Chương 2
Không gian tĩnh lặng ven hồ Thái Dịch dường như bị xé toạc bởi tiếng bước chân dồn dập của cấm vệ quân cọ xát vào nền gạch đá xanh. Thái tử Lý Uyên chậm rãi bước đến, y phục gấm vóc màu minh hoàng thêu long cẩn ngọc lấp lánh dưới ánh đèn lồng rực rỡ, nhưng nụ cười nhếch mép trên môi hắn lại mang theo sự tà mị và lạnh lẽo thấu xương. Hắn nheo đôi mắt dài, ánh nhìn lướt qua Lục Tầm với vẻ khinh khỉnh ngạo mạn, rồi dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt nhưng vô cùng diễm lệ của Diệp Chiêu Anh. Chốn hoàng cung đông người qua lại, tai vách mạch rừng, Lục Tầm tự khắc lùi lại nửa bước, giữ một khoảng cách chừng mực với vị thiên kim tiểu thư nhà họ Diệp để bảo toàn danh dự cho nàng trước mặt những kẻ ác ý.
“Lục công tử, ngọn gió nào đưa một kẻ vốn chỉ biết giam mình trong thư phòng như ngươi đến tận chốn cung đình này? Chẳng lẽ là để mạn đàm thi phú cùng Thái tử phi tương lai của bản cung sao?”
Giọng nói của Lý Uyên cất lên trầm đục, vang vọng giữa không gian đầy tính đe dọa. Lục Tầm đứng thẳng người, đôi mắt phượng đen láy không hề vương chút sợ hãi, chỉ gợn lên những đợt sóng ngầm cuồn cuộn. Chàng chắp tay đáp lễ, che giấu đi sự cuồng nộ đang gào thét trong huyết quản. Chàng biết, đối đầu trực diện với Thái tử lúc này bằng thân phận của một tú tài yếu ớt không chỉ đẩy gia tộc họ Lục vào chỗ chết, mà còn tước đi cơ hội duy nhất để bảo vệ người con gái chàng vừa tìm lại được sau tám kiếp luân hồi lỡ dở.
“Thần bái kiến Thái tử điện hạ. Hồ Thái Dịch đêm nay phong cảnh hữu tình, thần chỉ tình cờ ngoạn cảnh, không ngờ lại mạo phạm đến nhã hứng của điện hạ và quận chúa. Mong điện hạ thứ tội.”
Chiêu Anh đứng cách đó không xa, thân hình mảnh mai khẽ run lên trong gió lạnh. Nàng đan hai bàn tay vào nhau giấu kín trong tay áo rộng lùng thùng, móng tay găm chặt vào da thịt đến mức rỉ máu để giữ cho bản thân tỉnh táo. Nàng khẽ khuỵu gối vấn an Thái tử, nhưng từ khóe mắt, nàng vẫn kịp bắt được ánh nhìn xót xa và đầy kiên định của Lục Tầm. Chỉ một cái chớp mắt giao nhau, giữa họ dường như đã trao đổi hàng ngàn vạn lời nói không tên. Nàng hiểu sự nhẫn nhịn của chàng, và chàng cũng thấu hiểu nỗi uất nghẹn của nàng.
Lý Uyên hừ lạnh một tiếng, hắn bước tới gần Chiêu Anh, dùng chiếc quạt xếp bằng lụa điểm nhẹ lên vai nàng một cách cợt nhả.
“Quận chúa, thánh chỉ ban hôn đã được Môn Hạ Tỉnh soạn thảo xong xuôi. Nhưng xui xẻo thay, nghe nói thân thể Diệp lão thái gia đang ngày một yếu kém, e là chẳng qua khỏi mùa đông năm nay. Bản cung sẽ cho người nán lại chờ qua thời kỳ tang tóc của gia tộc nàng. Nàng tốt nhất nên an phận ở lỳ trong khuê phòng mà thêu hỉ phục, chuẩn bị làm Thái tử phi của Đông Cung đi. Đừng có tùy tiện xuất đầu lộ diện cùng những nam nhân rỗi việc, làm những chuyện khiến Diệp vương phủ phải rước họa diệt môn.”
