Chương 1
Thành phố Bắc Kinh bước vào những ngày giữa tháng mười hai, cái lạnh cắt da cắt thịt như muốn đóng băng mọi sinh cơ. Đêm nay tuyết rơi dày, từng bông tuyết lớn bay lả tả dưới ánh đèn đường vàng vọt. Hạ Ninh đứng trước tòa nhà tập đoàn Cố thị, trên tay ôm khư khư một hộp giữ nhiệt đã bắt đầu nguội dần.
Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi cuộc chiến tranh lạnh giữa cô và Cố Cảnh Từ bắt đầu. Bốn tháng, một khoảng thời gian đủ dài để biến những nụ hôn cuồng nhiệt và những cái ôm nồng ấm trở thành một ký ức xa xôi, mờ nhạt. Bắt đầu từ mùa thu năm nay, khi Tống Uyển – em gái của người bạn thân đã khuất của Cảnh Từ – trở về nước, bầu không khí giữa hai người họ dần rơi vào bế tắc. Hạ Ninh vẫn luôn tự nhủ rằng Cảnh Từ chỉ đang làm tròn trách nhiệm chăm sóc một người em gái bơ vơ, nhưng sự nhượng bộ của cô dường như chỉ đổi lại sự lấn tới trơ trẽn của Tống Uyển.
Đỉnh điểm của sự rạn nứt là sự kiện diễn ra vào sinh nhật Tống Uyển hai tháng trước. Cô ta ngã xuống hồ bơi trong hoa viên, và khi Cảnh Từ lao ra, cảnh tượng đập vào mắt anh là Hạ Ninh đang đứng thẫn thờ trên bờ, tay vẫn còn vươn ra. Dù Hạ Ninh có giải thích thế nào rằng cô đang cố kéo Tống Uyển lại chứ không phải đẩy ngã, ánh mắt thất vọng và lạnh lẽo của Cố Cảnh Từ ngày hôm đó đã trở thành một mũi dao sắc nhọn cắm thẳng vào tim cô. Kể từ ngày đó, anh hiếm khi trở về căn hộ chung của hai người.
Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày yêu nhau của họ. Hạ Ninh đã dành cả một buổi chiều tự tay hầm món canh sườn ngô mà Cảnh Từ thích nhất, lấy hết can đảm đến công ty tìm anh, hy vọng có thể phá vỡ tảng băng giữa hai người. Cố Cảnh Từ không có thói quen hút thuốc để giải tỏa căng thẳng, thay vào đó, mỗi khi mệt mỏi anh đều thích uống canh nóng do chính tay cô nấu. Niềm tin bé nhỏ ấy thôi thúc cô bước vào thang máy chuyên dụng dành cho chủ tịch.
Hành lang tầng cao nhất vắng lặng không một bóng người, đèn cảm ứng bật sáng theo từng bước chân nặng trĩu của Hạ Ninh. Khi cô dừng lại trước cửa phòng làm việc đang khép hờ của Cố Cảnh Từ, một khe ánh sáng ấm áp hắt ra sàn nhà, kèm theo đó là âm thanh trò chuyện thì thầm.
Hạ Ninh đưa tay định gõ cửa, nhưng khựng lại khi nhìn qua khe hở.
Trong phòng, Cố Cảnh Từ đang dựa lưng vào ghế da, đôi mắt nhắm nghiền lộ rõ vẻ mệt mỏi. Không có khói thuốc mịt mù, chỉ có mùi hương thảo mộc nhè nhẹ từ máy xông tinh dầu. Nhưng điều khiến trái tim Hạ Ninh như ngừng đập là hình ảnh Tống Uyển. Cô ta đang ngồi nửa người trên tay vịn ghế của Cảnh Từ, khoảng cách giữa hai người gần đến mức ái muội. Tống Uyển cúi sát người xuống, một tay vòng qua vai Cảnh Từ, tay kia đang cầm một chiếc khăn giấy nhẹ nhàng lau khóe môi cho anh. Cố Cảnh Từ không hề đẩy cô ta ra, thậm chí anh còn để mặc cho Tống Uyển dựa bầu ngực mềm mại của cô ta vào cánh tay mình. Sự thân mật vô tư và trơ trẽn ấy đập tan mọi lớp phòng bị cuối cùng của Hạ Ninh.
“Cảnh Từ, canh này anh thấy vừa miệng không? Em biết dạo này dạ dày anh không tốt nên đã đặc biệt dặn nhà bếp hầm nhạt đi một chút.”
“Ừm, rất ngon. Cảm ơn em.”
