Chương 2
Bảy giờ tối.
Căn phòng khách rộng lớn của biệt thự Bán Sơn được thắp sáng bởi chùm đèn pha lê rực rỡ, nhưng không khí lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.
Thẩm Ly ngồi trên ghế sofa da thật, lưng thẳng tắp, hai chân bắt chéo đầy kiêu hãnh. Cô đã thay chiếc váy dạ hội đêm qua bằng một bộ đồ âu phục màu trắng kem cắt may tinh tế, tôn lên khí chất sang trọng và sắc sảo của một nữ giám đốc điều hành Thẩm thị.
Trên bàn trà trước mặt cô là một tập tài liệu mỏng.
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ ngoài sảnh. Phó Tư Hàn bước vào, mang theo chút hơi lạnh của đêm đen và cả mùi nước sát trùng thoang thoảng – mùi đặc trưng của bệnh viện.
Anh khựng lại khi thấy Thẩm Ly đang ngồi đó. Dường như cô đã đợi anh rất lâu.
“Anh về rồi.” Thẩm Ly lên tiếng trước, giọng nói bình thản như mặt hồ thu, không có sự trách móc, cũng chẳng có vẻ bi lụy của người vợ sắp bị ruồng bỏ.
Phó Tư Hàn nới lỏng cà vạt, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô. Anh nhìn người phụ nữ đã chung chăn gối với mình suốt ba năm qua. Đêm nay cô rất đẹp, một vẻ đẹp sắc bén và xa cách, khác hẳn sự mềm mại, chiều chuộng anh trên giường.
“Chúng ta cần nói chuyện về Giai Tuệ.” Phó Tư Hàn mở lời, giọng trầm thấp. “Cô ấy đã về nước. Tình trạng sức khỏe không tốt lắm, tay phải có di chứng sau vụ hỏa hoạn năm đó…”
Thẩm Ly khẽ nhếch môi, cắt ngang lời anh:
“Anh không cần giải thích. Tôi hiểu mà.”
Cô đẩy tập tài liệu trên bàn về phía anh.
“Phó Tư Hàn, ba năm trước chúng ta kết hôn vì một bản hợp đồng thương mại. Thẩm gia cần vốn, Phó gia cần một cô con dâu môn đăng hộ đối để làm đẹp mặt mũi và giúp anh yên tâm củng cố quyền lực khi người trong lòng đi vắng.”
Ngón tay thon dài của Thẩm Ly gõ nhẹ lên mặt giấy:
“Hợp đồng ghi rõ, khi một trong hai bên muốn chấm dứt, hoặc khi ‘nguyên nhân khách quan’ quay trở lại, quan hệ hôn nhân sẽ tự động hết hiệu lực. Bây giờ ‘nguyên nhân’ ấy đã về rồi, tôi trả tự do lại cho anh.”
Phó Tư Hàn sững sờ. Anh cúi xuống nhìn tập tài liệu. Đó là đơn thỏa thuận ly hôn. Ở phần chữ ký của bên B, nét chữ Thẩm Ly bay bướm, dứt khoát, nét mực đã khô từ lâu.
Anh vốn đã chuẩn bị cả một bụng văn mẫu để thuyết phục cô, thậm chí còn chuẩn bị sẵn những điều khoản bồi thường hậu hĩnh vì nghĩ cô sẽ khóc lóc, níu kéo. Nhưng không, cô bình tĩnh đến mức khiến anh cảm thấy hụt hẫng. Sự bình tĩnh này giống như một cái tát vô hình vào lòng tự tôn của anh. Hóa ra, cô cũng mong chờ sự giải thoát này chẳng kém gì anh?
“Em ký nhanh vậy sao?” Phó Tư Hàn nhíu mày, trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu không tên. “Em không xem điều khoản chia tài sản à? Tôi đã bảo luật sư soạn thảo để lại cho em căn biệt thự ở khu phía Tây và 10% cổ phần…”
“Không cần.” Thẩm Ly đứng dậy, chỉnh lại vạt áo. “Tài sản của Thẩm gia tôi không thiếu. Tôi không bán thân, cũng không bán rẻ ba năm thanh xuân của mình để đổi lấy tiền của anh. Chúng ta đến với nhau sòng phẳng, đi cũng nên sòng phẳng.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt trong veo nhưng sâu thẳm:
“Phó Tư Hàn, từ nay về sau, đường anh anh đi, đường tôi tôi bước. Chúc anh và cô Tô trăm năm hạnh phúc.”