Nói đoạn, hắn thu quạt lại, cất tiếng cười lớn rồi phất tay áo rời đi, kéo theo một toán cung nhân và cấm vệ quân ồn ào vây quanh. Bỏ lại bên bờ hồ Thái Dịch một nam một nữ, trái tim vừa kề cận đã lại bị bức tường hoàng quyền tàn nhẫn chia cắt. Lục Tầm đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng gầy guộc của Chiêu Anh lầm lũi bước theo tỳ nữ ra về, lồng ngực chàng như bị ai đó dùng dao cùn khoét lấy từng mảng thịt.
Lời nguyền rủa của Thái tử chẳng mấy chốc thành sự thật. Ngay tháng sau, lão thái gia Diệp phủ qua đời vì bạo bệnh. Theo luật triều đình và đạo hiếu, Chiêu Anh thân là cháu gái đích tôn phải để tang ông nội trọn vẹn ba năm. Thánh chỉ ban hôn của hoàng gia đành phải cất lại vào tráp vàng, tuyệt đối không thể cử hành hỷ sự trong thời kỳ gia tộc có tang tóc.
Ba năm đằng đẵng trôi qua. Đối với Lý Uyên, đó là sự bực dọc vì phải chờ đợi để nắm lấy binh quyền Tây Bắc. Nhưng đối với Lục Tầm, ba năm tang chế của Chiêu Anh chính là cơ hội ngàn vàng, là khe cửa hẹp do ông trời ban tặng để chàng lật ngược thế cờ. Chàng vứt bỏ hoàn toàn vỏ bọc của một công tử nhàn tản yêu thích thi họa. Lục Tầm nhốt mình trong thư phòng, ngày đêm trui rèn binh pháp, đào sâu kinh sử. Nhờ tài trí phi phàm và mưu lược được tích lũy qua chín kiếp người, ngay kỳ thi mùa xuân năm sau, Lục Tầm đỗ đầu kỳ thi Đình, vinh hiển trở thành Trạng Nguyên áo gấm cưỡi ngựa hoa.
Thế nhưng, chàng khiến cả triều đình sửng sốt khi thẳng thừng từ chối chức vị nhàn hạ ở Hàn Lâm Viện, quỳ trước ngự giá xin được ra biên ải dẹp giặc ngoại xâm. Suốt hai năm trời nếm mật nằm gai chốn sa trường sương gió, từ một thư sinh trói gà không chặt, Lục Tầm đã lấy máu đổi lấy vô số chiến công hiển hách. Chàng dùng mưu kế xuất thần giúp Tam Hoàng tử Lý Cảnh – kẻ thù chính trị lớn nhất của Thái tử – bình định phản loạn, thu phục lòng quân. Những chiến công rực rỡ và những vết sẹo đao kiếm vắt ngang ngực đã đưa Lục Tầm từng bước bước lên đài cao. Chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, chàng từ một tú tài vô danh đã được phong làm Hữu Tướng, nắm giữ trọng quyền đương triều, trở thành cánh tay phải đắc lực và là mưu sĩ đáng sợ nhất của Tam Hoàng tử. Sự trỗi dậy thần tốc và tàn nhẫn của Hữu Tướng Lục Tầm khiến bá quan văn võ triều đình không ai là không e dè, kính sợ. Lưới trời lồng lộng do tự tay chàng giăng ra đang từ từ siết chặt lấy yết hầu của Đông Cung.
Trong khi đó, Lý Uyên dường như vẫn đắm chìm trong sự ngạo mạn. Tại Đông Cung xa hoa lộng lẫy, mùi hương liệu Tây Vực hòa quyện cùng mùi rượu nếp ủ lâu năm lúc nào cũng nồng nặc. Trên chiếc nhuyễn tháp trải thảm gấm Tứ Xuyên, Lý Uyên đang lười biếng tựa lưng, để mặc cho một sủng thiếp tên là Liễu Nhi đút từng quả nho lột sẵn vào miệng. Liễu Nhi mặc một lớp sa y mỏng tang màu hồng đào vô cùng khêu gợi, cố tình để trễ nải lộ ra đôi xương quai xanh quyến rũ và rãnh ngực lấp ló. Ả lả lơi ngả ngớn bên cạnh Thái tử, những ngón tay sơn móng đỏ chót không ngừng mơn trớn vuốt ve vòm ngực hắn.
