Chương 2
Một tháng trôi qua kể từ đêm tuyết rơi lạnh lẽo ấy.
Hạ Ninh đã dọn ra khỏi căn hộ cao cấp từng là tổ ấm của cô và Cố Cảnh Từ. Cô thuê một căn hộ nhỏ hơn ở gần trung tâm, dồn toàn bộ tâm trí vào công việc mới với vị trí Giám đốc Sáng tạo tại một công ty truyền thông. Cuộc sống bận rộn dường như là liều thuốc tê tốt nhất giúp cô tạm quên đi nỗi đau bị phản bội.
Trong suốt một tháng này, Cố Cảnh Từ không hề liên lạc. Sự kiêu ngạo của một người đàn ông luôn được săn đón khiến anh ta tin rằng Hạ Ninh chỉ đang giận dỗi nhất thời. Anh ta đinh ninh rằng, một người phụ nữ đã dành cả thanh xuân bám lấy anh ta như cô, sớm muộn gì cũng sẽ tự mình quay về bái hiệp, giống như vô số lần cãi vã trong quá khứ. Cố Cảnh Từ không yêu Tống Uyển, tình cảm anh ta dành cho cô ta chỉ là sự áy náy và trách nhiệm đối với người anh trai quá cố của cô ta. Nhưng chính sự thiếu quyết đoán, thói quen dung túng vô tội vạ của anh ta đã trở thành thứ vũ khí sắc bén nhất đâm nát trái tim Hạ Ninh.
Chiều thứ Sáu, Hạ Ninh nhận được cuộc gọi từ đối tác yêu cầu bổ sung bản gốc của một bản hợp đồng cũ. Bản hợp đồng ấy vẫn còn nằm trong két sắt tại căn hộ của Cố Cảnh Từ. Biết rõ lịch trình của anh ta thường có những cuộc họp hội đồng quản trị kéo dài vào chiều cuối tuần, Hạ Ninh quyết định tự mình quay lại lấy đồ để tránh mặt. Cô không muốn chạm mặt người đàn ông đó thêm bất kỳ lần nào nữa.
Căn hộ nằm trên tầng hai mươi tám vẫn im lìm tĩnh lặng. Hạ Ninh nhập mật mã. Dãy số sinh nhật của cô vẫn chưa bị thay đổi. Cửa bật mở bằng một tiếng “tít” khô khốc.
Hạ Ninh tháo giày, vừa bước qua dãy hành lang lót gỗ thì bước chân cô khựng lại. Từ phòng khách truyền đến tiếng cười đùa lanh lảnh và những âm thanh nũng nịu.
“Anh Cảnh Từ, anh xem phim này buồn quá, nữ chính chết thảm thật đấy.”
Hạ Ninh đứng chôn chân tại chỗ, tầm nhìn hướng thẳng về phía chiếc sô pha bọc da nhập khẩu mà ngày trước cô tự tay chọn lựa. Tống Uyển đang ngồi đó, trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, thiết kế xẻ sâu vô cùng khêu gợi, phô bày làn da trắng ngần và đường cong ủ rũ. Điều đáng nói là cô ta không ngồi ở đầu sô pha, mà đang ngồi gọn lỏn trên đùi Cố Cảnh Từ. Vòng tay của Cố Cảnh Từ ôm hờ ngang eo Tống Uyển, bàn tay anh ta còn đang nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô ta để dỗ dành.
“Chỉ là phim thôi mà, em khóc đến sưng cả mắt rồi. Lớn thế này rồi còn nhõng nhẽo.”
Giọng Cố Cảnh Từ mang theo sự bất lực nhưng lại ngập tràn dung túng. Anh ta không đẩy cô ta ra. Anh ta để mặc một người phụ nữ mặc váy ngủ ngồi trên đùi mình trong chính căn nhà từng là của vị hôn thê. Sự mập mờ, thiếu ranh giới của anh ta một lần nữa hiển hiện rõ ràng trước mắt Hạ Ninh. Không phải anh ta không biết giới hạn ở đâu, mà là anh ta cho phép Tống Uyển vượt qua mọi ranh giới đó.
