Chương 1
Ba năm.
Đó là khoảng thời gian Thẩm Giai Nghi tự giam mình trong cái lồng son thếp vàng của nhà họ Cố. Từ một thiên kim tiểu thư của Thẩm gia – gia tộc đang trên đà suy thoái, cô chấp nhận gả cho Cố Đình Sâm, trở thành một người vợ hiền dâu thảo đúng nghĩa, nuốt ngược mọi uất ức vào trong để đổi lấy sự yên bình giả tạo.
Hôm nay là tiệc kỷ niệm 30 năm thành lập tập đoàn Cố Thị, cũng là kỷ niệm ba năm ngày cưới của cô và Cố Đình Sâm.
“Giai Nghi, cậu xem này, chiếc váy này tớ phải nhờ người quen bên Ý đặt gấp về cho cậu đấy. Màu xám khói này rất hợp với khí chất trầm ổn của cậu.”
Tô Mạn, người bạn thân thiết nhất của Giai Nghi từ thời đại học, đang ướm thử chiếc váy dạ hội lên người cô. Giai Nghi nhìn mình trong gương. Gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt đượm buồn, làn da trắng nhợt nhạt vì những đêm thức chờ chồng. Cô khẽ nhíu mày:
“Mạn Mạn, màu này có vẻ hơi tối không? Hôm nay là ngày vui…”
“Cậu ngốc quá!” Tô Mạn cười xòa, đẩy vai cô, “Cố tổng thích sự nhã nhặn, khiêm nhường. Cậu định mặc đỏ rực để tranh hào quang với mẹ chồng sao? Tin tớ đi, mặc cái này Cố Đình Sâm chắc chắn sẽ nhìn cậu bằng con mắt khác.”
Giai Nghi gật đầu, lòng thầm cảm kích. Trong cái biệt thự lạnh lẽo này, chỉ có Tô Mạn là người duy nhất cô có thể tin tưởng.
Bữa tiệc diễn ra tại đại sảnh khách sạn Đế Hào xa hoa bậc nhất Bắc Kinh. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu rọi lên những bộ lễ phục đắt tiền, tiếng ly tách va chạm leng keng hòa cùng tiếng cười nói giả lả.
Giai Nghi bước vào, nép mình ở một góc khuất. Cô mặc chiếc váy xám Tô Mạn đưa, tay cầm ly nước lọc vì dạ dày cô dạo này không tốt do những cơn đau thắt từ việc suy nghĩ quá nhiều. Cô đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Cố Đình Sâm.
Ở trung tâm sảnh tiệc, Cố Đình Sâm đang đứng đó. Hắn mặc bộ vest đen cắt may thủ công, khí chất vương giả bức người khiến ai cũng phải kiêng dè. Nhưng điều khiến Giai Nghi chết lặng không phải là vẻ đẹp trai của chồng mình, mà là người phụ nữ đang đứng cạnh hắn.
Lục Tuyết – thư ký riêng của Cố Đình Sâm.
Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, thiết kế cúp ngực táo bạo khoe trọn vòng một đầy đặn và làn da trắng sứ. Chiếc váy đính kim cương lấp lánh, biến cô ta thành tâm điểm của bữa tiệc, giống như một nàng công chúa được cưng chiều.
Điều đáng nói là, tay của Cố Đình Sâm đang đặt hờ hững nhưng đầy chiếm hữu trên eo của Lục Tuyết. Trong một khoảnh khắc, Lục Tuyết ghé sát tai hắn thì thầm điều gì đó, cả người cô ta như dán chặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Cố Đình Sâm không hề đẩy ra, ngược lại, khóe môi hắn còn nhếch lên một nụ cười cưng chiều – nụ cười mà ba năm qua, hắn chưa từng dành cho Giai Nghi dù chỉ một lần.
“Ồ, đây chẳng phải là Cố phu nhân sao?”
Tiếng xì xào vang lên. Giai Nghi quay lại, thấy mẹ chồng cô – bà Cố, đang đi tới cùng vài vị phu nhân quyền quý khác. Ánh mắt bà nhìn cô đầy vẻ khinh miệt.
“Mẹ…” Giai Nghi cúi đầu chào.
