Chương 6
Sáng thứ Hai, phòng họp hội đồng quản trị của Cố thị bao trùm một không khí nặng nề, ngột ngạt như sắp có bão lớn. Các cổ đông ngồi im phăng phắc, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt lo âu nhìn vào chiếc ghế Chủ tịch đang bỏ trống.
Cánh cửa lớn bật mở. Cố Thừa Trạch bước vào với vẻ mặt đắc thắng, dù đôi mắt vẫn hằn lên những tia máu đỏ ngầu sau một đêm không ngủ. Hắn ném mạnh tập tài liệu xuống bàn, cười khẩy:
“Mọi người làm cái vẻ mặt đưa đám đó làm gì? Tôi đã nói rồi, Cố thị sẽ không chết được đâu. Vốn đầu tư của Tập đoàn Hưng Thịnh đã được ký kết, chỉ lát nữa thôi tiền sẽ về tài khoản.”
Hắn nhìn quanh một lượt, chờ đợi những tràng pháo tay tán thưởng như mọi khi, nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng chết chóc và những ánh nhìn thương hại.
“Sao thế? Các người bị câm hết rồi à?” Cố Thừa Trạch gắt gỏng.
“Cố Tổng… à không, Cố Thừa Trạch.” Giám đốc tài chính run rẩy đứng dậy, đẩy gọng kính. “Ngài nên xem lại tin tức sáng nay. Tập đoàn Hưng Thịnh vừa ra thông cáo báo chí, phủ nhận mọi quan hệ hợp tác với Cố thị. Lão Vương… đã bị bắt vì tội rửa tiền và môi giới mại dâm trái phép đêm qua rồi.”
“Cái gì?”
Cố Thừa Trạch sững sờ, chân tay bủn rủn. Hắn lao đến bật màn hình tivi treo tường. Bản tin thời sự đang phát đi hình ảnh lão Vương bị còng tay áp giải, và… một đoạn video mờ ảo quay cảnh lão ta đang sàm sỡ một cô gái trong khách sạn, cô gái đó có gương mặt giống hệt Lâm Uyển.
“Không… không thể nào…” Hắn lùi lại, đụng phải mép bàn. “Tiền đâu? Tiền của tao đâu?”
“Anh không còn xu nào đâu, chồng cũ à.”
Một giọng nói trong trẻo, lạnh lùng vang lên từ cửa. Thẩm Ly bước vào, khí chất cao quý bức người. Cô mặc một bộ váy đen quyền lực, đi bên cạnh là luật sư và… Phó Ngôn Thâm.
Cố Thừa Trạch trừng mắt nhìn cô: “Thẩm Ly! Cô đến đây làm gì? Đến để cười nhạo tôi sao? Cút ngay! Đây là Cố thị!”
“Sai rồi.” Phó Ngôn Thâm nhếch môi, nụ cười của anh khiến người ta lạnh sống lưng. Anh kéo ghế chủ tọa ra, nhưng không ngồi, mà lịch thiệp mời Thẩm Ly ngồi xuống. “Đây từng là Cố thị. Còn bây giờ, nó là tài sản của Thẩm Ly.”
Luật sư đặt một xấp văn kiện dày cộp lên bàn: “Thưa anh Cố, trong lúc giá cổ phiếu Cố thị chạm đáy, cô Thẩm Ly đây đã âm thầm thu mua lại toàn bộ cổ phần trôi nổi và cổ phần của các cổ đông nhỏ lẻ. Cộng với 30% cổ phần cô ấy vốn có, hiện tại cô Thẩm Ly nắm giữ 75% cổ phần công ty. Cô ấy chính thức là Chủ tịch mới.”
“Các người… các người gài bẫy tôi!” Cố Thừa Trạch gầm lên, lao về phía Thẩm Ly định động thủ.
Nhưng Phó Ngôn Thâm chỉ cần một cái phất tay nhẹ, hai vệ sĩ lực lưỡng đã lập tức xuất hiện, quật ngã Cố Thừa Trạch xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Cùng lúc đó, cửa phòng họp lại mở ra. Lần này là cảnh sát kinh tế.
“Cố Thừa Trạch, chúng tôi có lệnh bắt giữ anh về tội trốn thuế, làm giả giấy tờ tài chính và hối lộ quan chức. Mời anh theo chúng tôi về đồn hợp tác điều tra.”
Chiếc còng số 8 lạnh ngắt khóa chặt vào tay Cố Thừa Trạch. Hắn giãy giụa trong tuyệt vọng, ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn Thẩm Ly đang ngồi cao ngạo trên ghế chủ tịch.