Nói xong, cô xoay người bước đi, không hề ngoảnh lại.
“Em đi đâu?” Phó Tư Hàn bật dậy theo phản xạ.
“Dọn đi.” Thẩm Ly thản nhiên đáp, tay kéo chiếc vali màu bạc đã để sẵn ở góc phòng. “Quần áo và đồ dùng cá nhân tôi đã thu dọn xong. Những thứ anh tặng, trang sức, túi xách, tôi để lại hết trong phòng thay đồ. Chìa khóa xe và thẻ phụ tôi để trên tủ đầu giường.”
Tiếng bánh xe vali lăn trên sàn đá hoa cương tạo nên những âm thanh chói tai, cứa vào không gian tĩnh lặng.
Phó Tư Hàn đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng mảnh mai nhưng kiên cường của cô khuất dần sau cánh cửa lớn. Anh muốn gọi cô lại, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ.
Cô đi thật rồi. Dứt khoát, gọn gàng, không một chút lưu luyến.
Cánh cửa biệt thự đóng lại cái “Rầm”.
Phó Tư Hàn ngồi phịch xuống ghế sofa. Căn nhà bỗng chốc trở nên trống trải đến đáng sợ. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên người cô vẫn còn vương lại trong không khí, nhưng hơi ấm thì đã tan biến.
Anh cầm tờ đơn ly hôn lên, nhìn chữ ký của cô. Đột nhiên, anh cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng, như thể vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng mà bản thân chưa kịp nhận ra.
Một tháng sau.
Cuộc sống của Phó Tư Hàn dường như đã quay trở lại quỹ đạo mà anh hằng mong muốn suốt ba năm qua. Anh công khai chăm sóc Tô Giai Tuệ, đưa cô ta đi trị liệu, cùng cô ta xuất hiện tại các buổi hòa nhạc. Giới truyền thông được dịp thêu dệt nên câu chuyện tình yêu “thanh mai trúc mã” đầy cảm động, ca ngợi Phó tổng chung tình đợi người thương trở về.
Nhưng chỉ có Phó Tư Hàn mới biết, sự “hoàn hảo” này có gì đó sai sai.
Tại bệnh viện tư nhân cao cấp.
“Tư Hàn, anh gọt táo cho em được không?” Tô Giai Tuệ nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt ngấn nước nhìn anh nũng nịu. “Tay em đau quá, không cầm được dao.”
Phó Tư Hàn đang xem tài liệu trên iPad, nghe vậy liền gật đầu, cầm quả táo lên gọt. Nhưng anh vốn là đại thiếu gia được cơm bưng nước rót, việc gọt hoa quả chưa bao giờ là sở trường. Vỏ táo bị gọt đứt đoạn, nham nhở, thậm chí anh còn lỡ tay làm xước một đường nhỏ trên ngón tay mình.
Anh khựng lại.
Ký ức ùa về. Trước đây, mỗi tối khi anh làm việc ở thư phòng, Thẩm Ly luôn lặng lẽ mang vào một đĩa hoa quả được cắt tỉa đẹp mắt, miếng nào cũng đều tăm tắp, cắm sẵn dĩa bạc. Cô chưa bao giờ làm phiền anh, chỉ nhẹ nhàng đặt xuống rồi lui ra, nhưng sự quan tâm tỉ mỉ ấy đã trở thành một thói quen len lỏi vào cuộc sống của anh lúc nào không hay.
“Á! Anh làm chảy máu rồi kìa!” Tiếng kêu thảng thốt của Tô Giai Tuệ kéo anh về thực tại.
Cô ta vội vàng nắm lấy tay anh, xuýt xoa: “Anh có sao không? Để em gọi y tá băng bó cho anh.”
