Chương 9
Dự án khu đô thị mới phía Tây thành phố.
Đây là dự án trọng điểm mà Thẩm thị đang hợp tác giám sát. Để đảm bảo tiến độ, Thẩm Ly đích thân đội mũ bảo hộ xuống công trường kiểm tra. Và tất nhiên, đi theo sau cô như cái đuôi không thể cắt bỏ là Phó Tư Hàn.
Mấy ngày nay, anh bám dính lấy cô 24/7. Cô đi làm, anh đưa đón. Cô ăn trưa, anh đặt nhà hàng. Cô xuống công trường, anh cũng đường đường chính chính đi theo với tư cách “đối tác chiến lược” (dù thực tế anh chẳng có vai trò gì ở đây).
“Phó tổng, nắng nôi bụi bặm, anh về văn phòng ngồi điều hòa không tốt hơn sao?” Thẩm Ly vừa xem bản vẽ vừa càu nhàu, nhưng giọng điệu đã bớt gay gắt hơn trước.
Phó Tư Hàn chỉnh lại mũ bảo hộ cho cô, cười tủm tỉm:
“Vợ ở đâu thì chồng ở đó. Nắng một chút có sao, đàn ông da ngăm đen mới nam tính.”
Thẩm Ly lườm anh một cái, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ. Cô đi về phía khu vực đang thi công tòa nhà trung tâm.
Bỗng nhiên, một cơn gió lốc mạnh thổi qua. Tiếng kim loại va đập leng keng chói tai vang lên từ phía trên cao.
“Cẩn thận!”
Một tiếng hét thất thanh vang lên.
Thẩm Ly ngẩng đầu lên theo phản xạ. Từ tầng 5 của tòa nhà đang xây dở, một khối vật liệu xây dựng gồm gạch đá và thanh sắt, do dây cáp bị đứt, đang lao thẳng xuống chỗ cô đứng với tốc độ kinh hoàng.
Chân Thẩm Ly như bị chôn chặt xuống đất. Nỗi sợ hãi khiến cô tê liệt trong tích tắc.
Trong khoảnh khắc tử thần cận kề đó, một bóng người to lớn lao tới như một mũi tên.
“Rầm!”
Thẩm Ly cảm thấy cả người mình bị hất văng ra xa, lăn mấy vòng trên nền đất đầy sỏi đá.
Tiếng va chạm khủng khiếp vang lên sau lưng cô, bụi bay mù mịt.
“Thẩm tổng! Có người bị thương rồi!” “Gọi cấp cứu! Mau gọi cấp cứu!”
Tiếng la hét hỗn loạn xung quanh kéo Thẩm Ly về thực tại. Cô lồm cồm bò dậy, quay đầu nhìn lại nơi mình vừa đứng.
Trái tim cô như ngừng đập.
Dưới đống gạch đá ngổn ngang, Phó Tư Hàn nằm đó, bất động. Một thanh sắt dài đập trúng vai và lưng anh. Máu… rất nhiều máu tươi trào ra, nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi của anh, loang lổ trên nền đất xám xịt.
“Tư Hàn!!!”
Thẩm Ly gào lên, lao tới bên anh như điên dại. Cô run rẩy muốn chạm vào anh nhưng lại sợ làm anh đau. Khuôn mặt tuấn tú ngày thường giờ trắng bệch không còn chút máu, đôi mắt phượng luôn nhìn cô đầy thâm tình giờ nhắm nghiền.
“Tư Hàn… anh mở mắt ra nhìn em đi… Đừng dọa em…”
Nước mắt Thẩm Ly tuôn rơi lã chã, nhỏ xuống khuôn mặt dính đầy bụi đất của anh. Cô điên cuồng dùng tay không gạt những viên gạch đang đè lên chân anh ra, mặc kệ những cạnh sắc nhọn cứa vào tay mình chảy máu.
Máu của anh và máu của cô hòa vào nhau.
Trong đầu cô lúc này, mọi giận hờn, mọi oán trách, mọi tự trọng đều tan biến. Chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng – sợ mất anh vĩnh viễn.