“Điện hạ, ba năm qua ngài mòn mỏi chờ đợi Diệp quận chúa mãn tang. Thiếp nghe nói ả cậy mình là đệ nhất mỹ nhân, tính tình lại kiêu ngạo lạnh lùng như khúc gỗ. Ngài đường đường là trữ quân cao quý, thiên hạ này thiếu gì nữ nhân ngoan ngoãn hiến dâng, cớ sao ngài phải tốn công tốn sức chờ đợi một nữ nhân nhạt nhẽo như vậy?”
Liễu Nhi dẩu đôi môi tô son đỏ chót nũng nịu. Lý Uyên cười tà, bàn tay thô bạo luồn vào vạt áo ả xoa nắn.
“Nàng thì biết cái gì về mưu đồ bá nghiệp? Diệp Chiêu Anh có nhan sắc hay không chẳng quan trọng, thứ bản cung thực sự cần là binh phù thống lĩnh mười vạn quân Tây Bắc đang nằm trong tay phụ vương nàng ta. Ba năm qua để tang, gia thế họ Diệp tuy có phần chững lại, nhưng binh quyền vẫn còn đó. Cưới được nàng ta làm Thái tử phi, ngai vàng của bản cung mới vững như bàn thạch. Còn loại nữ nhân tỏ vẻ băng thanh ngọc khiết đó, đợi qua cửa Đông Cung, bản cung có hàng trăm cách khiến nàng ta phải rên rỉ dưới thân mình.”
Cách Đông Cung mười dặm, tại hậu viện vắng vẻ của Hàn Sơn Tự, mùi nhang trầm thoang thoảng trong không khí tĩnh mịch của buổi chiều tà. Hôm nay là ngày rằm tháng mười một, ngày cuối cùng trong kỳ hạn để tang ba năm, Chiêu Anh mượn cớ đến dâng hương cầu siêu cho tổ tiên để ra ngoài. Nàng mặc một bộ y phục bằng lụa màu mộc miên giản dị, bên ngoài khoác chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, đứng lặng lẽ dưới tán cây bồ đề cổ thụ.
Tiếng cành cây khô gãy vụn dưới đế giày vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Chiêu Anh chưa kịp quay người lại, một vòng tay vô cùng vững chãi mang theo hơi ấm quen thuộc đã ôm choàng lấy nàng từ phía sau. Mùi hương nam tính thoang thoảng hòa quyện cùng vị sương lạnh của vị Hữu Tướng trẻ tuổi bao trùm lấy toàn bộ khứu giác của nàng. Chiêu Anh mềm nhũn người, ngoan ngoãn ngả lưng vào lồng ngực rộng lớn của Lục Tầm, mặc cho đôi bàn tay thon dài có đầy những vết chai sần do cầm kiếm của chàng siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của mình.
“Tầm ca…”
Chiêu Anh cất tiếng gọi nghẹn ngào như vỡ vụn trong gió, xoay người lại rúc sâu vào hõm cổ chàng. Đôi mắt nàng đỏ hoe, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt một mảng quan phục sẫm màu trên vai chàng.
Lục Tầm không nói một lời, chàng gục đầu xuống, vùi mặt vào mái tóc mây thơm ngát của nàng mà hít lấy hít để như một kẻ lữ hành chết khát giữa sa mạc vừa tìm thấy ốc đảo. Đôi bàn tay chàng áp lên gò má tái nhợt của nàng, ngón tay cái nhẹ nhàng miết qua những giọt nước mắt, ánh mắt phượng đen láy dâng trào một cỗ tình ý mãnh liệt và xót xa khôn tả.
“Chiêu Anh, ba năm qua, sự chờ đợi này đã khiến nàng gầy đi nhiều quá.”
Giọng Lục Tầm trầm ấm, mang theo sự kìm nén đến khàn đặc. Chàng nâng cằm nàng lên, không ngần ngại phủ môi mình xuống. Nụ hôn của Lục Tầm mang theo sự bá đạo của một người đàn ông đã nếm trải quá nhiều cay đắng, lại chất chứa nỗi tương tư sâu nặng của cả chín kiếp người. Chàng mút mát cánh môi mềm mại của nàng, mạnh mẽ cạy mở khớp hàm, bá đạo vồ vập lấy hơi thở của nàng. Chiêu Anh khép hờ đôi mi, vòng hai tay ôm chặt lấy cổ Lục Tầm, đáp lại nụ hôn của chàng một cách đầy tuyệt vọng và nồng nhiệt. Đầu lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, trao đổi những khao khát cháy bỏng nhất chốn trần gian. Giữa chốn thiền môn thanh tịnh, tình yêu của họ lại rực lửa và trần trụi hơn bao giờ hết, đánh bại mọi giới hạn và rào cản cấm kỵ.
