Chương 8
Cuối tuần, khu nghỉ dưỡng sân golf Hoàng Gia.
Đây là khu nghỉ dưỡng cao cấp thuộc quyền sở hữu của Lục gia. Hôm nay, Lục Cảnh Thần mời Thẩm Ly đến đây, danh nghĩa là để thư giãn, nhưng thực chất là một buổi ra mắt ngầm với bác cả của anh – người đang nắm quyền điều hành Lục thị.
Thẩm Ly mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, áo polo ôm sát và váy ngắn xếp ly, để lộ đôi chân dài thẳng tắp và vòng eo thon gọn. Mái tóc đuôi ngựa buộc cao khiến cô trông trẻ trung như một cô sinh viên đại học, khác hẳn vẻ sắc sảo thường ngày.
“Ly Ly, bác cả anh rất thích chơi golf. Lát nữa em cứ thoải mái, bác ấy hiền lắm.” Lục Cảnh Thần ân cần đưa cho cô chai nước, ánh mắt dịu dàng không giấu được sự yêu thích.
“Em biết rồi. Cảm ơn anh.” Thẩm Ly mỉm cười, nhận lấy chai nước.
Hai người sóng đôi đi trên thảm cỏ xanh mướt, trai tài gái sắc, khung cảnh đẹp như một bức tranh.
Tuy nhiên, bức tranh ấy nhanh chóng bị một “vết mực” đen ngòm phá hỏng.
“Ô kìa? Trùng hợp thế? Lục thiếu gia, Thẩm tổng, hai người cũng đến đây chơi bóng sao?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên đầy vẻ ngạc nhiên (giả tạo). Từ trên chiếc xe điện chuyên dụng, Phó Tư Hàn bước xuống. Anh đeo kính râm đen, mặc bộ đồ golf hàng hiệu màu xanh navy, dáng người cao lớn, khí chất vương giả lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Khóe miệng Thẩm Ly giật giật. Trùng hợp? Khu nghỉ dưỡng này cách trung tâm thành phố 3 tiếng lái xe, lại là khu vực tư nhân, trùng hợp cái nỗi gì?
“Phó tổng.” Lục Cảnh Thần nhíu mày, nụ cười trên môi cứng lại. “Tôi nhớ không lầm thì Phó thị không có thẻ thành viên ở đây.”
“À, tôi vừa mua lại 20% cổ phần của khu nghỉ dưỡng này sáng nay.” Phó Tư Hàn tháo kính râm, nháy mắt một cái đầy khiêu khích. “Bây giờ tôi là cổ đông lớn thứ hai, chắc là được phép vào chơi chứ?”
Thẩm Ly: “…” Lục Cảnh Thần: “…”
Đúng là kẻ có tiền thì có quyền điên. Bỏ ra cả đống tiền chỉ để vào phá đám buổi hẹn hò của vợ cũ.
“Đã gặp nhau rồi thì chơi chung đi. Tôi đi một mình cũng buồn.” Phó Tư Hàn không đợi ai đồng ý, tự nhiên đi tới chen vào giữa hai người, tách Lục Cảnh Thần ra xa Thẩm Ly.
Buổi chơi golf biến thành một cuộc chiến ngầm.
Lục Cảnh Thần đánh một gậy chuẩn xác, bóng rơi ngay cạnh lỗ. Phó Tư Hàn lập tức đánh một gậy khác, bóng bay với lực cực mạnh, va vào bóng của Lục Cảnh Thần, đẩy quả bóng kia văng ra xa, còn bóng của mình thì nằm chễm chệ ngay miệng lỗ.
“Ui da, lỡ tay. Lực tay tôi dạo này hơi mạnh.” Phó Tư Hàn cười giả lả, nhưng ánh mắt nhìn Lục Cảnh Thần lại đầy thách thức.
Đến lượt Thẩm Ly. Cô cầm gậy, ngắm nghía hướng gió. Tuy nhiên, tư thế đứng của cô hơi lệch một chút.
“Tư thế sai rồi.”
Phó Tư Hàn bỗng nhiên bước tới. Không để cô kịp phản ứng, anh đã đứng ngay sau lưng cô, vòng tay qua người cô để nắm lấy cán gậy.
Cả cơ thể cao lớn, rắn chắc của anh bao trùm lấy tấm lưng mảnh mai của Thẩm Ly. Lồng ngực anh áp sát vào lưng cô, hơi thở nóng rực phả bên tai cô, mùi bạc hà nam tính bao vây lấy khứu giác của cô.
“Phó Tư Hàn, anh làm gì vậy? Buông ra!” Thẩm Ly đỏ mặt, khẽ rít lên. Ở đây còn có Lục Cảnh Thần và nhân viên nhặt bóng, anh ta không biết xấu hổ sao?