“Ăn mặc cái kiểu gì thế này?” Bà Cố nhíu mày, giọng nói không lớn nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy, “Hôm nay là tiệc lớn, cô mặc cái màu xám xịt như đưa đám thế kia để rủa nhà họ Cố lụn bại à?”
“Con… đây là…” Giai Nghi định giải thích, nhưng lời nói nghẹn lại ở cổ họng.
Lúc này, Cố Đình Sâm và Lục Tuyết cũng đi tới. Lục Tuyết nhìn thấy Giai Nghi, đôi mắt to tròn lúng liếng hiện lên vẻ ngây thơ vô tội, nhưng khóe miệng lại cong lên một nụ cười khiêu khích kín đáo.
“Chị Giai Nghi, chị đến rồi ạ?” Lục Tuyết cất giọng ngọt xớt, “Em xin lỗi, tại váy em dài quá, đi lại khó khăn nên Cố tổng mới phải đỡ em một chút. Chị đừng giận nhé.”
Nói là “đỡ”, nhưng bàn tay cô ta vẫn đang bám chặt lấy cánh tay Cố Đình Sâm, bộ ngực mềm mại cố tình cọ cọ vào khuỷu tay hắn một cách trơ trẽn.
Cố Đình Sâm lạnh lùng nhìn vợ: “Cô đến muộn, còn ăn mặc lôi thôi lếch thếch. Nếu không muốn đến thì cứ ở nhà, đừng đến đây làm mất mặt tôi.”
Trái tim Giai Nghi như bị ai đó bóp nghẹt. Ba năm qua, cô lo từng bữa ăn giấc ngủ, là người là ủi từng nếp áo sơ mi cho hắn, cuối cùng chỉ đổi lại sự ghẻ lạnh này sao?
“Đình Sâm, em…”
“Á!”
Tiếng kêu thất thanh của Lục Tuyết cắt ngang lời cô. Cô ta lảo đảo như sắp ngã, Cố Đình Sâm nhanh tay ôm trọn cô ta vào lòng.
“Sao vậy?” Giọng hắn đầy lo lắng, khác hẳn sự lạnh lẽo khi nói chuyện với Giai Nghi.
“Em… em hơi chóng mặt. Chắc do em bé trong bụng nghịch ngợm quá…” Lục Tuyết nói nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh của nhóm người, câu nói ấy như sét đánh ngang tai.
Giai Nghi chết trân tại chỗ. “Em bé?”
Bà Cố nghe thấy hai từ đó, mắt sáng rực lên, vội vàng đẩy Giai Nghi sang một bên để đỡ lấy Lục Tuyết: “Cái gì? Cô nói cô có thai rồi? Là con của Đình Sâm sao?”
Lục Tuyết e thẹn gật đầu, nép vào ngực Cố Đình Sâm: “Vâng thưa bác, đã được ba tháng rồi ạ.”
Cả thế giới của Thẩm Giai Nghi sụp đổ. Ba tháng? Ba tháng trước là lúc cô sốt cao nằm liệt giường, Cố Đình Sâm nói đi công tác nước ngoài một tuần không về. Hóa ra, hắn đi “công tác” trên giường của người phụ nữ khác.
“Tốt! Tốt lắm!” Bà Cố cười lớn, nắm lấy tay Lục Tuyết, “Nhà họ Cố cuối cùng cũng có người nối dõi rồi. Không như ai kia, ba năm không đẻ nổi một quả trứng.”
Bà ta liếc xéo Giai Nghi, ánh mắt như dao găm.
Giai Nghi run rẩy, nhìn sang Cố Đình Sâm chờ đợi một lời giải thích. Nhưng hắn chỉ thản nhiên chỉnh lại vạt áo cho Lục Tuyết, giọng đều đều: “Chuyện đã đến nước này, tôi cũng không giấu nữa. Giai Nghi, cô ký đơn ly hôn đi. Tuyết Nhi cần danh phận, con tôi cần một gia đình hoàn chỉnh.”
“Ly hôn?” Giai Nghi cười, nước mắt trào ra nhưng cô không lau, “Cố Đình Sâm, tôi tận tụy vì cái nhà này ba năm, anh trả lại cho tôi sự phản bội trơ trẽn thế này sao?”
