Chương 2
Đại sảnh khách sạn Đế Hào đêm nay lộng lẫy như một cung điện thu nhỏ. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ đổ xuống những ly rượu vang sóng sánh và những bộ lễ phục xa hoa của tầng lớp thượng lưu thành phố. Cố Thừa Trạch đã không tiếc tiền chi cho bữa tiệc này, bởi hắn tin rằng đêm nay sẽ là bước ngoặt đưa Cố thị lên một tầm cao mới – khi Thẩm Ly lui về hậu trường và Lâm Uyển bước ra ánh sáng.
Cánh cửa lớn từ từ mở ra, thu hút mọi ánh nhìn của quan khách.
Thẩm Ly bước vào, kiêu hãnh và rực rỡ. Bộ váy “Lam Ngọc” ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, tà váy xẻ cao thấp thoáng đôi chân dài miên man, màu xanh thẫm tôn lên làn da trắng sứ không tì vết. Mái tóc đen dài được uốn xoăn nhẹ, buông lơi trên vai trần, kết hợp với đôi môi đỏ mọng quyến rũ. Cô không giống một người vợ hiền thục sắp lui về ở ẩn, mà giống một nữ hoàng đang đi dạo trong vương quốc của mình.
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên tứ phía.
“Cố phu nhân đẹp quá! Thần thái này đúng là không ai bì kịp.”
“Nghe nói cô ấy định giải nghệ, thật đáng tiếc cho một tài năng.”
Cố Thừa Trạch đứng giữa đám đông, ánh mắt dán chặt vào vợ mình. Hắn chưa bao giờ thấy Thẩm Ly đẹp và xa cách đến thế. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng hắn, nhưng rất nhanh đã bị gạt đi khi hắn nhìn thấy Lâm Uyển đang đứng khép nép bên cạnh. Lâm Uyển đã thay một chiếc váy màu hồng phấn đơn giản, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng tạo vẻ ngây thơ, nhưng ánh mắt nhìn Thẩm Ly lại chứa đầy sự ghen ghét đố kỵ.
Cố Thừa Trạch tiến lại gần, ghé vào tai Thẩm Ly, giọng nói mang theo chút cảnh cáo nhưng vẫn giữ nụ cười xã giao trên môi:
“Em làm tốt lắm. Lát nữa lên sân khấu, nhớ kỹ những gì chúng ta đã thống nhất. Chỉ cần em ngoan ngoãn, anh sẽ không để em chịu thiệt thòi.”
Thẩm Ly khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Lâm Uyển đang giả vờ e thẹn phía sau lưng chồng, cô nhếch môi cười lạnh:
“Yên tâm, em đã chuẩn bị một bài phát biểu rất đặc biệt. Chắc chắn sẽ khiến anh và em gái nuôi nhớ mãi không quên.”
Không đợi Cố Thừa Trạch kịp phản ứng, tiếng MC đã vang lên mời Chủ tịch và Phu nhân lên sân khấu. Thẩm Ly khoác tay chồng, từng bước đi uyển chuyển tiến về phía ánh đèn sân khấu chói lòa.
Đứng trước micro, nhìn xuống hàng trăm gương mặt đang chờ đợi bên dưới, ký ức kiếp trước lại ùa về. Chính tại nơi này, cô đã ngu ngốc trao quyền lực vào tay kẻ thù, để rồi nhận lấy kết cục bi thảm. Nhưng đêm nay, kịch bản đó sẽ bị xé nát.
Cố Thừa Trạch cầm micro, giọng nói trầm ấm vang lên:
“Cảm ơn quý vị đã đến chung vui cùng Cố thị. Năm năm qua, sự thành công của tôi không thể thiếu bóng dáng của vợ tôi, Thẩm Ly. Tuy nhiên, vì lý do sức khỏe và mong muốn chăm sóc gia đình, hôm nay cô ấy có đôi lời muốn chia sẻ…”
Hắn lịch thiệp nhường chỗ cho cô, ánh mắt ra hiệu khích lệ. Bên dưới, Lâm Uyển nắm chặt gấu váy, hồi hộp chờ đợi khoảnh khắc Thẩm Ly tuyên bố rút lui để cô ta đường hoàng bước lên.
Thẩm Ly mỉm cười, nụ cười đẹp đến nao lòng. Cô chậm rãi nói:
“Cảm ơn chồng tôi đã lo lắng. Đúng là thời gian qua tôi đã dồn quá nhiều tâm huyết cho công việc, có đôi chút mệt mỏi.”
Cố Thừa Trạch thở phào nhẹ nhõm, khóe môi Lâm Uyển cũng bắt đầu nhếch lên.
“Tuy nhiên…”
Thẩm Ly đột ngột đổi giọng, âm vực trở nên sắc sảo và đầy quyền uy:
“Chính trong những lúc mệt mỏi ấy, tôi mới nhận ra đứa con tinh thần của mình quan trọng đến thế nào. Cố thị là tâm huyết của tôi, thiết kế là mạng sống của tôi. Vì vậy, nhân dịp kỷ niệm 5 năm này, tôi xin trân trọng tuyên bố: Thẩm Ly tôi sẽ chính thức đảm nhận vị trí Giám đốc Sáng tạo cấp cao của tập đoàn, nắm toàn quyền quyết định về mọi dự án thiết kế sắp tới.”
Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Nụ cười trên môi Cố Thừa Trạch cứng đờ, còn mặt Lâm Uyển thì cắt không còn giọt máu.
Thẩm Ly không để cho họ kịp hoàn hồn, cô tiếp tục, ánh mắt chiếu thẳng vào Lâm Uyển đang đứng chết trân bên dưới:
“Đồng thời, tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn đến cô em gái nuôi Lâm Uyển. Thời gian qua, em đã rất vất vả giúp chị… sắp xếp giấy tờ và pha cà phê trong phòng thiết kế. Dù năng lực còn hạn chế, những mẫu vẽ còn ngây ngô và cần chị sửa chữa rất nhiều, nhưng sự nhiệt tình của em rất đáng ghi nhận. Từ ngày mai, chị sẽ cử chuyên gia đào tạo lại cho em từ những bước cơ bản nhất, để em không còn phải sao chép hay vất vả bắt chước phong cách của người khác nữa.”
Lời nói của Thẩm Ly như một cái tát giáng thẳng vào mặt Lâm Uyển trước bàn dân thiên hạ. Từ một “nhà thiết kế trẻ triển vọng” mà Cố Thừa Trạch âm thầm lăng xê, qua lời Thẩm Ly, cô ta biến thành một trợ lý vặt vãnh, bất tài và có ý đồ đạo nhái.
Tiếng cười khúc khích và những ánh mắt soi mói bắt đầu đổ dồn về phía Lâm Uyển. Cô ta run rẩy, nước mắt lưng tròng, muốn tìm Cố Thừa Trạch cầu cứu nhưng hắn ta lúc này cũng đang bận rộn đối phó với sự thay đổi đột ngột này, sắc mặt đen như đáy nồi.
Cố Thừa Trạch vội vàng giật lấy micro, cố gắng vớt vát tình hình:
“Vợ tôi… cô ấy nói đùa chút thôi. Cô ấy luôn cầu toàn như vậy.”
Nhưng Thẩm Ly đã quay sang hắn, giọng nói đủ lớn để những người đứng gần sân khấu nghe thấy:
“Em không đùa. Thừa Trạch, không phải anh nói muốn em an nhàn hưởng phúc sao? Được làm công việc mình yêu thích, nắm quyền trong tay, đó mới là hạnh phúc lớn nhất của em.”
Nói xong, cô thong thả bước xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay rào rào của quan khách. Cố Thừa Trạch nhìn theo bóng lưng cô, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu vì tức giận nhưng không thể làm gì được.
Thẩm Ly đi lướt qua đám đông, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Nhưng khi cô vừa bước đến khu vực ban công để tìm chút không khí, một bóng người cao lớn đột ngột chắn trước mặt cô.
Người đàn ông mặc âu phục đen tuyền, khí chất lạnh lùng và cao ngạo như một vị vua trong bóng đêm. Trên tay anh ta cầm một ly rượu vang đỏ, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô đầy hứng thú.
“Một màn trình diễn rất ấn tượng, Cố phu nhân.” Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, từ tính, mang theo sự nguy hiểm mê người. “Hay tôi nên gọi là… Giám đốc Thẩm?”
Thẩm Ly ngước lên, tim cô bỗng lỡ một nhịp. Cô nhận ra người này. Kiếp trước, anh ta là đối thủ không đội trời chung của Cố Thừa Trạch, người đàn ông quyền lực nhất giới kinh doanh thành phố này, cũng là người duy nhất từng đưa tay ra giúp đỡ khi cô bị dồn vào đường cùng – Phó Ngôn Thâm.
Nhưng tại sao anh ta lại ở đây? Và ánh mắt đó… dường như đã nhìn thấu tâm can cô.
“Phó tổng quá khen.” Thẩm Ly nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười xã giao. “Tôi chỉ là lấy lại những gì thuộc về mình thôi.”
Phó Ngôn Thâm bước tới một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại khiến không khí trở nên căng thẳng và ám muội. Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng vây lấy khứu giác Thẩm Ly:
“Lấy lại? E là chưa đủ. Cố Thừa Trạch là kẻ tham lam, cô chọc giận hắn, hắn sẽ không để yên đâu. Nhưng nếu cô cần một con dao sắc hơn để xẻ thịt con mồi… tôi rất sẵn lòng.”
Lời đề nghị đầy ẩn ý của Phó Ngôn Thâm khiến Thẩm Ly sững sờ. Chưa kịp để cô trả lời, anh đã nâng ly rượu lên ra hiệu chào, rồi quay người hòa vào bóng tối, để lại Thẩm Ly đứng một mình giữa ban công lộng gió, lòng đầy suy tư.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com