Chương 1
Cảm giác nóng rát khủng khiếp bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Thẩm Ly. Khói đặc quánh xộc vào buồng phổi khiến từng hơi thở của cô trở nên nặng nhọc và đau đớn. Cô nằm sấp trên sàn gỗ đắt tiền đang bốc cháy ngùn ngụt, đôi chân đã bị xà nhà gãy đè nát, không thể cử động.
Cách đó không xa, qua màn khói mờ ảo, cô thấy hai bóng người đang đứng. Cánh cửa an toàn mở ra, ánh sáng của tự do hắt vào, soi rõ gương mặt của người đàn ông mà cô đã yêu thương suốt mười năm trời – Cố Thừa Trạch. Trong vòng tay hắn là Lâm Uyển, cô em gái nuôi ngây thơ, thánh thiện mà Thẩm Ly từng hết lòng bảo vệ.
“Thừa Trạch, cứu chị ấy…” Giọng Lâm Uyển vang lên, nhưng Thẩm Ly có thể nghe ra sự giả tạo đến buồn nôn trong đó. Cô ta nép chặt vào ngực hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khiêu khích hướng về phía Thẩm Ly.
Cố Thừa Trạch lạnh lùng nhìn vợ mình đang quằn quại trong biển lửa. Ánh mắt hắn không có chút thương xót, chỉ có sự chán ghét và giải thoát. Hắn siết chặt eo Lâm Uyển, giọng nói trầm thấp từng khiến tim cô rung động giờ đây sắc lẹm như dao:
“Cứu cô ta? Để cô ta tiếp tục cản đường chúng ta sao? Uyển Nhi, bản thiết kế Dạ Vũ đã đứng tên em rồi. Cô ta chết đi, em sẽ danh chính ngôn thuận trở thành nhà thiết kế hàng đầu, và là Cố phu nhân duy nhất.”
Trái tim Thẩm Ly vỡ vụn. Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch. Tình yêu của hắn, sự hi sinh của cô, tất cả chỉ là bàn đạp để hắn lợi dụng tài năng của cô, xây dựng đế chế cho riêng mình rồi dâng nó cho người khác.
“Cố… Thừa… Trạch…” Thẩm Ly gào lên, cổ họng rát bỏng, máu tươi trào ra từ khóe miệng. “Tôi làm ma cũng sẽ không tha cho các người!”
Tiếng cười lạnh lẽo của Cố Thừa Trạch là âm thanh cuối cùng cô nghe thấy trước khi trần nhà sập xuống. Bóng tối vĩnh hằng nuốt chửng lấy cô cùng sự hận thù ngút trời.
“Chị Thẩm! Chị Thẩm! Chị mau tỉnh lại đi!”
Một bàn tay lay mạnh vào vai khiến Thẩm Ly giật mình, kéo mạnh cô ra khỏi cơn ác mộng đầy máu và lửa. Cô bật dậy, thở dốc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm tấm lưng trần. Tay cô vô thức đưa lên sờ cổ họng. Không đau, không có khói, không có lửa.
“Chị Thẩm, chị làm em sợ chết khiếp! Chị mệt quá nên ngủ gục ngay trên bàn trang điểm. Sắp đến giờ khai mạc rồi, chị uống chút nước cho tỉnh táo nhé?”
Trước mắt Thẩm Ly là gương mặt lo lắng của Tiểu Châu – cô trợ lý nhỏ đã đi theo cô suốt ba năm nay.
Thẩm Ly ngơ ngác nhìn quanh. Đây là… phòng chờ VIP tại khách sạn Đế Hào?
Cô quay sang nhìn tấm gương lớn viền vàng lộng lẫy, phản chiếu một gương mặt xinh đẹp, kiều diễm nhưng trắng bệch. Trên người cô là bộ lễ phục màu xanh lam – thiết kế “Lam Ngọc”, tác phẩm tâm đắc nhất của cô ba năm trước.
Hôm nay là ngày kỷ niệm 5 năm thành lập Cố thị. Cũng là đêm định mệnh mà kiếp trước cô đã ngu ngốc tuyên bố “gác bút”.
Cô đã… trùng sinh?
Cảm giác hân hoan xen lẫn thù hận cuộn trào trong huyết quản khiến đầu ngón tay Thẩm Ly run rẩy. Cô siết chặt tay, móng tay găm sâu vào da thịt đau điếng. Nỗi đau này nhắc nhở cô rằng đây là sự thật. Ông trời đã cho cô một cơ hội để sửa sai, để đòi lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.
“Chị Thẩm, chị ổn không ạ? Sắc mặt chị kém quá…” Tiểu Châu rụt rè hỏi.
Thẩm Ly hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn. Cô xua tay:
“Tôi không sao. Em ra ngoài trước đi, tôi muốn ở một mình chỉnh trang lại một chút.”
“Vâng ạ.” Tiểu Châu ngoan ngoãn gật đầu rồi khép cửa lui ra.
Không gian trở lại yên tĩnh, nhưng sự yên bình giả tạo ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Cạch.
Chưa đầy hai phút sau, cánh cửa phòng lại bật mở. Cố Thừa Trạch bước vào, dáng vẻ phong độ ngời ngời trong bộ vest thủ công đắt tiền. Hắn nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô, vội vàng bước tới, ánh mắt hiện lên vẻ quan tâm đúng mực:
“Bà xã, em sao thế? Sắc mặt kém quá. Có phải hồi hộp vì lát nữa phải lên phát biểu không?”