Phó Tư Hàn rút tay lại, né tránh sự đụng chạm của cô ta. Cảm giác dày vò trong lòng lại trỗi dậy. Anh nhìn Tô Giai Tuệ – người con gái anh từng nghĩ là cả thế giới của mình, nhưng sao giờ đây ở bên cạnh cô ta, anh chỉ thấy mệt mỏi và ngột ngạt? Cô ta yếu đuối, dựa dẫm, chuyện gì cũng cần anh lo liệu. Khác hẳn với Thẩm Ly…
Thẩm Ly chưa bao giờ để anh phải lo lắng. Cô ốm tự uống thuốc, xe hỏng tự gọi cứu hộ, công ty gặp chuyện tự mình giải quyết. Cô mạnh mẽ đến mức khiến anh quên mất rằng cô cũng là phụ nữ.
“Anh không sao.” Phó Tư Hàn đứng dậy, giọng nói có phần lạnh nhạt. “Anh còn cuộc họp, em nghỉ ngơi đi.”
“Nhưng anh vừa mới đến mà…” Tô Giai Tuệ rưng rưng nước mắt.
Phó Tư Hàn không đáp, quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng bệnh. Anh cần không khí để thở.
Ngồi trong xe, anh vô thức lái về hướng biệt thự Bán Sơn. Nhưng khi về đến nơi, căn nhà tối om không một ánh đèn.
Anh mở cửa bước vào, bật đèn lên. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như ngày cô đi.
Anh đi lên phòng ngủ chính, mở tủ quần áo. Một nửa tủ trống trơn. Những bộ váy dạ hội lộng lẫy, những bộ âu phục đắt tiền anh mua cho cô vẫn treo nguyên tem mác ở đó. Cô thật sự không mang đi bất cứ thứ gì thuộc về “Phó phu nhân”.
Ánh mắt anh dừng lại ở ngăn kéo tủ đầu giường bên phía cô nằm. Anh kéo ra. Bên trong trống rỗng, chỉ còn lại một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh đen.
Tim Phó Tư Hàn đập mạnh một nhịp. Anh mở hộp ra.
Bên trong là chiếc nhẫn cưới kim cương 5 carat mà anh đã đeo vào tay cô ba năm trước. Chiếc nhẫn nằm trơ trọi, lạnh lẽo.
Dưới đáy hộp có một tờ giấy note nhỏ, nét chữ quen thuộc:
“Cảm ơn anh vì đã từng là một phần thanh xuân của em. Nhưng thanh xuân qua rồi, em cũng nên tỉnh mộng. Tạm biệt, Tư Hàn.”
Phó Tư Hàn nắm chặt tờ giấy trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Cảm giác mất mát lúc này không còn mơ hồ nữa, nó ập đến rõ ràng và đau đớn như một cơn sóng thần.
Cô không chỉ trả lại tự do cho anh, cô còn trả lại cả tình yêu mà cô từng dành cho anh.
Cô buông bỏ anh thật rồi.
Đúng lúc này, điện thoại anh reo lên. Là trợ lý Trần gọi tới.
“Alo?” Giọng anh khàn đặc.
“Phó tổng, có chuyện lớn rồi.” Giọng trợ lý Trần gấp gáp. “Dự án hợp tác phía Nam mà chúng ta đang xúc tiến… Thẩm thị vừa tuyên bố rút vốn. Tổng giám đốc Thẩm Ly nói rằng… cô ấy cảm thấy tầm nhìn của Phó thị không còn phù hợp với định hướng phát triển của Thẩm thị nữa.”
Phó Tư Hàn nhếch môi cười lạnh, nhưng đáy mắt lại lóe lên một tia lửa phức tạp.
Rút vốn? Tầm nhìn không phù hợp?
Thẩm Ly, em giỏi lắm. Vừa ly hôn xong liền trở mặt, công tư phân minh đến tàn nhẫn.
“Sắp xếp cuộc hẹn với Thẩm tổng cho tôi.” Phó Tư Hàn ra lệnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trong tay. “Ngay ngày mai.”
Anh muốn gặp cô. Anh muốn xem người phụ nữ từng yêu anh đến mức chấp nhận làm cái bóng suốt ba năm qua, giờ đây sẽ dùng bộ mặt nào để đối diện với anh.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com