Chương 5
Một tháng sau đại thọ đẫm máu.
Tập đoàn Cố Thị chính thức tuyên bố phá sản.
Cơn bão scandal ngoại tình, nuôi con tu hú, cộng với việc Cố lão phu nhân đột quỵ qua đời vì sốc, đã khiến cổ phiếu Cố Thị lao dốc không phanh. Các ngân hàng đồng loạt xiết nợ, đối tác hủy hợp đồng. Đế chế hào môn họ Cố sụp đổ nhanh như một lâu đài cát trước sóng thần.
Tại phòng chủ tịch, nơi từng là biểu tượng quyền lực tối cao của Cố Đình Sâm, giờ đây trống hoác, lạnh lẽo. Những bức tranh triệu đô trên tường đã bị gỡ xuống để gán nợ.
Cố Đình Sâm ngồi thẫn thờ trên ghế, râu ria xồm xoàm, áo sơ mi nhăn nhúm, đôi mắt thâm quầng vô hồn. Hắn vừa ký xong tờ đơn bán tháo toàn bộ tài sản cá nhân để trả nợ ngân hàng.
“Cạch.”
Cánh cửa mở ra. Không phải nhân viên ngân hàng đến đòi nợ, mà là một người phụ nữ.
Thẩm Giai Nghi bước vào. Hôm nay cô mặc một bộ âu phục trắng tinh khôi, khí chất thanh cao thoát tục, trái ngược hoàn toàn với vẻ tàn tạ của người đàn ông trước mặt. Đi bên cạnh cô là Thẩm Dực và luật sư.
“Cô… cô đến đây làm gì? Đến để cười vào mặt tôi sao?” – Cố Đình Sâm ngẩng đầu lên, giọng khàn đặc, chua chát.
Giai Nghi không trả lời ngay. Cô đi dạo một vòng quanh phòng, ngón tay lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ gụ, nơi cô từng lén đặt những hộp cơm trưa tự làm mà hắn chưa bao giờ đụng tới.
“Không, tôi đến để thu mua lại tòa nhà này.” – Giai Nghi dừng lại trước mặt hắn, đặt một tập hồ sơ xuống bàn – “Thẩm Thị sẽ mua lại xác Cố Thị với giá 1 tệ, kèm theo việc gánh toàn bộ khoản nợ xấu của anh. Đổi lại, anh sẽ được tự do, không phải ngồi tù vì trốn thuế.”
Cố Đình Sâm trợn tròn mắt: “1 tệ? Cô… cô sỉ nhục tôi!”
“Anh có quyền không ký.” – Thẩm Dực lạnh lùng lên tiếng – “Nhưng ngày mai, lệnh bắt giữ sẽ được thi hành. Anh muốn sống phần đời còn lại trong tù, hay ra ngoài làm lại từ đầu với hai bàn tay trắng?”
Cố Đình Sâm run rẩy cầm bút lên. Hắn nhìn Giai Nghi, ánh mắt van lơn xen lẫn hối hận tột cùng:
“Giai Nghi… chúng ta… từng là vợ chồng. Em thật sự tuyệt tình đến thế sao? Nếu em cho anh một cơ hội, anh thề sẽ bù đắp…”
Giai Nghi bật cười, nụ cười nhẹ bẫng như gió thoảng:
“Cố Đình Sâm, tỉnh lại đi. Người vợ yêu anh, nhẫn nhịn vì anh đã chết vào cái đêm anh ép cô ấy ly hôn để rước tiểu tam về rồi. Người đứng trước mặt anh bây giờ là Thẩm Giai Nghi – Chủ tịch mới của nơi này.”
Cô cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn lần cuối:
“Ký đi. Coi như đây là sự bố thí cuối cùng tôi dành cho ‘chồng cũ’.”
Cố Đình Sâm gục đầu xuống, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy. Hắn run rẩy ký tên. Nét bút vừa dứt cũng là lúc hắn chính thức trở thành kẻ vô sản.
Trong khi đó, tại một khu nhà trọ tồi tàn ở ngoại ô.
“Trả lại đây! Đó là cái nhẫn kim cương của tao!”
Lục Tuyết gào lên, lao vào giằng co với Tô Mạn. Cả hai người phụ nữ từng chải chuốt lộng lẫy, giờ đây tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch, đang đánh nhau vì một chiếc nhẫn trị giá vài triệu đồng – tài sản cuối cùng còn sót lại.
Tô Mạn đạp mạnh vào bụng Lục Tuyết khiến cô ta ngã lăn ra đất.