Nhìn gương mặt điển trai, đạo mạo này, Thẩm Ly chỉ thấy trào dâng một cảm giác ghê tởm. Chính đôi bàn tay đang ân cần đặt lên vai cô kia, kiếp trước đã tàn nhẫn đẩy cô vào chỗ chết. Cô cố nén cơn buồn nôn, khẽ lách người né tránh cái chạm của hắn, giả vờ chỉnh lại mái tóc:
“Em không sao, chỉ là hơi chóng mặt một chút.”
Cố Thừa Trạch khựng lại một giây trước phản ứng lạ lùng của vợ, nhưng rất nhanh hắn đã khôi phục vẻ dịu dàng. Hắn vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, nhìn vào trong gương, thì thầm:
“Em vất vả rồi. Sau đêm nay, khi em tuyên bố nghỉ ngơi, anh hứa sẽ bù đắp cho em. Anh không muốn em phải lao lực vì thiết kế nữa. Em chỉ cần làm Cố phu nhân an nhàn hưởng phúc, mọi giông bão bên ngoài cứ để anh lo.”
Những lời nói mật ngọt chết người. Kiếp trước, cô đã tin sái cổ, cảm động đến rơi nước mắt vì nghĩ chồng thương mình vất vả. Nhưng giờ đây, nghe lại những lời này, cô chỉ thấy sự toan tính bẩn thỉu. Hắn muốn cô lùi về sau để Lâm Uyển có cơ hội tỏa sáng, để dễ dàng chiếm đoạt các bản thảo của cô mà không ai nghi ngờ.
“Anh Thừa Trạch…” Một giọng nói nũng nịu vang lên từ cửa.
Lâm Uyển bước vào, trên người mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, thiết kế có vài phần hao hao giống bộ “Lam Ngọc” của Thẩm Ly nhưng đường nét non nớt và kém tinh tế hơn hẳn. Cô ta cầm trên tay một ly nước ấm, rụt rè nhìn Thẩm Ly:
“Chị Thẩm Ly, em nghe nói chị không khỏe nên mang nước ấm cho chị. Chị uống đi cho lại sức, lát nữa còn phải công bố tin tức quan trọng mà.”
Nhìn “bạch liên hoa” trước mặt, Thẩm Ly nhớ lại nụ cười đắc thắng của cô ta trong biển lửa. Sự dày vò của kiếp trước ập về, từng tế bào trong cơ thể cô đều đang gào thét đòi xé xác hai kẻ này. Nhưng không, trả thù như vậy thì quá dễ dàng cho họ. Cô muốn họ phải nếm trải cảm giác mất đi tất cả, từ danh vọng, tiền tài đến lòng tự trọng, từng chút, từng chút một.
Thẩm Ly quay người lại, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, toát lên khí thế bức người mà trước nay cô luôn giấu kín. Cô không đón lấy ly nước, chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn chiếc váy trên người Lâm Uyển, nhếch môi cười nhạt:
“Uyển Nhi, chiếc váy này… là em tự thiết kế sao?”
Lâm Uyển thoáng giật mình trước ánh mắt sắc bén của Thẩm Ly, tay run lên khiến nước trong ly sóng ra ngoài. Cô ta vội vàng nhìn sang Cố Thừa Trạch cầu cứu, rồi lí nhí đáp:
“Vâng… vâng ạ. Em đã thức nhiều đêm để làm nó, muốn mặc trong ngày trọng đại của công ty để anh chị vui.”
“Vui sao?” Thẩm Ly bước tới một bước, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua phần cổ áo của Lâm Uyển, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy châm biếm. “Đường may cẩu thả, tỉ lệ mất cân đối, lại còn cố tình bắt chước phom dáng của Lam Ngọc. Em định mặc thứ rác rưởi này ra ngoài để làm mất mặt Cố gia sao?”
Không khí trong phòng chùn xuống, lạnh ngắt.
Cố Thừa Trạch sững sờ. Thẩm Ly trước nay luôn dịu dàng, bao dung, chưa bao giờ dùng lời lẽ nặng nề như vậy với bất kỳ ai, đặc biệt là với Lâm Uyển. Hắn nhíu mày, giọng điệu có chút không hài lòng:
“Thẩm Ly, em sao vậy? Uyển Nhi cũng chỉ là có lòng tốt, em đừng khắt khe quá. Em ấy còn trẻ, cần được học hỏi thêm.”
“Học hỏi?” Thẩm Ly cười khẩy, quay sang nhìn thẳng vào mắt chồng. “Em đang dạy dỗ nó đấy thôi. Hay anh muốn để người ngoài cười vào mặt chúng ta là Cố thị dung túng cho kẻ đạo nhái kém cỏi?”
Cô hất tay, chiếc ly trên tay Lâm Uyển rơi xuống sàn vỡ tan tành. Nước bắn tung tóe lên chiếc váy trắng của cô ta. Lâm Uyển hét lên một tiếng, nước mắt lập tức lưng tròng, bộ dạng ủy khuất đến cực điểm.
“Chị… sao chị lại…”
“Thay bộ đồ khác ngay lập tức.” Thẩm Ly ra lệnh, giọng nói uy quyền không cho phép cãi lại. “Đừng để tôi nhìn thấy thứ rẻ tiền này trong bữa tiệc. Còn nữa, Cố Thừa Trạch…”
Cô quay sang người chồng đang đứng chết trân, nở một nụ cười rạng rỡ nhưng đáy mắt lạnh băng:
“Anh nói đúng, đêm nay em sẽ có một tuyên bố vô cùng quan trọng. Anh cứ chờ xem.”
Nói xong, Thẩm Ly xách váy bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng hai kẻ đang ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cánh cửa đóng lại, che khuất nụ cười tàn nhẫn trên môi Thẩm Ly.
Vở kịch hay, bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com