Khi cả hai buông nhau ra, hơi thở đều trở nên gấp gáp, khuôn mặt tái nhợt của Chiêu Anh đã nhuốm một tầng mây hồng diễm lệ. Chàng tựa trán mình vào trán nàng, bàn tay vẫn không rời khỏi eo nàng.
“Ba năm qua, đêm nào thiếp cũng mơ thấy những giấc mơ vô cùng kỳ lạ.”
Chiêu Anh thì thầm, ngón tay nhỏ nhắn mân mê những họa tiết thêu trước ngực áo chàng.
“Thiếp thấy mình mặc hỉ phục đỏ rực nhảy xuống dòng sông cuộn sóng, thấy mình cất công đi tìm chàng giữa sa trường đầy xác chết, thấy mình chết già trong sự cô độc khôn cùng tại một thiền viện lạnh lẽo. Dù thiếp không hiểu hết những hình ảnh đứt đoạn đó, nhưng sâu thẳm trong linh hồn thiếp biết… chúng ta đã lỡ hẹn với nhau quá nhiều lần rồi. Những giấc mơ đó chân thực đến mức mỗi lần tỉnh dậy thiếp đều cảm thấy trái tim mình bị dày vò đau đớn. Tám kiếp trôi qua, chẳng lẽ kiếp này chúng ta lại tiếp tục đi vào vết xe đổ đó sao?”
Lục Tầm siết vòng tay chặt hơn, cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng, giọng nói kiên định vang lên.
“Đó không phải là mơ, đó là ký ức của những kiếp trước. Ông trời đã bắt chúng ta nếm đủ đắng cay rồi. Thiếp hãy tin ta, ba năm qua ta nếm mật nằm gai, dẫm lên xác người để giành lấy quyền vị, chính là vì ngày hôm nay. Dù có phải khuynh đảo cả cái triều đại mục nát này, ta cũng tuyệt đối không để thiếp phải gả cho kẻ khác. Ta sẽ đường đường chính chính rước nàng vào cửa Lục gia.”
Thế nhưng, sóng gió ập đến ngay ngày hôm sau. Khi Chiêu Anh vừa cởi bỏ áo tang thắp nén nhang cuối cùng trước bài vị ông nội, một tờ thánh chỉ giáng xuống như sấm sét giữa trời quang: Tháng chạp năm nay, mùng mười là ngày hoàng đạo, Thái tử Lý Uyên sẽ cử hành đại hôn, rước Diệp Chiêu Anh vào Đông Cung, sắc phong làm chính thất Thái tử phi.
Tin tức truyền đến tai Lục Tầm khi chàng đang ngồi trong mật thất của Tam Hoàng tử Lý Cảnh bàn luận quốc sự. Cốc trà nóng trên tay chàng bị bóp nát, mảnh sứ găm vào lòng bàn tay rỉ máu, nhưng chàng dường như hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn. Lý Cảnh khẽ nhíu mày khuyên can.
“Lục Tướng, khanh phải giữ bình tĩnh. Mẻ lưới chúng ta cất công giăng ba năm qua sắp đến lúc thu rồi. Chúng ta đã nắm được sổ sách ghi chép Thái tử tham ô quân lương và bí mật mua bán vũ khí với giặc ngoại bang. Chỉ cần nhân chứng sống là tên tướng lĩnh giữ thành biên ải được đưa về Trường An, Đông Cung chắc chắn sẽ sụp đổ. Nhưng chúng ta cần thêm thời gian để hộ tống hắn an toàn vượt qua trạm gác của bọn sát thủ.”
“Không thể chờ thêm được nữa, thưa điện hạ.”
Lục Tầm đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu. Chàng xé một vạt áo lót, lạnh lùng tự mình băng bó lại vết thương trên tay.