“Thẩm Ly! Tại sao? Tại sao cô lại tàn nhẫn như vậy? Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng…”
Thẩm Ly đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt hắn. Cô cúi xuống, ghé sát vào tai hắn, thì thầm câu nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
“Cố Thừa Trạch, anh có nhớ ngọn lửa đêm đó không? Anh có nhớ nỗi đau bị xà nhà đè nát chân không? Anh có nhớ câu nói ‘cô ta chết đi để dọn đường’ không? Món nợ máu đó, hôm nay anh phải trả đủ.”
Cố Thừa Trạch mở to mắt, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng. Hắn nhìn Thẩm Ly như nhìn thấy ma quỷ. Cô ta… biết? Cô ta nhớ lại tất cả?
“Cô… cô là…”
“Đưa đi!” Thẩm Ly lạnh lùng ra lệnh, cắt ngang lời trăn trối của hắn.
Cố Thừa Trạch bị lôi đi như một con chó chết. Cả cuộc đời hắn, vì tham vọng mà phụ bạc tấm chân tình, cuối cùng mất trắng, chỉ còn lại ngục tù tăm tối chờ đợi phía trước.
Dưới sảnh tòa nhà Cố thị, Lâm Uyển co ro núp sau bồn hoa. Cô ta mặc một chiếc áo khoác rộng thùng thình để che đi những vết bầm tím trên cơ thể do lão Vương để lại đêm qua. Nhìn thấy Cố Thừa Trạch bị cảnh sát áp giải ra xe, cô ta định lao ra kêu cứu, nhưng rồi lại khựng lại.
Nếu bây giờ cô ta ra mặt, cô ta cũng sẽ bị bắt vì tội đồng lõa.
Lâm Uyển run rẩy quay đầu bỏ chạy. Nhưng cô ta chưa chạy được bao xa thì đã bị một đám đông chặn lại. Đó là những người hâm mộ cuồng nhiệt của các thiết kế mà Thẩm Ly tạo ra, và cả những “chính thất” căm ghét kẻ thứ ba.
“Là nó! Chính là con hồ ly tinh Lâm Uyển!” “Kẻ ăn cắp chất xám, kẻ cướp chồng!” “Đánh chết nó đi!”
Trứng thối, rau héo, và cả những lời chửi rủa cay độc trút xuống người Lâm Uyển. Cô ta ôm đầu, gào khóc thảm thiết giữa phố, nhưng không ai thương xót. Từ một cô gái được nuông chiều, mơ mộng làm phu nhân hào môn, giờ đây Lâm Uyển thân bại danh liệt, trở thành con chuột cống bị cả xã hội ghê tởm.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà, qua lớp cửa kính sát đất, Thẩm Ly lặng lẽ quan sát cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. Trong lòng cô không có hả hê, chỉ có sự bình thản đến lạ lùng. Quá khứ đau thương, cuối cùng cũng đã khép lại.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Một vòng tay ấm áp ôm lấy cô từ phía sau. Phó Ngôn Thâm tựa cằm lên vai cô, cùng cô nhìn xuống thành phố tấp nập.
Thẩm Ly thư thả dựa vào lồng ngực vững chãi của anh, khẽ thở dài nhẹ nhõm:
“Em đang nghĩ, nếu không có anh, có lẽ con đường báo thù của em sẽ cô độc và khó khăn hơn rất nhiều.”
“Vậy em định trả ơn tôi thế nào đây?” Phó Ngôn Thâm xoay người cô lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên ý cười cưng chiều. “Hợp đồng sáp nhập Cố thị vào Phó thị tôi đã xé rồi. Tôi không cần công ty rách nát này.”
Thẩm Ly ngẩng đầu nhìn anh, ngón tay vẽ nhẹ theo đường viền khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông trước mặt. Kiếp trước cô đã bỏ lỡ anh, kiếp này, may mắn thay, anh vẫn ở đây đợi cô.
“Thế anh cần gì?” Cô giả vờ ngây ngô hỏi.
Phó Ngôn Thâm cúi xuống, trán chạm trán cô, giọng nói trầm khàn đầy mị hoặc:
“Tôi muốn một danh phận. Không phải đối tác, không phải ân nhân, mà là người đàn ông danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh em.”
Thẩm Ly bật cười, kiễng chân lên, chủ động đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh. Nụ hôn không mang dục vọng chiếm hữu, mà chứa đựng sự tin tưởng và hứa hẹn về một tương lai tươi sáng.
“Được thôi, Phó tổng. Nhưng chức vụ này… thời gian thử việc là cả đời đấy. Anh dám nhận không?”
Phó Ngôn Thâm siết chặt eo cô, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời xua tan mọi bóng tối còn sót lại:
“Cầu còn không được.”
Ánh hoàng hôn rực rỡ buông xuống thành phố, nhuộm vàng cả căn phòng, in bóng hai người quấn quýt bên nhau lên sàn nhà đá cẩm thạch.
Vở kịch báo thù đã hạ màn. Một chương mới của hạnh phúc, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com