Chương 4
Thấm thoắt đã đến đại thọ 80 tuổi của Cố lão phu nhân.
Cố gia tổ chức tiệc mừng tại sơn trang Vân Đỉnh, quy mô hoành tráng chưa từng có. Cố Đình Sâm muốn nhân dịp này công bố hỷ sự “song hỷ lâm môn”: vừa mừng thọ bà nội, vừa chính thức giới thiệu Lục Tuyết và cái thai trong bụng – đứa chắt đích tôn mà bà cụ mong mỏi.
Thẩm Giai Nghi xuất hiện với tư cách khách mời danh dự của đối tác chiến lược. Cô diện một chiếc sườn xám cách tân bằng lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích, thêu họa tiết chim phượng hoàng chìm bằng chỉ bạc. Vẻ đẹp của cô vừa cổ điển, vừa sắc sảo, áp đảo hoàn toàn Lục Tuyết đang cố tỏ ra sang trọng trong bộ váy bầu hàng hiệu nhưng vẫn toát lên vẻ “tiểu gia tử khí” (kém sang).
Giai Nghi cầm ly champagne, đi lướt qua khu vực hành lang vắng người dẫn vào phòng điều khiển âm thanh. Cô “tình cờ” chạm mặt Tô Mạn.
Hôm nay Tô Mạn ăn mặc rất gợi cảm, chiếc váy xẻ sâu quá mức so với vai trò một nhân viên truyền thông. Trên cổ tay cô ta lấp lánh chiếc lắc tay kim cương – món trang sức nằm trong bộ sưu tập mới nhất mà Cố Đình Sâm vừa đấu giá được tuần trước.
“Chiếc lắc tay đẹp đấy,” – Giai Nghi mỉm cười, ánh mắt dừng lại ở cổ tay Tô Mạn – “Nhưng tôi nhớ không lầm, Lục Tuyết đã đòi Cố Đình Sâm món này rất lâu mà không được. Hóa ra… chủ nhân thực sự của nó là cô sao?”
Tô Mạn giật mình, vội lấy tay che chiếc lắc, ánh mắt lúng túng nhưng không giấu được vẻ đắc ý:
“Cố tổng thấy tôi làm việc vất vả nên thưởng thôi. Cô đừng có đoán mò.”
Giai Nghi bước lại gần hơn, ghé sát tai Tô Mạn thì thầm, giọng nói như mê hoặc:
“Cô Tô, chúng ta là bạn cũ, tôi hiểu tham vọng của cô. Cô nghĩ sau khi Lục Tuyết sinh con, trở thành Cố phu nhân danh chính ngôn thuận, cô ta sẽ để yên cho ‘bồ nhí’ của chồng mình lượn lờ trước mặt sao? Cô ta biết chuyện giữa cô và Cố Đình Sâm rồi.”
Tô Mạn sững người, mặt biến sắc: “Cô nói cái gì? Cô ta biết…”
“Đúng vậy,” – Giai Nghi nhét vào tay Tô Mạn một chiếc USB nhỏ màu đen – “Tôi nhặt được cái này. Trong đó là bằng chứng Lục Tuyết định dùng để tống cổ cô sau bữa tiệc này. Nhưng… nếu cô nhanh tay hơn, cô có thể biến bữa tiệc này thành mồ chôn của cô ta. Cố Đình Sâm là người sĩ diện, anh ta sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ lừa dối mình. Khi Lục Tuyết ngã ngựa, người duy nhất có thể an ủi Cố tổng lúc này… chẳng phải là cô sao?”
Nói xong, Giai Nghi vỗ nhẹ vai Tô Mạn rồi quay lưng bước đi, để lại một nụ cười bí hiểm.
Tô Mạn nắm chặt chiếc USB. Lòng tham và nỗi sợ hãi bùng lên dữ dội. Cô ta đã lén lút qua lại với Cố Đình Sâm suốt hai tháng nay, ngay trong lúc Lục Tuyết ốm nghén xấu xí nhất. Cô ta trẻ hơn, hiểu chuyện hơn, lại biết chiều chuộng Cố Đình Sâm trên giường hơn khúc gỗ Lục Tuyết.
“Muốn làm bà Cố, phải tàn nhẫn.” – Tô Mạn nghiến răng, đi thẳng vào phòng điều khiển.
Đúng 8 giờ tối.
Cố lão phu nhân ngồi trên ghế chủ tọa dát vàng, gương mặt hồng hào phúc hậu. Bên cạnh là Cố Đình Sâm phong độ ngời ngời và Lục Tuyết đang xoa bụng bầu với vẻ mặt hạnh phúc giả tạo.
“Thưa bà nội,” – Lục Tuyết cầm micro, giọng ngọt ngào – “Con xin dâng tặng bà một món quà đặc biệt. Đây là video ghi lại hành trình con mang thai đứa chắt nội của bà. Mong bà ‘phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn’.”
Cố Đình Sâm gật đầu ra hiệu. Ánh đèn sân khấu vụt tắt, mọi sự chú ý dồn về màn hình LED khổng lồ.
Tô Mạn đứng trong góc tối, ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát nhấn nút Play. Không phải file gốc của Lục Tuyết, mà là file trong chiếc USB Giai Nghi đưa.
Màn hình sáng lên. Nhưng không có tiếng nhạc du dương hay hình ảnh siêu âm.
Đó là một đoạn video quay lén từ camera giấu kín trong một phòng khách sạn hạng sang.
