Ngoại truyện
Ba năm trước khi bi kịch ập đến, Thục Châu vẫn là một tòa thành phồn hoa đô hội nằm ngoạn mục bên bờ Trường Giang cuồn cuộn. Lục Tầm năm ấy mười chín tuổi, là thiếu tướng quân dũng mãnh bảo vệ biên ải, rực rỡ và kiêu ngạo như ánh mặt trời. Diệp Chiêu Anh mười sáu tuổi, là thiên kim đài các của Thái thú Thục Châu, nhan sắc tựa tiên tử giáng trần, tài cầm kỳ thi họa nức tiếng xa gần.
Họ gặp nhau vào một ngày đầu xuân, khi hoa đào nở rộ nhuộm hồng cả một khúc sông. Trải qua hơn một năm thư từ qua lại và những buổi hẹn hò lén lút bên mạn thuyền, tình yêu giữa vị tướng quân trẻ và nàng tiểu thư khuê các đã nảy nở sâu đậm. Lục Tầm tuy tay cầm gươm đao nhuốm máu quân thù, nhưng khi đối diện với Chiêu Anh lại dịu dàng đến mức khiến người ta phải tan chảy.
Vào một đêm thượng nguyên, khi cả thành Thục Châu rực sáng ánh đèn lồng, Lục Tầm đã kéo Chiêu Anh vào một góc khuất sau rặng liễu. Chàng vòng tay ôm trọn lấy vòng eo mềm mại của nàng, ép sát thân hình mỏng manh ấy vào lồng ngực vững chãi của mình. Hơi thở nóng hổi mang theo mùi hương thanh sạch của chàng phả vào vành tai Chiêu Anh, khiến đôi má nàng ửng hồng đầy khêu gợi dưới ánh trăng. Chàng nâng cằm nàng lên, trao cho nàng một nụ hôn sâu thẳm, mạnh mẽ cạy mở khớp hàm, quấn quýt lấy đầu lưỡi nàng. Chiêu Anh vòng tay qua cổ chàng, ngoan ngoãn đón nhận sự chiếm hữu nồng nhiệt ấy. Lời thề non hẹn biển cũng được thốt ra trong đêm mộng ảo đó, rằng đợi đến khi dẹp yên giặc giã, Lục phủ sẽ mang kiệu tám người khiêng đến rước nàng qua cửa.
Nhưng ông trời thường thích trêu đùa nhân gian. Nửa năm sau, đại quân của ngoại bang ồ ạt kéo đến vây hãm Thục Châu. Trận chiến bảo vệ thành trì kéo dài ròng rã mười mấy tháng trời. Lục Tầm ngày đêm trấn giữ tường thành, giáp sắt không rời thân. Từ một thiếu niên rạng rỡ, khuôn mặt chàng dần in hằn sự phong trần và mệt mỏi. Trong thành cạn kiệt lương thực, dân chúng lầm than. Những ngày tháng đó, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng manh, cắn rứt và dày vò tâm can những con người bị nhốt trong lồng sắt. Mỗi khi bình minh ló rạng, nhìn thấy ánh mặt trời chiếu rọi lên những vũng máu chưa kịp khô trên gạch đá, trái tim Chiêu Anh lại thắt lại vì lo sợ sẽ không còn được nhìn thấy Lục Tầm bước xuống từ đài quan sát.
Biết rằng thành trì không thể trụ vững thêm được bao lâu, Lục Tầm và Chiêu Anh quyết định cử hành hôn lễ ngay giữa vòng vây của quân thù. Bọn họ không cần sảnh đường tráng lệ, không cần tân khách chúc tụng, chỉ cần đất trời chứng giám cho đoạn tình duyên khắc cốt ghi tâm này.
Đêm tân hôn ấy, Chiêu Anh mặc một bộ hỉ phục màu đỏ rực được may vội từ mảnh lụa cất kỹ dưới đáy hòm. Nàng ngồi trên giường tân hôn, mỉm cười nhìn người nam nhân mình yêu thương nhất đang rót rượu giao bôi. Nhưng chén rượu chưa kịp chạm môi, một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên.
Cổng thành phía Bắc đã bị phá vỡ. Tiếng la hét, tiếng móng ngựa đạp nát sự tĩnh lặng dội thẳng vào phủ đệ. Thục Châu chính thức thất thủ.
Lục Tầm ném chén rượu xuống đất, ánh mắt phượng vằn lên tia máu. Chàng nắm chặt lấy tay Chiêu Anh, kéo nàng chạy ra khỏi phủ. Xung quanh họ, ngọn lửa hung tàn đang nuốt chửng từng mái nhà, quân thù điên cuồng chém giết dân lành. Lục Tầm một tay ôm eo thê tử, một tay vung kiếm chém gục những tên lính ngoại bang cản đường. Máu quân thù bắn lên tà áo cưới đỏ rực của Chiêu Anh, tạo thành những vệt sẫm màu bi tráng.
Bọn họ bị dồn đến bước đường cùng tại vách đá chênh vênh bên bờ Trường Giang. Phía sau lưng là hàng vạn quân thù đang lăm le lao tới với nụ cười gớm ghiếc, phía dưới chân là dòng nước xiết cuồn cuộn gầm gào trong đêm tối.
Lục Tầm thở dốc, cả người chàng chằng chịt vết thương đang rỉ máu. Chàng quay lại nhìn Chiêu Anh, giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu tươi. Chàng biết, nếu rơi vào tay giặc, thê tử của chàng sẽ phải chịu sự nhục nhã tột cùng, còn bản thân chàng cũng không thể bảo toàn khí tiết.
“Chiêu Anh, nàng có sợ không?”
Chiêu Anh siết chặt lấy bàn tay thô ráp của Lục Tầm, kiên quyết lắc đầu. Nàng vươn tay, vuốt ve khuôn mặt góc cạnh của phu quân, nở một nụ cười rực rỡ và diễm lệ nhất trong cuộc đời mình.
“Được ở bên chàng, làm quỷ dưới suối vàng thiếp cũng không sợ.”
Lục Tầm mỉm cười, chàng kéo nàng vào lòng, ôm chặt đến mức dường như muốn khảm nàng vào da thịt, hòa làm một thể. Quân thù bắt đầu giương cung nhắm về phía họ.
“Đời này kiếp này chúng ta không thể bái thiên địa trọn vẹn. Ngay cả khi chết đi, ta cũng tuyệt đối không buông tay nàng. Chiêu Anh, ta sẽ đợi nàng ở bờ Nại Hà. Dù có phải chờ ngàn năm vạn kiếp, nàng cũng nhất định phải tìm thấy ta.”
“Thiếp hứa, thiếp tuyệt đối sẽ không bao giờ quên đi gương mặt chàng.”
Hàng chục mũi tên xé gió lao đến cũng là lúc hai bóng người mặc hỉ phục đỏ rực gieo mình xuống dòng Trường Giang cuồn cuộn sóng nước. Cú nhảy ấy mang theo sự kiêu hãnh của những con người thà chết không chịu khuất phục, và mang theo cả một tình yêu bi tráng khắc sâu vào dòng chảy của thời gian. Nước sông lạnh buốt bao trùm lấy họ, nhưng đôi bàn tay đan vào nhau chưa từng nới lỏng. Hơi thở cuối cùng tan vào trong nước, đánh dấu điểm khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm nhau đầy nước mắt và sự chờ đợi mỏi mòn kéo dài suốt hàng trăm năm dưới cõi u minh tĩnh mịch.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com