Ngoại truyện
- Home
- Chấp niệm bên bờ Vong Xuyên
- Ngoại truyện - Tháng năm tĩnh lặng, một đời sủng ái
Mùa đông đầu tiên kể từ ngày Diệp Chiêu Anh gả vào Lục phủ, tuyết rơi dày đặc phủ trắng những mái ngói cong vút của kinh thành Trường An. Bên trong thư phòng ấm áp thoang thoảng mùi trầm hương, Chiêu Anh mặc một bộ y phục bằng lụa mỏng nhẹ nhàng, đang tỉ mẩn mài mực vẽ một bức tranh mai vàng ngoạn tuyết. Bỗng nhiên, một vòng tay rắn rỏi từ phía sau luồn qua eo nàng, ôm trọn lấy thân hình mềm mại. Hơi thở nóng ấm mang theo chút lạnh lẽo của sương tuyết và hương trúc quen thuộc phả vào vành tai nàng.
“Phu nhân, trời lạnh như vậy sao không nghỉ ngơi mà lại ngồi vẽ tranh thế này?”
Giọng Lục Tầm trầm ấm vang lên. Chàng vừa bãi triều đã lập tức cưỡi ngựa lao về phủ, vứt bỏ cả áo choàng dính tuyết cho hạ nhân để vội vã chạy đến bên thê tử. Chàng vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít hà mùi hương thanh khiết, đôi môi mỏng nhẹ nhàng mút mát vùng da thịt trắng ngần vô cùng khêu gợi dưới lớp cổ áo hơi trễ. Chiêu Anh khẽ rùng mình, buông cây cọ xuống, ngoan ngoãn ngả đầu vào bờ vai rộng lớn của phu quân.
“Thiếp đang vẽ dở cành mai, phu quân về sớm thế này lại làm hỏng mất nhã hứng của thiếp rồi.”
“Nhã hứng của nàng quan trọng, hay phu quân của nàng quan trọng hơn đây?”
Lục Tầm khẽ bật cười, trực tiếp xoay người nàng lại, nhấc bổng nàng lên đặt ngồi ngay trên chiếc bàn gỗ tử đàn rộng lớn. Mặc kệ những tờ giấy Tuyên Thành rơi lả tả xuống đất, chàng cúi đầu lấp kín đôi môi đỏ mọng của nàng bằng một nụ hôn sâu thẳm và cuồng nhiệt. Bàn tay thô ráp luồn vào trong lớp lụa mỏng, vuốt ve đường cong thon thả, khơi mào ngọn lửa rực cháy giữa ngày đông giá rét. Từ ngày đại hôn, vị Thừa tướng lạnh lùng sát phạt trên triều đường lại biến thành một kẻ bám vợ không rời, hận không thể lúc nào cũng đem nàng giấu chặt vào trong ngực áo để không ai dòm ngó.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã hai năm trôi qua.
Mùa xuân năm ấy, hoa đào nở rộ khắp hoa viên Lục phủ, cũng là lúc Chiêu Anh báo tin mang thai đứa con đầu lòng. Lục Tầm dường như biến thành một con người khác hẳn, khẩn trương và cẩn trọng đến mức thái quá. Chàng tấu trình lên hoàng đế xin miễn mọi buổi yến tiệc tiếp khách, tan triều là lập tức về nhà tự tay sắc thuốc an thai, bưng bát đút từng thìa canh bồi bổ cho thê tử. Thậm chí, chàng còn không cho phép tỳ nữ chạm vào việc chải tóc hay hầu hạ Chiêu Anh rửa mặt.
Mỗi buổi sáng khi bình minh ló rạng, vén bức rèm lụa mỏng để những tia nắng đầu tiên sưởi ấm căn phòng, Lục Tầm đều tự tay dùng bút lông cẩn thận kẻ lại hàng chân mày thanh tú cho nàng. Ánh mắt phượng của chàng tràn ngập sự dịu dàng và sủng nịnh vô hạn. Chiêu Anh đưa tay xoa nhẹ lên chiếc bụng đã nhô lên tròn trịa, mỉm cười nhìn phu quân.
“Tướng công, ngài đường đường là Thừa tướng đương triều, ngày nào cũng cặm cụi vẽ mày cho nữ nhân thế này, nếu để bá quan văn võ biết được, họ sẽ chê cười ngài mất.”
“Bọn họ muốn cười cứ việc cười, bọn họ có muốn vẽ cho nương tử của họ cũng chẳng có phúc phần ấy. Cả đời này, ta chỉ muốn hầu hạ một mình nàng, bù đắp lại tất cả những đắng cay mà nàng đã phải chịu đựng.”
Lục Tầm dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán nàng, rồi trượt dần xuống hôn lên chiếc bụng tròn, ánh mắt ánh lên niềm hạnh phúc tột cùng. Chín kiếp luân hồi tìm kiếm trong vô vọng, uống không biết bao nhiêu bát canh quên lãng nơi bờ Nại Hà, nếm trải đủ mọi nỗi dày vò thấu xương, cuối cùng chàng cũng được ôm trọn người con gái này vào lòng, cùng nàng tạo nên một gia đình viên mãn.
Năm năm sau.
Trong khuôn viên rợp bóng cây tùng bách xanh mát của Lục phủ, một bé trai chừng bốn tuổi có đôi mắt phượng đen láy y hệt Lục Tầm đang tung tăng chạy đuổi theo một con diều giấy. Cách đó không xa, dưới mái hiên hóng mát, Lục Tầm dang tay ôm Chiêu Anh vào lòng. Nàng tựa đầu lên ngực chàng, bình yên lắng nghe nhịp tim vững chãi và vô cùng quen thuộc.
“Tầm ca, chàng nói xem, nếu kiếp trước chúng ta chịu buông tay, chịu uống canh Mạnh Bà mà quên đi đối phương, thì liệu kiếp này chúng ta có được an yên thế này không?”
Lục Tầm siết chặt vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, giọng nói kiên định và trầm ấm hòa vào trong gió.
“Không có nếu như. Linh hồn của ta đã khắc sâu hình bóng nàng, dù có phải luân hồi thêm trăm ngàn kiếp nữa, ta cũng sẽ lật tung cả thiên hạ để tìm nàng về. Có nàng ở đây, thế gian này mới thực sự là bến đỗ.”
Chiêu Anh mỉm cười nhắm mắt lại, đôi bàn tay đan chặt lấy mười ngón tay của Lục Tầm. Nàng biết, sóng gió và những bi thương máu lệ đã vĩnh viễn bị chôn vùi vào quá khứ. Từ nay về sau, quãng đời còn lại của họ chỉ có những năm tháng êm đềm, một đời một kiếp nắm tay nhau không bao giờ buông.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com