Bệnh viện Quốc tế. Phòng Cấp cứu.
Thẩm Ly ngồi trên băng ghế dài ngoài hành lang, hai tay đan chặt vào nhau, đầu cúi gằm. Quần áo cô xộc xệch, dính đầy bụi bẩn và máu khô. Y tá muốn băng bó vết thương ở tay cho cô nhưng cô lắc đầu từ chối, ánh mắt vô hồn dán chặt vào cánh cửa phòng phẫu thuật đang sáng đèn đỏ.
Lục Cảnh Thần nhận được tin, vội vã chạy tới. Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Thẩm Ly, anh khựng lại, đau lòng không thôi.
“Ly Ly…”
“Anh ấy cứu em.” Thẩm Ly ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp, giọng khản đặc. “Là em đứng ở đó. Đáng lẽ người nằm trong kia là em. Tại sao anh ấy lại ngu ngốc như vậy? Tại sao…”
Lục Cảnh Thần ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ vai cô, nhưng không nói gì. Anh biết, lúc này mọi lời an ủi đều vô nghĩa. Và anh cũng nhận ra, trong cuộc tình tay ba này, anh đã thua hoàn toàn. Phó Tư Hàn đã dùng mạng sống để đánh cược, và anh ta đã thắng.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua dài như cả thế kỷ.
Cuối cùng, đèn phòng phẫu thuật cũng tắt. Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang.
Thẩm Ly bật dậy, lao tới nắm lấy tay bác sĩ: “Bác sĩ, anh ấy sao rồi?”
“Bệnh nhân bị gãy hai xương sườn, chấn thương phần mềm ở lưng và bị chấn động não nhẹ. Tuy nhiên, rất may là không tổn thương đến nội tạng và tủy sống. Ca phẫu thuật thành công, đã qua cơn nguy kịch.”
Chân Thẩm Ly mềm nhũn, cô suýt ngã quỵ xuống sàn nếu Lục Cảnh Thần không kịp đỡ.
Sống rồi. Anh ấy còn sống.
Đêm khuya. Phòng hồi sức VIP.
Không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng máy đo nhịp tim kêu đều đều. Phó Tư Hàn nằm trên giường bệnh, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt, lồng ngực quấn băng trắng toát.
Thẩm Ly ngồi bên mép giường, nắm chặt lấy bàn tay to lớn nhưng lạnh lẽo của anh, áp lên má mình.
Cô cứ ngồi như vậy, ngắm nhìn gương mặt anh, nhớ lại khoảnh khắc anh lao đến che chắn cho cô. Mười năm trước, cô cứu anh trong biển lửa. Mười năm sau, anh cứu cô dưới đống đổ nát.
Nợ nần giữa họ, rốt cuộc là ai nợ ai, hay là định mệnh đã buộc chặt họ vào nhau bằng những nút thắt sinh tử?
Đôi mi của người trên giường khẽ rung động. Phó Tư Hàn từ từ mở mắt. Cơn đau nhức nhối từ khắp cơ thể ập đến khiến anh nhíu mày.
“Tư Hàn! Anh tỉnh rồi?” Thẩm Ly vội vàng chồm tới, giọng run run. “Anh thấy thế nào? Có đau lắm không? Em gọi bác sĩ nhé?”
Phó Tư Hàn khó khăn quay đầu, nhìn thấy người phụ nữ đang lo lắng đến phát khóc trước mặt mình. Anh muốn đưa tay lên lau nước mắt cho cô, nhưng cánh tay tê dại không nhấc lên nổi.
“Ly Ly…” Giọng anh yếu ớt, khàn đặc như tiếng gió rít. “Em… có sao không?”
Câu đầu tiên anh hỏi, không phải là về bản thân mình, mà là về cô.
Thẩm Ly cắn chặt môi, nước mắt lại trào ra không kìm được. Cô gục đầu xuống ngực anh (tránh chỗ vết thương), khóc nức nở như một đứa trẻ.
