Chương 2
Gió đêm Bắc Kinh lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng lòng người.
Thẩm Giai Nghi bước ra khỏi cửa khách sạn Đế Hào, chiếc váy màu tro bị gió thổi tung bay phần phật như cánh bướm gãy nát. Cô không bắt taxi, cũng không gọi xe nhà họ Cố. Cô lấy điện thoại ra, ngón tay thon dài lướt trên màn hình, dừng lại ở một dãy số quen thuộc nhưng đã ba năm rồi chưa từng liên lạc.
Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức, như thể người đó đã chờ cuộc gọi này từ rất lâu.
“Alo?” – Một giọng nam trầm thấp, uy quyền vang lên, pha lẫn chút run rẩy kìm nén.
Giai Nghi hít một hơi sâu, kìm nén sự nghẹn ngào nơi cổ họng:
“Anh hai. Em sai rồi. Em muốn về nhà.”
Đầu dây bên kia im lặng trong vài giây, rồi tiếng thở dài trút xuống như trút bỏ gánh nặng ngàn cân:
“Được. Xe đang ở ngã tư đợi em. Về thôi, Thẩm gia chưa bao giờ bỏ rơi em, chỉ là em tự bỏ mình thôi.”
Năm phút sau, một chiếc Maybach phiên bản giới hạn màu đen tuyền lặng lẽ đỗ xịch trước mặt Giai Nghi. Người đàn ông bước xuống xe không phải tài xế, mà là Thẩm Dực – người anh trai song sinh, hiện là người nắm quyền thực sự của Thẩm Thị, người nổi tiếng tàn nhẫn trên thương trường nhưng lại cưng chiều em gái vô điều kiện.
Anh không nói gì, chỉ cởi chiếc áo khoác vest đắt tiền khoác lên vai cô, che đi sự run rẩy của thân hình gầy guộc.
“Ngày mai, luật sư giỏi nhất Bắc Kinh sẽ đến gặp em.” – Thẩm Dực nói ngắn gọn khi cửa xe đóng lại, ngăn cách cô với thế giới ồn ào, dối trá bên ngoài.
Ba ngày sau. Tại văn phòng luật sư của tập đoàn Cố Thị.
Cố Đình Sâm ngồi trên ghế da, tay gõ nhịp trên mặt bàn, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. Ngồi cạnh hắn là Lục Tuyết, hôm nay cô ta mặc một chiếc váy len trắng bó sát, cố tình để lộ vòng bụng vẫn còn phẳng lì nhưng lại liên tục xoa xoa ra vẻ nâng niu.
“Đình Sâm, hay là thôi đi…” – Lục Tuyết thỏ thẻ, mắt ầng ậc nước – “Chị Giai Nghi đáng thương lắm. Bị đuổi ra khỏi nhà, nhà mẹ đẻ thì sa sút, chị ấy sống sao nổi? Hay anh cho chị ấy thêm chút tiền đi.”
Cố Đình Sâm hừ lạnh, nắm lấy tay cô ta:
“Em quá lương thiện rồi. Cô ta ở nhà họ Cố ba năm, ăn sung mặc sướng, giờ ly hôn tôi cho 5 triệu tệ và một căn chung cư cũ là đã quá nhân từ. Cô ta vốn dĩ chẳng có gì, Thẩm gia giờ chỉ là cái vỏ rỗng.”
Cạch.
Cánh cửa phòng họp mở ra. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn gỗ vang lên đều đặn, đanh thép.
Cố Đình Sâm ngẩng đầu lên, định buông lời mỉa mai, nhưng lời nói tắc nghẹn ngay trong họng.
Người bước vào không phải là người phụ nữ u sầu, mặc đồ màu xám xịt hay màu be nhạt nhẽo mà hắn vẫn thấy hàng ngày.
Trước mặt hắn là một Thẩm Giai Nghi hoàn toàn khác.
Cô mặc một bộ suit đỏ rực rỡ cắt may tinh tế, tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng đầy quyền lực. Mái tóc dài thường ngày búi thấp giờ được uốn xoăn nhẹ, buông xõa tự nhiên trên vai. Gương mặt trang điểm tinh xảo, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm.
Đi sau cô là hai luật sư mặc vest đen, tay xách cặp da, khí thế bức người.
“Xin lỗi đã để Cố tổng chờ lâu.” – Giai Nghi kéo ghế ngồi đối diện, động tác tao nhã nhưng toát lên sự lạnh lùng xa cách – “Đường hơi tắc, cũng giống như đầu óc của anh vậy, đôi khi bị kẹt ở những chỗ không nên kẹt.”
Cố Đình Sâm sững sờ, nhíu mày:
“Cô nói cái gì? Ăn mặc kiểu gì thế này? Lại dùng tiền của tôi để mua sắm phung phí trước khi đi à?”
Giai Nghi bật cười khẽ, tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc nhưng lạnh lẽo:
“Tiền của anh? Cố Đình Sâm, anh tự đánh giá mình cao quá rồi đấy.”
Cô ra hiệu cho luật sư đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn.