Giọng nói trầm thấp, dịu dàng của Cố Cảnh Từ vang lên, thứ âm sắc mà đã rất lâu rồi Hạ Ninh không được nghe thấy. Sự dịu dàng ấy từng thuộc về duy nhất một mình cô, giờ đây lại được hào phóng ban phát cho một người phụ nữ khác. Cơn đau quặn thắt truyền đến từ lồng ngực, sự dày vò tàn nhẫn này khiến hơi thở của Hạ Ninh trở nên gấp gáp. Cô không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Bàn tay đang run rẩy của cô dùng sức đẩy mạnh cánh cửa gỗ bằng gỗ sồi nặng trịch.
Cánh cửa mở tung tạo ra một tiếng động lớn, phá vỡ bầu không khí mờ ám bên trong.
Cố Cảnh Từ đột ngột mở mắt, hàng lông mày sắc sảo khẽ nhíu lại. Khi nhìn thấy người đứng ở cửa là Hạ Ninh, ánh mắt anh lập tức đanh lại, sự dịu dàng vừa rồi biến mất không dấu vết, thay vào đó là một tầng sương giá lạnh lẽo.
Tống Uyển giật mình quay lại, nhưng cô ta không vội vàng đứng lên. Ngược lại, cô ta càng nép sát vào người Cố Cảnh Từ hơn, bàn tay đang đặt trên vai anh khẽ siết lại, ra vẻ hoảng sợ như một con nai nhỏ bị dọa kinh hãi.
“Chị Hạ Ninh… sao chị lại đến đây giờ này?”
Hạ Ninh đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt đỏ hoe gắt gao nhìn chằm chằm vào bàn tay của Tống Uyển đang đặt trên người bạn trai mình. Hộp canh trong tay cô dường như nặng ngàn cân, kéo trĩu cả cơ thể cô xuống vực sâu tăm tối.
“Hai người đang làm gì vậy?”
Giọng nói của Hạ Ninh khàn đặc, vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng.
Cố Cảnh Từ hất nhẹ tay Tống Uyển ra, chỉnh lại cổ áo sơ mi hơi xộc xệch rồi lạnh nhạt lên tiếng, âm điệu không mang theo chút nhiệt độ nào.
“Cô đến công ty làm gì? Chẳng phải tôi đã nói là đừng tự ý đến tìm tôi sao?”
“Hôm nay là ngày kỷ niệm năm năm của chúng ta, Cảnh Từ. Anh đã quên rồi sao?”
Hạ Ninh bước lên một bước, cố gắng kìm nén nước mắt đang chực trào. Cô nhìn sâu vào mắt anh, tìm kiếm dù chỉ một chút áy náy hay bối rối, nhưng không có gì cả. Chỉ có sự phiền phức hiện rõ trên gương mặt người đàn ông mà cô đã dành cả thanh xuân để yêu thương.
Tống Uyển khẽ cắn môi dưới, tỏ vẻ vô tội xen ngang vào cuộc đối thoại.
“Chị Hạ Ninh, chị đừng hiểu lầm Cảnh Từ. Hôm nay anh ấy phải tiếp một khách hàng lớn, uống hơi nhiều rượu nên dạ dày khó chịu. Em tiện đường đi ngang qua nên mang chút canh nóng đến cho anh ấy thôi. Bọn em hoàn toàn không có gì cả, chị đừng làm ầm ĩ lên để anh ấy thêm mệt mỏi.”
“Tôi đang nói chuyện với bạn trai mình, cô có tư cách gì xen vào?”
Hạ Ninh lạnh lùng quát, ánh mắt sắc lẹm quét qua khuôn mặt giả tạo của Tống Uyển. Lời nói của Tống Uyển nghe thì như đang giải thích, nhưng thực chất lại ngầm ám chỉ Hạ Ninh là một kẻ không hiểu chuyện, ghen tuông vô lý và không biết quan tâm đến Cố Cảnh Từ bằng cô ta.
Sắc mặt Cố Cảnh Từ sầm xuống. Anh đập mạnh xấp tài liệu xuống bàn, tiếng chói tai vang lên khiến không gian càng thêm ngột ngạt.
“Hạ Ninh, cô đủ chưa? Uyển Uyển chỉ có ý tốt, cô có cần phải ăn nói cay nghiệt như vậy không? Bản tính hẹp hòi của cô đến bao giờ mới thay đổi được đây? Từ chuyện ở hồ bơi lần trước, tôi đã cố gắng nhẫn nhịn cô, nhưng cô càng lúc càng quá đáng.”
Những lời nói như những nhát dao vô hình cứa thẳng vào tim Hạ Ninh. Anh gọi cô ta là Uyển Uyển thật thân mật, và gọi cô là Hạ Ninh một cách đầy xa cách. Anh trách cô cay nghiệt, anh bảo cô hẹp hòi. Năm năm gắn bó, vượt qua bao nhiêu thăng trầm khi Cố Cảnh Từ mới bắt đầu tiếp quản tập đoàn đầy rẫy sóng gió, cô luôn ở bên cạnh, không màng danh phận, dốc hết tâm can vì anh. Cả hai người đều giữ gìn bản thân sạch sẽ, dâng hiến cho nhau những gì thuần khiết nhất, chỉ có nhau trong đời. Vậy mà giờ đây, sự chân thành ấy lại không chống đỡ nổi vài giọt nước mắt và những lời dối trá êm tai của một kẻ thứ ba.