Trên màn hình, Lục Tuyết đang quấn lấy một người đàn ông lạ mặt, quần áo xộc xệch. Cả khán phòng ồ lên kinh hãi.
Âm thanh sống động vang lên rõ mồn một:
– “Cục cưng, em gan thật đấy. Mang thai con của anh mà dám nói là của Cố Đình Sâm?” – Gã đàn ông cười cợt nhả, vỗ vào bụng Lục Tuyết.
– “Anh nhỏ tiếng thôi!” – Giọng Lục Tuyết vang lên, đầy vẻ khinh miệt – “Lão già Cố Đình Sâm đó ngu lắm. Hắn tưởng mình tài giỏi, nhưng thực ra chỉ là cái mỏ vàng để em đào thôi. Đợi em sinh xong, lấy được cổ phần thưởng cho đích tôn, em sẽ tìm cách ly hôn chia tài sản. Lúc đó chúng ta cao chạy xa bay. Chứ ai mà chịu nổi cái tính gia trưởng, yếu sinh lý của hắn.”
– “Thế còn con bạn thân Tô Mạn của em thì sao? Nghe nói nó cũng đang làm việc ở Cố Thị?”
– “Con ngu đó hả? Nó chỉ là con chó giữ cửa cho em thôi. Đợi em nắm quyền, việc đầu tiên là đuổi cổ nó đi cho khuất mắt.”
“Rầm!”
Cố Đình Sâm đạp đổ bàn rượu trước mặt. Hắn gầm lên một tiếng như thú dữ, mặt đỏ gay gắt, gân xanh nổi cuồn cuộn trên trán.
“Tắt ngay! Tắt ngay cho tôi!”
Lục Tuyết đứng chết trân trên sân khấu, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta run rẩy nhìn Cố Đình Sâm, rồi nhìn xuống bụng mình. Mọi thứ sụp đổ chỉ trong nháy mắt.
“Đình Sâm… nghe em giải thích… là giả… là video ghép…” – Lục Tuyết lao tới ôm chân hắn.
“Cút!”
Cố Đình Sâm vung tay tát mạnh một cái khiến Lục Tuyết ngã văng ra sàn. “Cô dám cắm sừng tôi? Cô dám bảo tôi ngu? Dám bảo tôi yếu sinh lý?”
Lúc này, Tô Mạn từ trong bóng tối bước ra, vẻ mặt đầy “chính nghĩa” và đau khổ, chạy đến đỡ Cố Đình Sâm:
“Cố tổng, anh đừng nóng giận hại sức khỏe. Em đã nghi ngờ cô ta từ lâu nên mới âm thầm điều tra. Không ngờ… cô ta lại trơ trẽn đến mức này. Anh còn có em mà…”
Lục Tuyết nhìn thấy Tô Mạn, ánh mắt từ hoảng sợ chuyển sang oán độc tột cùng. Cô ta hiểu ra tất cả.
“Tô Mạn! Con khốn nạn! Là mày hại tao!” – Lục Tuyết gào lên, lao vào túm tóc Tô Mạn – “Mày tưởng mày trong sạch à? Mày ngủ với chồng tao ngay trong nhà tao, mày nghĩ tao không biết sao? Mày cũng chỉ là con điếm giật chồng thôi!”
Câu nói của Lục Tuyết như giọt nước tràn ly. Cả hội trường im phăng phắc. Các vị quan khách nhìn Cố Đình Sâm với ánh mắt khinh bỉ pha lẫn thương hại. Một tổng tài đạo mạo, bị cắm sừng, nuôi con tu hú, lại còn tằng tịu với bạn thân của vợ cũ ngay trong khi tình nhân mang thai.
Cố lão phu nhân nghe đến đây, tay ôm ngực, mắt trợn ngược, miệng ú ớ không nói nên lời rồi ngã vật ra ghế bất tỉnh.
“Bà nội! Bà nội!” – Cố Đình Sâm hoảng loạn hét lên.
Khung cảnh hỗn loạn chưa từng có. Tiếng la hét, tiếng chửi bới, tiếng xe cấp cứu hú còi inh ỏi. Cố gia – một gia tộc hào môn danh giá – trong phút chốc biến thành cái chợ vỡ, thành trò cười cho toàn bộ giới thượng lưu Bắc Kinh.
Ở trên ban công tầng 2, Thẩm Giai Nghi lặng lẽ quan sát tất cả. Cô lắc nhẹ ly rượu vang đỏ, màu rượu sóng sánh như màu máu.
Cô không cần ra tay. Cô chỉ cần ném một mồi lửa vào đống rơm khô đã tẩm xăng sẵn là lòng tham và sự dối trá của bọn họ.
Điện thoại cô rung lên. Thẩm Dực nhắn tin: “Cố lão phu nhân nhập viện nguy kịch. Cổ phiếu Cố Thị bắt đầu lao dốc không phanh. Các cổ đông đang yêu cầu họp khẩn cấp vào sáng mai để phế truất Cố Đình Sâm.”
Giai Nghi mỉm cười, nhắn lại: “Anh hai, chuẩn bị tiền mặt. Sáng mai chúng ta sẽ mua lại Cố Thị với giá rẻ như cho.”
Cô đặt ly rượu xuống, quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng tàn tích của một gia tộc mục nát. Sự trả thù ngọt ngào nhất, chính là nhìn kẻ thù tự tay hủy hoại lẫn nhau.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com