Ngoại truyện
Gió biển đêm mang theo vị mặn mòi và hơi lạnh se sắt thổi tung mái tóc dài của Thẩm Ly. Cô đứng trên boong du thuyền tư nhân “Bạch Dạ”, tay cầm ly champagne, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao đang lấp lánh hòa cùng ánh đèn đô thị mờ ảo phía đất liền.
Đã ba tháng trôi qua kể từ ngày Cố thị đổi chủ. Những sóng gió, toan tính và hận thù dường như đã bị cơn gió biển này cuốn phăng đi, trả lại cho cô sự bình yên hiếm hoi trong tâm hồn. Thẩm Ly hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do đang căng tràn trong lồng ngực.
Một vòng tay rắn chắc bất ngờ ôm lấy cô từ phía sau, hơi ấm quen thuộc bao trùm lấy tấm lưng trần mỏng manh trong chiếc váy lụa hai dây. Cằm của người đàn ông tựa nhẹ lên vai cô, hơi thở nam tính mang theo mùi hương gỗ đàn hương và chút men rượu thoang thoảng phả vào vành tai nhạy cảm.
“Em đang trốn anh đấy à, bà xã?”
Thẩm Ly mỉm cười, nghiêng đầu cọ nhẹ vào má anh, giọng nói lười biếng nhưng đầy cưng chiều:
“Phó tổng, tiệc rượu bên trong ồn ào quá. Em chỉ ra đây hóng gió một chút thôi. Với lại… ai là bà xã của anh chứ? Chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn mà.”
Phó Ngôn Thâm khẽ cười, tiếng cười trầm thấp rung động lồng ngực, truyền thẳng vào lưng cô tạo nên những luồng điện tê dại. Anh xoay người cô lại, ép cô dựa vào lan can tàu, hai tay giam cô trong một không gian chật hẹp nhưng đầy ám muội. Ánh trăng soi rọi gương mặt tuấn tú với những đường nét sắc sảo như tạc tượng của anh, đôi mắt phượng sâu thẳm lúc này chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng cô.
“Chưa đăng ký thì đi đăng ký. Cục dân chính mở cửa 24/7 đối với Phó phu nhân.”
Anh cúi xuống, môi lướt nhẹ từ trán, xuống sống mũi, rồi dừng lại ở đôi môi đỏ mọng đang hé mở, nhưng chưa vội hôn ngay mà chỉ day dứt trêu chọc.
“Nhưng trước hết, anh có thứ này muốn tặng em.”
Phó Ngôn Thâm buông một tay, lấy từ trong túi áo vest ra một hộp nhung màu xanh thẫm. Anh bật nắp. Bên trong không phải là một viên kim cương to như trứng ngỗng thường thấy, mà là một chiếc nhẫn được thiết kế vô cùng tinh xảo. Viên đá chủ là một viên Sapphire xanh thẳm tựa như màu mắt của đại dương, xung quanh được nạm những viên kim cương nhỏ li ti mô phỏng hình dáng của chòm sao Bắc Đẩu.
Thẩm Ly ngẩn người, bàn tay run run chạm vào chiếc nhẫn.
“Đây là…”
“Bắc Đẩu Tinh.” Phó Ngôn Thâm cầm lấy bàn tay trái của cô, giọng nói trở nên nghiêm túc và thâm tình hơn bao giờ hết. “Ngày xưa, khi thủy thủ lạc lối giữa đại dương, họ nhìn sao Bắc Đẩu để tìm đường về nhà. Với anh, em chính là ngôi sao phương Bắc ấy. Dù anh có đứng trên đỉnh cao quyền lực hay rơi xuống vực sâu tăm tối, chỉ cần nhìn thấy em, anh biết mình đã về nhà.”
Trái tim Thẩm Ly như lỡ một nhịp, sống mũi cay cay. Người đàn ông này, bên ngoài lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng lại dành cho cô sự dịu dàng khắc cốt ghi tâm đến thế. Kiếp trước cô đã bỏ lỡ anh, đã để anh âm thầm bảo vệ mình trong bóng tối. Kiếp này, cô sẽ dùng cả cuộc đời để bù đắp.
“Ngôn Thâm, đeo vào cho em đi.” Cô thì thầm, ánh mắt long lanh ngấn nước.
Phó Ngôn Thâm cẩn thận lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô, kích cỡ vừa vặn như in. Anh nâng bàn tay cô lên, đặt một nụ hôn thành kính lên mu bàn tay.
“Thẩm Ly, gả cho anh nhé?”
“Em đồng ý.”
Vừa dứt lời, Phó Ngôn Thâm đã cúi xuống, chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng nhiệt và cuồng dã. Không còn sự trêu chọc ban nãy, nụ hôn này chứa đựng sự chiếm hữu tuyệt đối, như muốn nuốt trọn cô vào trong cơ thể mình. Lưỡi anh cạy mở hàm răng cô, khuấy đảo khoang miệng, cuốn lấy lưỡi cô cùng nhảy một điệu valse đầy mê hoặc.