“Đây là đơn ly hôn do tôi soạn thảo. Tôi không cần 5 triệu của anh, cũng không cần căn chung cư bố thí đó. Tôi ra đi tay trắng.”
Lục Tuyết nghe thấy “tay trắng”, mắt sáng lên vẻ tham lam nhưng vẫn giả vờ lo lắng:
“Chị Giai Nghi, chị đừng giận quá mất khôn. Không có tiền của anh Đình Sâm, chị sống thế nào? Hay chị định về bám víu cái Thẩm gia sắp phá sản kia?”
Giai Nghi liếc nhìn Lục Tuyết. Ánh mắt cô sắc như dao lam lướt qua da thịt, khiến Lục Tuyết bất giác rùng mình, lùi lại nép vào người Cố Đình Sâm.
“Cô Lục, thứ cô coi là báu vật, với tôi bây giờ chỉ là rác rưởi.” – Giai Nghi nhếch mép – “Cô thích nhặt lại đồ thừa của tôi, tôi biếu không. Chỉ có điều…”
Cô hơi nghiêng người về phía trước, nhìn chằm chằm vào bụng Lục Tuyết:
“Cái thai trong bụng cô, giữ cho kỹ vào. Đừng để đến lúc ‘dày vò’ nhau ra tòa xét nghiệm DNA lại lòi ra chuyện cười cho thiên hạ.”
Mặt Lục Tuyết tái mét, ngón tay bấu chặt vào tay áo Cố Đình Sâm.
Cố Đình Sâm đập bàn đứng dậy, quát lớn:
“Thẩm Giai Nghi! Cô đừng có ăn nói hàm hồ! Tuyết Nhi mang thai con tôi, cô ghen tị nên mới đặt điều bôi nhọ!”
Giai Nghi điềm tĩnh lấy cây bút máy trong túi xách ra – cây bút đính kim cương phiên bản giới hạn mà Cố Đình Sâm từng khao khát nhưng không mua được. Cô dứt khoát ký tên vào đơn ly hôn, nét chữ rồng bay phượng múa, mạnh mẽ dứt khoát.
“Ghen tị?” – Cô đóng nắp bút lại, ném tập hồ sơ về phía Cố Đình Sâm – “Anh nghĩ anh xứng sao?”
Cô đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest, nhìn thẳng vào mắt người chồng cũ đã chung sống ba năm:
“Từ giờ phút này, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt. Hy vọng Cố tổng giữ gìn sức khỏe, vì ‘quà đáp lễ’ của tôi dành cho anh và gia đình anh… vẫn còn ở phía sau.”
Nói xong, cô quay lưng bước đi, không một chút luyến tiếc. Hai luật sư đi theo sau cô, cúi chào Cố Đình Sâm một cách xã giao rồi rời đi.
Cố Đình Sâm đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng kiêu hãnh đó. Lần đầu tiên trong ba năm, hắn cảm thấy người phụ nữ này xa lạ đến đáng sợ. Và cũng lần đầu tiên, trong lòng hắn dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
Lục Tuyết nhìn đơn ly hôn đã ký, thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn lo sợ câu nói của Giai Nghi. Cô ta nũng nịu:
“Đình Sâm, chị ấy dọa em sợ quá… Em đau bụng…”
Nhưng lần này, Cố Đình Sâm không vội vã dỗ dành ngay. Hắn vẫn nhìn chằm chằm ra cửa, lẩm bẩm:
“Cây bút đó… là Montblanc phiên bản ‘Hoàng Gia’. Tại sao cô ta lại có nó?”
Bên ngoài tòa nhà.
Giai Nghi vừa bước ra, chiếc Maybach của Thẩm Dực đã chờ sẵn. Nhưng lần này, Thẩm Dực không ngồi trong xe, anh đứng dựa vào cửa xe, tay cầm một tập tài liệu.
“Xong rồi chứ?” – Thẩm Dực hỏi, ánh mắt dịu dàng nhìn em gái.
“Xong rồi.” – Giai Nghi mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm thật sự – “Giờ em là người tự do.”
Thẩm Dực gật đầu, đưa tập tài liệu cho cô:
“Mừng em trở lại, Phó tổng giám đốc Thẩm Giai Nghi. Dự án ‘Vườn Địa Đàng’ mà Cố Thị đang thèm khát hợp tác… quyền quyết định bây giờ nằm trong tay em.”
Giai Nghi đón lấy tập hồ sơ, khóe môi cong lên một đường tuyệt mỹ. Dự án này là tâm huyết của Cố Đình Sâm suốt hai năm qua, là phao cứu sinh để Cố Thị vươn ra quốc tế. Hắn không hề biết rằng, “nhà đầu tư bí ẩn” đứng sau dự án đó chính là Thẩm gia, và người trực tiếp điều hành… lại là người vợ “vô dụng” mà hắn vừa ruồng bỏ.
“Anh hai, đi thôi.” – Giai Nghi bước vào xe – “Đã đến lúc dạy cho họ biết thế nào là ‘trèo cao ngã đau’.”
Chiếc xe lao vút đi, bỏ lại phía sau tòa nhà Cố Thị sừng sững nhưng đang dần bị bóng tối bao phủ.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com