“Anh trách em cay nghiệt?”
Hạ Ninh bật cười, một nụ cười thê lương và tuyệt vọng. Nước mắt cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Cô chậm rãi bước tới bàn làm việc, đặt hộp canh giữ nhiệt xuống trước mặt anh.
“Vậy ra trong mắt anh, em là một kẻ tâm địa hẹp hòi, rắp tâm hại người. Còn cô ta là bông hoa sen trắng thuần khiết, ngoan ngoãn hiểu chuyện. Anh thà tin một người mới xuất hiện vài tháng, còn hơn là tin vào nhân phẩm của người phụ nữ đã ở bên anh năm năm qua.”
Cố Cảnh Từ nhìn những giọt nước mắt của Hạ Ninh, trong đáy mắt xẹt qua một tia bối rối và xót xa rất nhanh, nhưng ngay lập tức bị sự tự tôn và cái tôi cao ngất ngưởng che lấp. Anh vẫn tin rằng mình đang làm đúng, rằng Hạ Ninh cần phải nhận ra lỗi lầm của bản thân để không tổn thương người khác.
“Đừng lấy thời gian ra để trói buộc tôi. Chuyện nào ra chuyện đó. Cô xin lỗi Uyển Uyển đi, rồi chúng ta nói chuyện.”
Yêu cầu của Cố Cảnh Từ như giọt nước làm tràn ly, đánh sập mọi niềm tin và sự hy vọng cuối cùng của Hạ Ninh. Cô phải xin lỗi một kẻ đang cố tình chen chân vào phá hoại tình yêu của cô? Cô phải cúi đầu trước kẻ đã đẩy cô vào tình cảnh thảm hại này?
“Cảnh Từ, không cần đâu anh, chị ấy đang tức giận…”
Tống Uyển kéo nhẹ tay áo anh, giọng nói mang theo sự oan ức nhẫn nhịn. Hạ Ninh nhìn hai người họ kẻ tung người hứng, cảm thấy dạ dày cuộn lên một cỗ ghê tởm. Sự trơ trẽn của Tống Uyển và sự bảo bọc vô tình của Cố Cảnh Từ kết hợp lại thành một bức tranh châm biếm đến cực điểm. Sự dày vò đau đớn trong lồng ngực giờ đây đã hóa thành một cõi tro tàn lạnh lẽo.
“Xin lỗi sao? Được.”
Hạ Ninh đứng thẳng lưng, lau vội giọt nước mắt trên má. Ánh mắt cô nhìn Cố Cảnh Từ giờ đây không còn sự ỷ lại, oán trách hay kỳ vọng, mà chỉ còn là một vùng biển tĩnh lặng không chút gợn sóng.
“Tôi xin lỗi vì đã làm phiền hai người. Xin lỗi vì năm năm qua đã mù quáng trao nhầm chân tâm cho một người không xứng đáng. Cố Cảnh Từ, đoạn tình cảm này, tôi không cần nữa. Chúng ta kết thúc đi.”
Lời chia tay thốt ra nhẹ bẫng nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân. Đồng tử Cố Cảnh Từ đột ngột co rút lại, anh định đứng dậy, nhưng cơ thể dường như bị đông cứng. Lời nói của cô như một búa tạ giáng thẳng vào đầu anh. Anh chưa bao giờ nghĩ Hạ Ninh sẽ nói lời chia tay, cô yêu anh nhiều như vậy, sao có thể từ bỏ?
Không đợi Cố Cảnh Từ kịp phản ứng, Hạ Ninh quay lưng bước đi. Cánh cửa phòng làm việc khép lại sau lưng cô, dứt khoát ngăn cách hai thế giới.
Bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn, hơi lạnh của đêm đông ập vào mặt. Tuyết rơi càng lúc càng dày, phủ trắng những con đường vắng lặng của Bắc Kinh. Hạ Ninh kéo cao cổ áo khoác, bước đi vô định trong màn tuyết trắng xóa. Trái tim cô đã chết lặng, nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết rằng quyết định cắt bỏ đi tình yêu này dẫu có đau đớn đến tận xương tủy, thì đó cũng là cách duy nhất để cô tìm lại chính mình. Tình yêu dù có sâu đậm đến đâu, nếu đã không còn sự tin tưởng và tôn trọng, thì việc cố chấp giữ lại chỉ là tự tay hủy hoại đi tôn nghiêm của bản thân. Ngày mai trời sẽ sáng, và cô sẽ bắt đầu một cuộc sống không có Cố Cảnh Từ.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com