“Cô đừng có dùng từ ngữ nặng nề.” Cố Đình Sâm nhíu mày, sự chán ghét hiện rõ, “Tình yêu không có lỗi. Cô nhạt nhẽo, vô vị, trên giường như khúc gỗ, lại không biết sinh con. Tuyết Nhi hiểu tôi, mang lại cho tôi cảm giác của một người đàn ông.”
Lục Tuyết đứng bên cạnh, một tay xoa bụng, một tay che miệng cười, ánh mắt đắc ý nhìn Giai Nghi như muốn nói: Thấy chưa, cô thua rồi.
Đúng lúc đó, Tô Mạn – người bạn thân thiết nhất của cô, bước tới. Giai Nghi như vớ được cọc, quay sang nhìn bạn: “Mạn Mạn…”
Nhưng Tô Mạn lướt qua cô, đi thẳng đến bên cạnh Lục Tuyết, ân cần hỏi han: “Tiểu Tuyết, em không sao chứ? Chị đã bảo em rồi, 3 tháng đầu thai kỳ quan trọng lắm, đừng đi giày cao gót quá.”
Giai Nghi sững sờ: “Mạn Mạn, cậu… quen cô ta?”
Tô Mạn quay lại, nụ cười trên môi tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt lạnh tanh: “Giai Nghi, chúng ta là bạn, nhưng tớ phải nói lý lẽ. Cố tổng là người đàn ông xuất chúng, anh ấy cần một người phụ nữ xứng tầm, biết sinh con đẻ cái. Cậu bệnh tật ốm yếu, tính tình thì nhu nhược, buông tha cho anh ấy đi. Chiếc váy này… cũng là Tiểu Tuyết chọn cho cậu đấy, cô ấy nói màu xám rất hợp với một người sắp trở thành ‘quá khứ’ như cậu.”
Từng lời nói của Tô Mạn như những mũi kim độc đâm thẳng vào tim Giai Nghi. Hóa ra, tất cả đều là một màn kịch. Chiếc váy, những lời khuyên, sự quan tâm… tất cả chỉ là để cô trở thành trò cười trong ngày hôm nay, làm nền cho sự rực rỡ của “tiểu tam”.
Bố mẹ chồng, chồng, tình nhân của chồng, và cả bạn thân. Bốn người họ đứng đó, tạo thành một bức tường thành kiên cố của sự phản bội, cô lập cô ở phía đối diện.
Sự đau đớn tột cùng bỗng chốc hóa thành một khoảng trống rỗng.
Trong lòng Thẩm Giai Nghi, có thứ gì đó vừa vỡ tan. Nhưng lạ thay, khi sự hy vọng ngu ngốc vỡ vụn, sự sợ hãi cũng biến mất theo.
Cô đưa tay lên, lau khô giọt nước mắt cuối cùng còn vương trên má. Đôi mắt vốn luôn cụp xuống vì nhẫn nhịn giờ đây từ từ ngước lên, nhìn thẳng vào Cố Đình Sâm. Một ánh nhìn sắc lẹm khiến hắn bất giác rùng mình.
“Được.” Giai Nghi cất tiếng, giọng nói không còn run rẩy mà lạnh băng như gió tuyết tháng Chạp. “Các người muốn ly hôn? Tôi thành toàn. Nhưng hãy nhớ kỹ ngày hôm nay. Sự sỉ nhục này, tôi sẽ khắc cốt ghi tâm.”
Cô tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, ném mạnh xuống sàn đá cẩm thạch. Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc.
“Cố Đình Sâm, anh nghĩ Lục Tuyết mang thai con của anh sao? Anh chắc chắn chứ?”
Cô bỏ lửng câu nói đầy ẩn ý, liếc nhìn Lục Tuyết đang thoáng biến sắc, rồi quay người bước đi. Bóng lưng cô gầy guộc trong chiếc váy màu tro, nhưng đầu cô ngẩng cao đầy kiêu hãnh.
Phía sau cánh cửa đại sảnh, màn đêm Bắc Kinh đang chờ đợi. Sự dày vò của quá khứ đã kết thúc, giờ là lúc cuộc chơi thật sự bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com