Chương 1
Thành phố S về đêm, hoa lệ và sầm uất như một người đàn bà quyến rũ khoác lên mình tấm áo dệt bằng ánh sáng neon. Tại sảnh tiệc của khách sạn Đế Hào, một buổi dạ tiệc từ thiện của giới thượng lưu đang diễn ra.
Thẩm Ly đứng bên cạnh Phó Tư Hàn, tay cô nhẹ nhàng khoác lên khuỷu tay anh. Hôm nay cô mặc một chiếc váy dạ hội đuôi cá màu đỏ rượu, thiết kế cúp ngực táo bạo khoe trọn bờ vai trần mảnh khảnh và xương quai xanh tinh tế. Mái tóc xoăn dài buông lơi, đôi môi đỏ mọng cùng thần thái kiêu sa khiến cô trông như một nữ hoàng.
Phó Tư Hàn nghiêng đầu, ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm:
“Cười lên đi. Đừng để người khác nghĩ Phó gia ngược đãi con dâu.”
Thẩm Ly khẽ nhếch môi, nụ cười chuẩn mực đến từng milimet nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo không chút gợn sóng:
“Phó tổng yên tâm, diễn vai phu nhân Phó gia, ba năm qua tôi chưa từng thất trách.”
Phó Tư Hàn nheo mắt, bàn tay to lớn của anh âm thầm siết chặt lấy eo cô, kéo sát cơ thể mềm mại ấy vào lòng mình. Hành động này trong mắt người ngoài là sự ân ái mặn nồng của đôi vợ chồng quyền lực nhất nhì thành phố S, nhưng chỉ Thẩm Ly mới biết, lực đạo nơi eo cô đau đến mức nào.
Ba năm. Cuộc hôn nhân thương mại giữa Thẩm gia và Phó gia đã kéo dài ba năm.
Cô yêu anh – một tình yêu đơn phương câm lặng kéo dài từ thời niên thiếu. Còn anh, anh cưới cô chỉ vì lợi ích gia tộc và vì… cô gái kia chưa trở về.
Chiếc Rolls-Royce màu đen lướt êm ru trên đường cao tốc hướng về biệt thự Bán Sơn. Không gian trong xe đặc quánh sự im lặng. Thẩm Ly tựa đầu vào cửa kính, nhìn ánh đèn đường vùn vụt lùi lại phía sau, mệt mỏi nhắm mắt.
Bất chợt, một bàn tay nóng rực luồn vào trong lớp xẻ tà của chiếc váy dạ hội, thô bạo vuốt ve làn da mịn màng nơi đùi non. Thẩm Ly giật mình, quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.
Phó Tư Hàn đã tháo bớt hai cúc áo sơ mi, lộ ra lồng ngực rắn rỏi. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ lạnh lùng xa cách như ở bữa tiệc, mà thay vào đó là dục vọng trần trụi, đen tối như mực.
“Tư Hàn… đang ở trên xe…” Thẩm Ly khẽ phản kháng, giọng nói run rẩy.
“Tài xế đã hạ vách ngăn rồi.” Giọng anh khàn đặc, mang theo sự chiếm hữu không cho phép cự tuyệt. “Em là vợ tôi, thực hiện nghĩa vụ vợ chồng là điều hiển nhiên.”
Anh cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của cô, nụ hôn mang tính trừng phạt nhiều hơn là âu yếm. Thẩm Ly nhắm mắt, để mặc anh dày vò. Trong mối quan hệ này, thứ duy nhất gắn kết họ có lẽ chỉ là sự hòa hợp đến lạ kỳ về thể xác. Anh tham luyến cơ thể cô, còn cô tham luyến chút hơi ấm ngắn ngủi từ anh.
Vừa về đến phòng ngủ chính, Phó Tư Hàn đã ép cô lên cánh cửa gỗ lim lạnh lẽo. Chiếc váy dạ hội đắt tiền bị xé rách không thương tiếc, rơi lả tả xuống sàn nhà.
Không có màn dạo đầu dịu dàng, anh tiến vào cô một cách mạnh mẽ và dứt khoát. Cơn đau cùng khoái cảm đan xen khiến Thẩm Ly không kìm được tiếng nức nở. Phó Tư Hàn hôn lên những giọt nước mắt nơi khóe mi cô, nhưng đôi mắt anh vẫn sâu thẳm, mông lung như đang nhìn xuyên qua cô để thấy một hình bóng khác.
“Ly Ly…” Anh gọi tên cô trong cơn cao trào, nhưng Thẩm Ly chua xót nhận ra, cái tên này cũng trùng âm với biệt danh của người con gái ấy.
Tuệ Tuệ… Ly Ly…
Cuộc hoan ái kết thúc khi đồng hồ điểm hai giờ sáng. Phó Tư Hàn buông cô ra, đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào vang lên, rửa trôi đi những dấu vết thân mật vừa rồi, cũng như tạt một gáo nước lạnh vào trái tim đang âm ỉ đau của Thẩm Ly.
Cô kéo chăn che kín cơ thể đầy những vết tích xanh tím, lặng lẽ nhìn trần nhà.
Phó Tư Hàn bước ra với chiếc khăn tắm quấn ngang hông, những giọt nước còn đọng trên cơ bắp săn chắc càng làm tăng thêm vẻ nam tính, quyến rũ chết người. Anh không nhìn cô, đi thẳng đến bàn làm việc lấy điện thoại.
Màn hình sáng lên, một tin nhắn hiện ra.