Thẩm Ly vòng tay qua cổ anh, kiễng chân lên đáp lại nhiệt tình. Nụ hôn rút cạn không khí khiến cả hai đều thở dốc. Bàn tay Phó Ngôn Thâm bắt đầu không an phận, trượt dọc theo đường cong cơ thể cô, từ eo thon lên đến bầu ngực căng tròn đang phập phồng sau lớp lụa mỏng.
“Vào trong nhé? Gió lớn rồi.” Giọng anh khàn đặc, đôi mắt rực lửa dục vọng.
Thẩm Ly đỏ mặt gật đầu, vùi mặt vào ngực anh.
Phó Ngôn Thâm bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, sải bước đi thẳng vào khoang phòng ngủ VIP của du thuyền. Cánh cửa vừa đóng lại đã ngăn cách thế giới ồn ào bên ngoài, chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp và tiếng nhạc Jazz du dương.
Anh đặt cô xuống chiếc giường King size phủ đầy cánh hoa hồng. Thẩm Ly nằm đó, mái tóc đen xõa tung trên ga giường trắng muốt, đôi mắt mơ màng phủ một tầng sương mỏng, quyến rũ đến mức khiến lý trí của Phó Ngôn Thâm đứt phựt.
Anh đè lên người cô, ngón tay thon dài linh hoạt kéo dây khóa bên hông chiếc váy lụa. Vải vóc tuột xuống, để lộ làn da trắng sứ mịn màng như ngọc, ửng hồng dưới ánh đèn. Phó Ngôn Thâm cúi xuống, hôn lên xương quai xanh tinh xảo của cô, để lại đó những dấu hôn đỏ chót như những cánh hoa đào nở rộ trên tuyết trắng.
“Ngôn Thâm… ưm…”
Thẩm Ly cong người, những ngón tay bấu chặt vào ga giường khi cảm nhận được sự đụng chạm nóng bỏng của anh. Bàn tay anh mang theo ma lực, đi đến đâu châm lửa đến đó, khiến cơ thể cô run rẩy từng cơn.
“Thả lỏng nào, bà xã.” Anh thì thầm bên tai cô, cắn nhẹ vào vành tai khiến cô giật mình, một luồng tê dại chạy dọc sống lưng.
Anh kiên nhẫn trêu chọc, dẫn dắt cô vào cơn mê tình ái. Nụ hôn của anh rải dọc từ cổ, xuống bầu ngực, rồi trượt dần xuống vùng bụng phẳng lì. Mỗi tấc da thịt anh đi qua đều nóng rực như bị thiêu đốt. Thẩm Ly không kìm được tiếng rên rỉ kiều mị thoát ra khỏi cổ họng, âm thanh ấy càng kích thích dã tính của người đàn ông.
Khi hai cơ thể hoàn toàn trần trụi quấn lấy nhau, không còn bất kỳ khoảng cách nào, Phó Ngôn Thâm nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu và sự trân trọng.
“Ly, anh yêu em.”
Anh tiến vào, chậm rãi nhưng kiên định, lấp đầy mọi trống trải trong cô. Cảm giác đau đớn xen lẫn khoái cảm khiến Thẩm Ly thảng thốt gọi tên anh. Cô ôm chặt lấy tấm lưng rộng của anh, cảm nhận từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh đang hòa cùng nhịp đập của chính mình.
Trong không gian chật hẹp, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Những chuyển động nhịp nhàng, tiếng thở dốc nặng nề hòa cùng tiếng sóng biển vỗ vào mạn thuyền tạo nên bản giao hưởng của tình yêu thăng hoa. Họ như hai con thuyền lênh đênh giữa đại dương, bám víu lấy nhau để vượt qua những con sóng cảm xúc đang dâng trào mãnh liệt.
Đêm nay dài và triền miên. Phó Ngôn Thâm dường như không biết mệt mỏi, anh dẫn dắt cô đi từ đỉnh cao này đến đỉnh cao khác, khiến cô tan chảy hoàn toàn trong vòng tay anh, quên đi hết mọi muộn phiền của quá khứ, chỉ còn biết đến người đàn ông đang yêu thương mình bằng cả sinh mạng này.
Khi bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên chiếu xuyên qua rèm cửa, Thẩm Ly cựa mình tỉnh giấc trong vòng tay ấm áp. Phó Ngôn Thâm vẫn đang ngủ say, cánh tay vẫn ôm chặt lấy eo cô như sợ cô biến mất. Nhìn gương mặt anh tuấn khi ngủ của anh, Thẩm Ly mỉm cười hạnh phúc, đặt một nụ hôn nhẹ lên cằm anh.
Kiếp trước cô là con thiêu thân lao vào lửa, nhưng kiếp này, ngọn lửa ấy không thiêu rụi cô, mà đã tôi luyện cô trở thành phượng hoàng, và mang đến cho cô một bầu trời bình yên mang tên Phó Ngôn Thâm.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com