nhũ mẫu ạ. Nhưng con cảm thấy chàng đang ở rất gần đây. Tám kiếp qua đi, con đã lỡ hẹn với chàng quá lâu rồi.”
Câu nói vô thức của Chiêu Anh khiến nhũ mẫu kinh ngạc, nhưng nàng chỉ khẽ lắc đầu, nước mắt lại chực trào. Trong tiềm thức sâu thẳm, nàng biết kiếp này là cơ hội cuối cùng. Nếu không thể tìm thấy chàng, linh hồn nàng sẽ vĩnh viễn tan biến vào hư vô, không bao giờ còn cơ hội luân hồi nữa.
Định mệnh bắt đầu xoay chuyển khi một buổi hội hoa đăng lớn nhất năm được tổ chức tại hoàng cung. Lục Tầm vì nể lời phụ thân mà tham dự, còn Chiêu Anh cũng bị hoàng thái hậu ép buộc phải xuất hiện. Giữa trăm nghìn người quần áo là lượt, giữa tiếng nhạc cung đình rộn rã và ánh đèn lồng rực rỡ, hai con người cô độc ấy bước đi như hai bóng ma lạc lõng giữa thực tại.
Lục Tầm đứng bên hồ Thái Dịch, ánh mắt lơ đãng nhìn những ngọn đèn hoa đăng trôi lững lờ trên mặt nước. Bỗng nhiên, một mùi hương thanh khiết quen thuộc thoảng qua trong gió, một cảm giác rung động mãnh liệt ập đến khiến lồng ngực chàng thắt lại đau đớn. Chàng vội vã quay đầu lại, và ngay lập tức, thế giới xung quanh chàng như ngừng quay.
Cách đó không xa, dưới bóng cây ngô đồng tĩnh lặng, một thiếu nữ mặc y phục lụa trắng đang đứng nhìn về phía mặt hồ. Khi nàng xoay người lại, ánh mắt hai người va vào nhau.
Đó là một khoảnh khắc tĩnh lặng kéo dài như cả một thiên niên kỷ.
Lục Tầm sững sờ, bàn tay chàng run rẩy kịch liệt, chén ngọc trên tay rơi xuống thảm cỏ không một tiếng động. Gương mặt kia, đôi mắt trong vắt kia, chính là hình bóng đã dày vò chàng qua tám kiếp người, là gương mặt chàng đã nhìn thấy không biết bao nhiêu lần nơi đáy bát canh đắng ngắt của Mạnh Bà.
Chiêu Anh cũng lặng người, hơi thở nàng nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng nhìn người đàn ông tuấn tú phi phàm đang đứng đó, trái tim nàng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không cần bất kỳ ai giới thiệu, không cần bất kỳ một lời nói mào đầu nào, linh hồn nàng đã gào thét nhận ra chủ nhân duy nhất của nó.
“Là chàng… thực sự là chàng sao?”
Chiêu Anh thầm thì, bờ môi run rẩy, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình nàng nghe thấy, nhưng Lục Tầm dường như đã nghe thấu tâm can nàng. Chàng bước tới, từng bước chân nặng nề như mang theo sức nặng của hàng trăm năm chờ đợi mòn mỏi.
Chàng đứng trước mặt nàng, đôi mắt phượng đỏ hoe đẫm lệ.
“Ta đã tìm thấy nàng rồi.”
Lục Tầm cất lời, giọng khàn đặc vì xúc động tột độ. Hai người đứng đó, giữa chốn hoàng cung náo nhiệt, nhưng trong mắt họ chỉ còn lại duy nhất hình bóng của đối phương. Những năm tháng cô độc, những bát canh đắng chát, những lần lỡ hẹn đau đớn đến xé lòng… tất cả dường như chỉ để đánh đổi lấy giây phút đoàn tụ của ngày hôm nay.
Tuy nhiên, niềm vui tương phùng chưa kịp trọn vẹn thì một tiếng hô hoán chói tai vang lên cắt ngang không gian.
“Hoàng thượng giá đáo! Tránh đường cho kiệu của Thái tử điện hạ!”
Đám đông hoảng hốt dạt sang hai bên, và một vị Thái tử mặc mãng bào kiêu ngạo bước tới. Ánh mắt tà dâm và đầy dã tâm của hắn lập tức dừng lại trên người Chiêu Anh với vẻ chiếm hữu không thèm che giấu. Hắn chính là kẻ đã quỳ gối xin hoàng đế ban hôn với Chiêu Anh chỉ vài ngày trước đó. Trắc trở của kiếp thứ chín này chỉ mới vừa bắt đầu, và lần này, họ không chỉ phải chiến đấu với định mệnh nghiệt ngã, mà còn phải dùng cả mạng sống để chống lại cường quyền, giữ lấy chút hạnh phúc vô cùng mong manh.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com