Tiếng chìa khóa rơi xuống sàn gỗ vang lên khô khốc, đánh vỡ bầu không khí ái muội dính ngáp trong phòng khách.
Cố Cảnh Từ giật mình ngẩng đầu lên. Khi ánh mắt chạm phải gương mặt lạnh băng của Hạ Ninh, đồng tử anh ta co rút dữ dội. Trong một khoảnh khắc, sự hoảng loạn xẹt qua đáy mắt người đàn ông luôn tự cao tự đại ấy. Anh ta vô thức buông thõng tay, đẩy nhẹ Tống Uyển ra nhưng cô ta lại cố tình ôm chặt lấy cổ anh ta, làm bộ dáng sợ hãi giật nảy mình.
“Chị… chị Hạ Ninh? Sao chị lại vào được đây?” Tống Uyển nép sát vào vòm ngực Cố Cảnh Từ, giọng nói run rẩy như thể Hạ Ninh là một kẻ đột nhập đáng sợ.
Cố Cảnh Từ luống cuống đứng dậy, chỉnh lại nếp nhăn trên áo sơ mi. Cảm giác chột dạ vì bị bắt quả tang nhanh chóng bị anh ta che đậy bằng sự tức giận vô lý thường thấy.
“Cô đến đây làm gì? Đã chuyển đi rồi, sao vào nhà không biết gõ cửa?”
Hạ Ninh nhìn hai con người trước mặt, cảm giác buồn nôn trào dâng tận cổ họng. Sự trơ trẽn của Tống Uyển và sự hèn nhát của Cố Cảnh Từ thật sự khiến cô mở rộng tầm mắt. Cô không nổi điên, cũng không rơi một giọt nước mắt nào như tháng trước. Trái tim cô lúc này chỉ còn lại sự khinh bỉ tột cùng.
“Đây là nhà anh, chìa khóa vẫn là của tôi. Nhưng yên tâm, lấy xong đồ tôi sẽ ném nó vào thùng rác.”
Hạ Ninh lạnh nhạt đáp, xem hai người họ như không khí, sải bước đi thẳng về phía phòng làm việc.
Sự phớt lờ của cô khiến Cố Cảnh Từ cảm thấy bứt rứt không yên. Anh ta vốn tưởng rằng Hạ Ninh sẽ làm ầm lên, sẽ ghen tuông rơi nước mắt, nhưng sự bình thản của cô lại giống như một cái tát vô hình giáng thẳng vào sự tự tôn của anh ta. Anh ta sải bước đuổi theo, nắm chặt lấy cổ tay cô ngay trước cửa phòng.
“Hạ Ninh, cô thái độ gì vậy? Đêm qua Uyển Uyển bị sốt cao, con bé sợ ở một mình nên mới sang đây nương tựa tôi. Chúng tôi không làm gì khuất tất, cô đừng có dùng ánh mắt đó nhìn người khác.”
Hạ Ninh cúi đầu nhìn bàn tay đang siết chặt tay mình, khẽ cười trào phúng.
“Cố tổng, anh giải thích với tôi làm gì? Anh thích ôm ấp, dỗ dành ai trên sô pha là quyền tự do của anh. Chúng ta chia tay rồi, anh quên sao?”
Cô dùng sức hất tay Cố Cảnh Từ ra. Sức lực của cô không lớn, nhưng sự dứt khoát trong hành động khiến Cảnh Từ lảo đảo lùi lại một bước. Ngay lúc đó, Tống Uyển từ phía sau chạy tới, trên người vẫn mặc chiếc váy ngủ khêu gợi ấy, khoác thêm một chiếc áo mỏng. Cô ta làm bộ vội vã chen vào giữa hai người, nhưng mũi chân lại cố tình vấp phải tấm thảm, cả người ngã nhào về phía chiếc kệ gỗ trưng bày đồ cổ đặt sát tường.