“Dạy em chơi bóng.” Phó Tư Hàn thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy từ tính, cố tình ghé sát vành tai nhạy cảm của cô. “Em thả lỏng hông ra… cứng đờ như vậy sao đánh được?”
Bàn tay to lớn của anh trượt xuống, đặt lên eo cô, nắn nhẹ một cái như đang chỉnh tư thế, nhưng thực chất là đang công khai ăn đậu hũ.
“Anh…” Thẩm Ly rùng mình, cảm giác tê dại lan tỏa từ nơi bàn tay anh chạm vào.
“Tập trung nào.” Phó Tư Hàn nghiêm giọng, nhưng tay vẫn giữ chặt eo cô, ép sát phần hông mình vào hông cô.
Từ góc nhìn của Lục Cảnh Thần, cảnh tượng này chướng mắt vô cùng. Hai người họ dính lấy nhau như một đôi tình nhân đang âu yếm, hoàn toàn coi anh là người vô hình.
“Phó tổng!” Lục Cảnh Thần không nhịn được nữa, bước tới định kéo Phó Tư Hàn ra.
Đúng lúc đó, mây đen ùn ùn kéo tới. Một tiếng sấm nổ vang trời, và cơn mưa rào mùa hạ trút xuống xối xả như trút nước.
“Mưa rồi! Mau tìm chỗ trú!”
Nhân viên sân golf hô hoán. Vì đang ở hố golf xa nhất, xe điện lại không đủ chỗ cho tất cả mọi người cùng thiết bị. Trong lúc hỗn loạn, Lục Cảnh Thần bị dòng người và nhân viên phục vụ kéo về phía nhà điều hành trung tâm.
Còn Thẩm Ly, vì đi giày cao gót đế bằng nên trượt chân trên cỏ ướt.
“Cẩn thận!”
Phó Tư Hàn lao tới, đỡ lấy cô. Nhưng mưa quá lớn, tầm nhìn hạn chế. Anh dứt khoát cởi áo khoác ngoài, trùm lên đầu cả hai, rồi kéo cô chạy về phía một chòi nghỉ chân nhỏ bằng gỗ nằm khuất sau rặng cây gần đó.
Chòi nghỉ rất bé, chỉ đủ cho hai người đứng sát vào nhau. Bên ngoài mưa trắng trời, gió rít từng cơn, tạo nên một bức màn nước ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.
Không gian chật hẹp, ẩm ướt và tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp trên mái gỗ và tiếng thở dốc của hai người.
Cả hai đều ướt sũng. Chiếc áo polo trắng của Thẩm Ly bị nước mưa làm cho ướt đẫm, dính sát vào người, trở nên trong suốt, loáng thoáng lộ ra nội y màu đen bên trong và đường cong cơ thể quyến rũ chết người.
Phó Tư Hàn nhìn cô, yết hầu trượt lên trượt xuống khó khăn. Ánh mắt anh tối sầm lại, rực lên ngọn lửa dục vọng trần trụi.
Thẩm Ly nhận ra ánh nhìn của anh, vội vàng đưa hai tay lên che ngực, quay mặt đi: “Nhìn cái gì mà nhìn! Quay đi!”
Phó Tư Hàn không quay đi. Anh tiến lại gần, ép cô lùi vào cột gỗ phía trong góc chòi.
“Ly Ly…” Giọng anh khàn đặc, hòa vào tiếng mưa. “Em định trốn anh đến bao giờ?”
“Tôi không trốn.” Thẩm Ly cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng trái tim trong lồng ngực đang đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài. “Tôi chỉ không muốn dây dưa với chồng cũ.”
“Chồng cũ?” Phó Tư Hàn cười khẽ, đưa tay lên vuốt những giọt nước mưa đang lăn trên gò má cô. Ngón tay anh nóng hổi, tương phản với làn da lạnh lẽo của cô. “Vậy thì làm chồng mới là được chứ gì?”
“Anh…”
“Suỵt.” Anh đặt ngón tay lên môi cô chặn lại. “Đừng nói những lời làm tổn thương anh nữa. Anh đau lắm.”
Anh cúi đầu, trán chạm trán với cô. Khoảng cách gần đến mức hai chóp mũi cọ vào nhau.
“Mười năm trước, trong đám cháy, em đã ôm anh chặt thế nào, em nhớ không? Em nói sẽ bảo vệ anh. Tại sao bây giờ lại đẩy anh ra?”
Nhắc đến chuyện cũ, mắt Thẩm Ly đỏ hoe. Sự tủi thân và uất ức dồn nén bấy lâu chực trào ra.