“Chỉ còn chưa đầy hai mươi ngày nữa là đến ngày đại hôn. Một khi nàng ấy bị ép bước lên kiệu hoa, bước qua ngưỡng cửa của Đông Cung, thì danh tiết của nàng ấy vĩnh viễn bị hoen ố, cả đời này sẽ sống trong nhục nhã. Thần sẽ đích thân dẫn tinh anh ra ngoài cõi quan ải, bằng mọi giá phải hộ tống nhân chứng về Trường An trước lúc rạng sáng ngày mùng mười tháng chạp.”
Lý Cảnh thở dài, đành vỗ vai Lục Tầm, trịnh trọng trao cho chàng một lệnh bài bằng vàng ròng có thể tự do điều động cấm quân tư binh.
Đêm trước ngày khởi hành rời khỏi Trường An, gió bấc rít gào mang theo những bông tuyết trắng xóa. Lục Tầm vận hắc y, khinh công mạo hiểm trèo qua bức tường rào phủ đệ nhà họ Diệp, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ trượt thẳng vào bên trong khuê viện của Chiêu Anh. Cánh cửa vừa khép lại, chàng đã sải bước dài tiến đến, kéo thốc người con gái đang nức nở bên bộ hỉ phục thêu phượng hoàng vào lòng.
Chiêu Anh giật mình kinh hô, nhưng khi ngửi thấy mùi trầm hương thuộc về riêng chàng, nàng lập tức buông thõng mọi phòng bị. Nàng ôm chầm lấy cổ chàng, vùi mặt vào hõm vai người đàn ông mà khóc nức nở. Lục Tầm vuốt ve tấm lưng mỏng manh đang run lên bần bật của nàng, đôi môi nóng hổi liên tục hôn vụn vặt lên vầng trán, lên gò má đẫm lệ và cuối cùng là nếm trọn vị mặn đắng trên đôi môi nàng. Nụ hôn này vội vã, đầy tính chiếm hữu nhưng cũng mang theo sự xót xa đến tột cùng. Bàn tay chàng lướt dọc theo đường cong cơ thể nàng, gắt gao ép sát nàng vào lồng ngực mình để nàng cảm nhận được nhịp đập mãnh liệt đang vì nàng mà rung lên.
“Chiêu Anh, nghe ta nói.” Lục Tầm thở dốc, tì trán vào trán nàng, ánh mắt thâm tình nhìn xoáy vào đôi mắt ngập nước của nàng. “Ta sắp phải rời kinh thành đi làm một việc vô cùng quan trọng, chậm nhất là mùng chín tháng chạp ta sẽ trở về. Nàng ở lại kinh thành phải bảo trọng thân thể, và trên hết, phải tuyệt đối tin tưởng ta. Ta đã hứa sẽ dùng sảnh đường lớn nhất Lục phủ để cưới nàng, cởi hỉ phục cho nàng, lời hứa đó qua chín kiếp vẫn không hề thay đổi.”
“Chàng định đi đâu? Chuyến đi này có nguy hiểm đến tính mạng không? Lục Tầm, nếu chàng xảy ra mệnh hệ gì, thiếp thề có trời đất chứng giám, thiếp tuyệt đối sẽ không sống lay lắt một mình trên cõi đời này thêm một kiếp nào nữa.”
Chiêu Anh nấc nghẹn, bàn tay nhỏ bé níu chặt lấy vạt áo đen của chàng, đôi mắt đầy van lơn nhìn chàng đăm đắm. Lục Tầm khẽ mỉm cười, một nụ cười bừng sáng đầy ấm áp giữa đêm đông lạnh giá. Chàng nâng tay vuốt ve gò má nàng, thì thầm những lời chắc nịch.
“Ta đã đợi nàng chín kiếp, nếm đủ mọi đắng cay rồi. Lần này, dù là Diêm Vương có đích thân đến đòi mạng, ta cũng sẽ giành giật lại hơi thở để được quay về bế nàng qua ngưỡng cửa. Hãy chờ ta.”
Sáng hôm sau, khi bình minh ló rạng yếu ớt trên đỉnh núi xa xăm xua tan đi màn sương mù dày đặc, một toán người mặc áo choàng đen cưỡi những con tuấn mã tốt nhất, lặng lẽ rời khỏi cổng thành hướng về phía biên ải nghìn trùng bão tuyết. Cuộc chiến khốc liệt nhất của kiếp thứ chín giờ mới chính thức bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com