“Đồ ngốc! Anh là đồ đại ngốc! Ai mượn anh cứu tôi? Ai mượn anh liều mạng? Nếu anh chết rồi thì tôi phải làm sao?”
Phó Tư Hàn mỉm cười yếu ớt, anh cố gắng cử động ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối của cô.
“Nếu anh chết… thì em sẽ nhớ anh cả đời. Như vậy… cũng hời cho anh quá rồi.”
“Anh còn nói gở!” Thẩm Ly ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn anh, nhưng ánh mắt lại đong đầy yêu thương đau xót. “Phó Tư Hàn, anh nghe cho rõ đây. Mạng của anh là do em cứu về từ 10 năm trước, bây giờ anh lại dùng nó để cứu em. Chúng ta hòa nhau rồi. Không ai nợ ai nữa.”
“Hòa sao?” Phó Tư Hàn ho khẽ một tiếng, cơn đau khiến anh nhăn mặt, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp nhìn cô. “Anh không muốn hòa. Anh muốn… cả đời này em mắc nợ anh, để em không thể rời xa anh được.”
Thẩm Ly nhìn sâu vào mắt anh. Trải qua giây phút sinh ly tử biệt, cô nhận ra lòng tự trọng, sự kiêu hãnh hay những tổn thương quá khứ đều trở nên nhỏ bé trước tình yêu cô dành cho anh. Cô không thể dối lòng mình thêm nữa.
Cô cúi xuống, nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi anh. Một nụ hôn phớt nhẹ như cánh bướm, cẩn trọng và trân trọng vô cùng.
“Được, em cho anh cơ hội.” Thẩm Ly thì thầm vào môi anh, nước mắt nóng hổi của cô rơi xuống gò má anh. “Em thua rồi. Em không thể ngừng yêu anh được. Phó Tư Hàn, chúng ta… bắt đầu lại nhé.”
Phó Tư Hàn mở to mắt, niềm hạnh phúc vỡ òa khiến cơn đau thể xác dường như tan biến. Anh muốn ôm cô, muốn hôn cô thật sâu, nhưng sức lực không cho phép.
“Nói lại lần nữa đi.” Anh thì thầm, ánh mắt lấp lánh như sao trời. “Nói em yêu anh đi.”
“Em yêu anh.” Thẩm Ly nói, rõ ràng từng chữ, dồn nén tất cả tình cảm của 13 năm thanh xuân. “Dù anh là tên khốn nạn, em vẫn yêu anh.”
“Cảm ơn em… bà xã.”
Cánh cửa phòng bệnh khẽ hé mở. Lục Cảnh Thần đứng bên ngoài, nhìn thấy cảnh hai người trao nhau nụ hôn và lời thề nguyện. Anh mỉm cười chua chát, lặng lẽ đóng cửa lại và quay lưng bước đi.
Vai nam phụ của anh, đến lúc hạ màn rồi. Chúc em hạnh phúc, cô gái của thanh xuân.
Trong phòng bệnh, không khí ấm áp và ngọt ngào lan tỏa.
“Ly Ly, tay anh đau quá.” Phó Tư Hàn bắt đầu giở thói làm nũng.
“Đau ở đâu? Em gọi bác sĩ nhé?”
“Không cần bác sĩ. Em hôn một cái là hết đau.”
“Anh…” Thẩm Ly đỏ mặt, lườm anh. “Vừa mới qua cửa tử mà đã giở trò lưu manh.”
“Lưu manh với vợ mình thì có gì sai?” Phó Tư Hàn cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. “Lại đây, hôn anh một cái, anh hứa sẽ khỏe ngay lập tức để còn về… động phòng với em.”
“Phó Tư Hàn!”
Dù mắng anh, nhưng Thẩm Ly vẫn cúi xuống, chiều chuộng hôn lên trán, lên mắt, lên sống mũi và cuối cùng là đôi môi của anh. Sự dày vò ngọt ngào này, cô nguyện ý chịu đựng cả đời.
Comments for chapter "Chương 9"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com