Thẩm Ly nằm trên giường, góc độ vừa vặn nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt người đàn ông. Đôi mắt phượng hẹp dài vốn luôn lạnh lùng, nay bỗng chốc co rút lại, bàn tay cầm điện thoại của anh siết chặt đến mức nổi gân xanh. Một sự nôn nóng, lo lắng và cả… dịu dàng hiếm thấy xuất hiện trong đáy mắt anh.
Đó là biểu cảm cô chưa từng nhận được trong suốt ba năm làm vợ.
Phó Tư Hàn quay phắt lại, giọng nói gấp gáp:
“Tôi phải ra ngoài.”
Thẩm Ly ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống để lộ bờ vai trần. Cô bình tĩnh hỏi, dù trong lòng đã đoán được bảy, tám phần:
“Muộn thế này rồi, anh đi đâu?”
Phó Tư Hàn khựng lại một chút, dường như đang cân nhắc xem có nên nói thật hay không. Cuối cùng, anh chọn cách quay lưng đi thay quần áo, giọng nói lạnh băng:
“Công ty có việc gấp. Em ngủ trước đi.”
Thẩm Ly cười nhạt. Việc gấp? Việc gấp ở công ty nào cần tổng giám đốc đích thân đi xử lý lúc hai giờ sáng, ngay sau khi vừa ân ái với vợ mình?
Khi Phó Tư Hàn đã thay xong bộ vest chỉnh tề, anh bước nhanh ra cửa, không hề quay đầu nhìn lại người phụ nữ đang ngồi trơ trọi trên giường lớn.
Tiếng động cơ xe gầm rú dưới sân rồi xa dần.
Thẩm Ly với tay lấy điện thoại của mình ở đầu giường. Mở khóa màn hình, cô lướt vào mạng xã hội. Không cần tìm kiếm, ngay trên hot search (tìm kiếm nóng) đã hiện lên dòng chữ đỏ chót:
“Nghệ sĩ piano thiên tài Tô Giai Tuệ về nước sau 3 năm điều trị chấn thương, fan hâm mộ vây kín sân bay lúc nửa đêm.”
Kèm theo đó là một bức ảnh chụp trộm mờ ảo nhưng vẫn thấy rõ dáng vẻ yếu đuối, mong manh như cành liễu trước gió của người con gái đó.
Thẩm Ly buông điện thoại, cả người cuộn tròn lại trong chăn.
Tô Giai Tuệ về rồi.
Người con gái mà Phó Tư Hàn khắc cốt ghi tâm, người mà anh cho rằng đã cứu mạng anh trong trận hỏa hoạn năm đó, người khiến anh luôn cảm thấy mắc nợ cả đời… đã trở về.
Thẩm Ly nhắm mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống gối.
Ba năm trước, khi Tô Giai Tuệ ra nước ngoài chữa trị đôi tay bị thương trong vụ hỏa hoạn (mà ai cũng nghĩ là do cứu Phó Tư Hàn), anh đã suy sụp. Để củng cố vị thế trong gia tộc đang lung lay, anh buộc phải chấp nhận cuộc liên hôn với Thẩm gia.
Ngày cưới, anh đã nói với cô: “Thẩm Ly, tôi cưới cô chỉ vì ông nội ép buộc. Vị trí Phó phu nhân này cô cứ giữ lấy, nhưng trái tim tôi vĩnh viễn không thuộc về cô.”
Cô biết. Cô chấp nhận đánh cược, dùng sự dịu dàng và tình yêu của mình để sưởi ấm anh. Nhưng hôm nay, cô biết mình đã thua.
Thua một cách thảm hại.
Thẩm Ly đứng dậy, đi vào phòng tắm. Cô đứng trước gương, nhìn những vết hôn đỏ chót trên cổ, trên ngực mình, cảm thấy thật châm biếm. Vừa rồi anh cuồng nhiệt với cô như vậy, là vì ham muốn nhất thời, hay vì coi cô là thế thân để giải tỏa nỗi nhớ nhung người kia?
Cô mở vòi nước lạnh, tát mạnh lên mặt cho tỉnh táo. Đôi mắt phượng sắc sảo của cô dần lấy lại vẻ kiên định vốn có. Cô là Thẩm Ly – đại tiểu thư kiêu hãnh của Thẩm gia, là nữ thần trong mắt bao người. Cô có thể yêu hết lòng, nhưng tuyệt đối không cho phép bản thân trở nên hèn mọn.
Cô yêu anh, nhưng cô yêu lòng tự trọng của mình hơn.
Sáng hôm sau.
Thẩm Ly xuống lầu dùng bữa sáng. Căn biệt thự rộng lớn vắng tanh, người giúp việc đi lại nhẹ nhàng không dám gây tiếng động.
Vừa cầm thìa khuấy nhẹ ly cà phê, quản gia đã bước tới, vẻ mặt ái ngại:
“Phu nhân, Thiếu gia nhắn… trưa nay ngài ấy sẽ không về ăn cơm. Ngài ấy nói phu nhân cứ dùng bữa trước.”
Thẩm Ly gật đầu, không hề ngạc nhiên:
“Tôi biết rồi. Bác cứ làm việc đi.”
Vừa dứt lời, điện thoại của cô rung lên. Là tin nhắn từ Phó Tư Hàn.
“Tối nay tôi về sớm. Chúng ta cần nói chuyện.”
Thẩm Ly nhìn dòng tin ngắn gọn, lạnh lùng ấy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười giễu cợt. Cô biết “chuyện” mà anh muốn nói là gì.
Tô Giai Tuệ đã về, vị trí này của cô, đến lúc phải trả lại rồi.
Cô đặt điện thoại xuống, uống một ngụm cà phê đen không đường. Vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, nhưng lại khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Nếu anh đã muốn kết thúc, vậy thì… ly hôn thôi.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com