“Vì anh không cần tôi bảo vệ nữa. Anh đã có người khác…”
“Không có ai cả.” Phó Tư Hàn cắt ngang, giọng kiên định. “Từ đầu đến cuối, trong tim anh chỉ có hình bóng mơ hồ của người con gái cứu anh năm đó. Anh ngỡ đó là Tô Giai Tuệ nên mới mù quáng. Nhưng người làm anh rung động thực sự, người khiến anh dày vò mỗi đêm vì nhớ nhung, là em. Là Thẩm Ly bằng xương bằng thịt, người đã nấu canh cho anh, là người vợ bướng bỉnh dám tát anh, dám ly hôn anh.”
Anh nắm lấy bàn tay lạnh cóng của cô, áp lên lồng ngực trái đang đập mạnh mẽ của mình.
“Cảm nhận đi. Nó đang đập vì em đấy.”
Thẩm Ly run rẩy. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, sưởi ấm cả trái tim đang nguội lạnh. Sự kiên cường của cô trước mặt người đàn ông này luôn mỏng manh như tờ giấy.
Phó Tư Hàn nhìn đôi môi đỏ mọng ướt nước của cô, không kiềm chế được nữa, cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn lần này không còn sự chiếm hữu thô bạo, cũng không mang tính dục vọng cuồng loạn như trên du thuyền. Nó nhẹ nhàng, triền miên, day dứt như muốn nếm trải hết vị ngọt ngào và đắng cay của ba năm qua. Anh mút nhẹ cánh môi cô, lưỡi tách mở hàm răng, quấn quýt lấy lưỡi cô, dịu dàng dỗ dành.
Trong tiếng mưa rào rạt, Thẩm Ly nhắm mắt lại. Bàn tay cô vốn đang định đẩy anh ra, lại vô thức nắm chặt lấy vạt áo sơ mi ướt sũng trước ngực anh.
Một phút yếu lòng. Chỉ một phút này thôi.
Phó Tư Hàn cảm nhận được sự ưng thuận ngầm của cô, liền táo bạo hơn. Bàn tay anh luồn vào trong áo, vuốt ve vòng eo thon thả, da thịt trơn láng mát lạnh khiến anh phát điên. Anh nâng người cô lên, để cô dựa hẳn vào cột gỗ, chân quấn quanh hông anh.
“Ưm… Tư Hàn… đừng…” Thẩm Ly hổn hển, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng. “Lục Cảnh Thần… anh ấy sẽ tìm…”
“Mặc kệ hắn.” Phó Tư Hàn cắn nhẹ vào vành tai cô, thì thầm nguy hiểm. “Em đang ở trong vòng tay tôi, không được phép nhắc tên người đàn ông khác.”
Anh hôn xuống cổ cô, để lại những dấu hickey đỏ chót đánh dấu chủ quyền.
“Thẩm Ly! Em ở đâu?”
Tiếng gọi của Lục Cảnh Thần vang lên từ xa, kèm theo ánh đèn pin loang loáng. Cơn mưa đã bắt đầu ngớt.
Thẩm Ly giật mình, đẩy mạnh Phó Tư Hàn ra. Cô vội vàng chỉnh lại quần áo xộc xệch, vuốt lại mái tóc rối bời.
Phó Tư Hàn bị đẩy ra, vẻ mặt đầy tiếc nuối và bất mãn dục cầu bất mãn. Anh nhìn đôi môi sưng đỏ và những dấu vết mờ ám trên cổ cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.
“Che cho kỹ vào. Nếu không muốn ‘tình mới’ của em tức chết.”
Anh cởi chiếc áo khoác vest của mình (lúc nãy dùng che mưa nhưng bên trong vẫn còn khô một chút), khoác lên người cô, cài nút cẩn thận che kín đến tận cổ.
Khi Lục Cảnh Thần tìm thấy chòi gỗ, anh ta thấy Phó Tư Hàn đang đứng dựa vào cột, vẻ mặt điềm nhiên như không, còn Thẩm Ly thì cúi đầu, mặt đỏ bừng, trên người khoác áo của Phó Tư Hàn.
“Ly Ly, em có sao không?” Lục Cảnh Thần lo lắng chạy tới.
“Em không sao. Chỉ hơi lạnh.” Thẩm Ly lí nhí đáp, không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Cảnh Thần.
Lục Cảnh Thần nhìn chiếc áo vest rộng thùng thình trên người cô, rồi nhìn sang Phó Tư Hàn đang nhếch mép cười khiêu khích, bàn tay anh ta siết chặt thành nắm đấm.
Anh ta biết, trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, đã có chuyện gì đó xảy ra. Và anh ta… dường như lại chậm một bước.
Comments for chapter "Chương 8"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com