“Của mày? Mày lừa tao, hại tao mất việc, bị cả ngành truyền thông tẩy chay, giờ tao phải bán cái này để trả tiền nhà!” – Tô Mạn hét lên, mặt đầy vết cào cấu.
Lục Tuyết ôm bụng rên rỉ. Gã nhân tình “tác giả” cái thai đã cuỗm sạch tiền tiết kiệm của cô ta và cao chạy xa bay ngay khi scandal nổ ra. Giờ đây, cô ta không còn gì cả: không sắc đẹp, không tiền bạc, mang tiếng lừa đảo, lại còn phải nuôi một đứa con hoang trong bụng.
“Tô Mạn! Tao nguyền rủa mày! Mày cũng chẳng ra gì đâu, loại bạn phản trắc!”
Tô Mạn cười man dại, cầm chiếc nhẫn chạy ra cửa: “Mày cứ ở đó mà gào khóc đi. Tao đi đây!”
Nhưng vừa mở cửa, Tô Mạn đã bị hai cảnh sát chặn lại.
“Cô Tô Mạn? Cô bị bắt vì tội tham ô công quỹ và tiếp tay làm giả giấy tờ kinh doanh của Cố Thị. Mời cô về đồn.”
Lục Tuyết nhìn thấy cảnh đó, cười sằng sặc như điên dại, tiếng cười vang vọng trong căn phòng trọ ẩm thấp, nghe rợn người. Hai kẻ tham lam, cuối cùng tự dìm nhau xuống bùn đen.
Ba năm sau.
Bắc Kinh vào thu, lá vàng rơi đầy trên những con phố cổ kính.
Thẩm Giai Nghi bước ra khỏi trung tâm hội nghị quốc tế sau bài phát biểu về dự án “Thành phố thông minh” – dự án đã đưa Thẩm Thị vươn lên top đầu Châu Á.
Cô xinh đẹp hơn xưa gấp bội phần. Vẻ đẹp của sự tự tin, viên mãn và tự do.
“Mệt không?”
Một giọng nói trầm ấm vang lên. Một người đàn ông cao lớn, tuấn tú, mặc chiếc áo măng tô màu rêu đứng dựa vào chiếc xe Bentley chờ sẵn. Đó là Tần Tu – ông trùm ngành năng lượng mới, người đàn ông quyền lực nhất nhì thủ đô, và cũng là người đã kiên nhẫn theo đuổi Giai Nghi suốt hai năm qua.
Giai Nghi mỉm cười, bước đến bên anh. Tần Tu tự nhiên đưa tay vén lọn tóc vương trên má cô, ánh mắt chứa chan tình cảm mà Cố Đình Sâm cả đời cũng không thể có được: sự trân trọng.
“Hơi mệt một chút. Nhưng nhìn thấy anh, em thấy đỡ hơn rồi.” – Giai Nghi đáp, giọng nói mềm mại.
“Vậy chúng ta về nhà thôi. Tối nay anh nấu món em thích.” – Tần Tu mở cửa xe cho cô, cử chỉ ân cần, lịch thiệp.
Khi chiếc xe lăn bánh, Giai Nghi nhìn qua cửa kính. Ở góc phố, cô thấy một người đàn ông trung niên đang mặc bộ đồ công nhân vệ sinh, cặm cụi quét lá. Dáng người còng xuống, gương mặt khắc khổ, già nua trước tuổi.
Là Cố Đình Sâm.
Hắn ngẩng lên, nhìn thấy chiếc xe sang trọng lướt qua. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt hai người chạm nhau. Hắn nhận ra cô. Hắn đứng chết trân, chiếc chổi rơi xuống đất. Hắn muốn gọi tên cô, nhưng cổ họng nghẹn đắng.
Cô ngồi trong xe sang, bên cạnh người đàn ông xuất chúng, rạng rỡ như nữ hoàng. Còn hắn, chỉ là hạt bụi bên đường mà cô đã rũ bỏ từ lâu.
Giai Nghi quay mặt đi, không chút cảm xúc. Cô tựa đầu vào vai Tần Tu, khẽ nhắm mắt lại.
Quá khứ đã chết. Những tổn thương, phản bội, dày vò… tất cả đã tan biến như làn khói mỏng.
Bây giờ, chỉ còn lại bình yên và hạnh phúc.
Phượng hoàng đã thực sự tái sinh từ tro tàn, rực rỡ và kiêu hãnh bay lên bầu trời cao rộng.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com