Tiếng loảng xoảng vang lên chát chúa.
Bình gốm sứ thanh thiên màu xanh ngọc bích đặt trên kệ rơi xuống sàn, vỡ tan tành thành hàng trăm mảnh sắc nhọn.
Hạ Ninh cảm thấy máu toàn thân như đông cứng lại. Đó không phải là một món đồ trang trí bình thường. Đó là kỷ vật duy nhất còn sót lại do chính tay người cha quá cố của cô nặn cho cô trước khi ông qua đời. Suốt năm năm qua, cô luôn nâng niu nó như sinh mệnh, Cố Cảnh Từ biết rất rõ điều đó.
“Á!” Tống Uyển kêu lên thảm thiết, xòe bàn tay rướm một vệt máu nhỏ do cọ quẹt vào mảnh gốm ra trước mặt Cố Cảnh Từ. “Cảnh Từ, em đau quá…”
Sự xót xa trào dâng khiến lồng ngực Hạ Ninh đau nhói, một sự dày vò tột độ cào xé tâm can. Cô quỳ sụp xuống sàn, đôi bàn tay run rẩy cố gắng nhặt nhạnh từng mảnh gốm sứ vỡ nát, mặc kệ những cạnh sắc cứa vào đầu ngón tay rỉ máu.
Cố Cảnh Từ thấy bàn tay Hạ Ninh chảy máu, định cúi xuống kéo cô lên, nhưng Tống Uyển bên cạnh đã òa khóc nức nở, bấu chặt lấy vạt áo anh ta.
“Chị Hạ Ninh, em xin lỗi, em thật sự không cố ý… Em chỉ muốn ngăn anh chị cãi nhau thôi… Chị đừng tức giận, em đền cho chị cái khác được không?”
“Cút!” Hạ Ninh gầm lên, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ sọc ngước nhìn Tống Uyển. “Cô cút ngay cho tôi!”
Cố Cảnh Từ thấy Tống Uyển co rúm người lại vì sợ hãi, bản tính che chở mù quáng lại trỗi dậy. Anh ta cau mày, kéo Tống Uyển ra phía sau lưng mình, lớn tiếng trách cứ Hạ Ninh.
“Hạ Ninh, cô điên rồi sao? Uyển Uyển đã xin lỗi rồi, nó không cố ý! Chỉ là một cái bình gốm vỡ, cô có cần phải cay nghiệt như vậy không? Ngày mai tôi bảo thư ký mua cho cô mười cái bình gốm đắt tiền hơn mang đến tận nhà, được chưa?”
Giọt nước mắt cuối cùng của sự uất ức rơi xuống, nện trên mặt sàn gỗ lạnh lẽo. Hạ Ninh từ từ đứng lên, bàn tay nắm chặt một mảnh vỡ bằng gốm sứ đến mức máu tươi nhỏ giọt tong tỏng xuống sàn. Ánh mắt cô nhìn Cố Cảnh Từ giờ đây đã không còn lại chút tình cảm nào, chỉ là sự hoang tàn của một miền ký ức đã bị thiêu rụi hoàn toàn. Anh ta thậm chí còn không nhớ nổi đó là kỷ vật của cha cô, hoặc anh ta nhớ, nhưng sự an ủi dành cho trà xanh đã che mờ tất cả.
“Cố Cảnh Từ, anh vĩnh viễn không bao giờ hiểu được.” Giọng Hạ Ninh khàn đặc, mỗi một chữ thốt ra đều mang theo sự tuyệt tình. “Thứ rác rưởi đã bị người khác chạm vào, dù có dát vàng tôi cũng không thèm nữa. Cả cái bình gốm này, và cả anh.”
Hạ Ninh bước qua đống đổ nát, đi thẳng vào phòng làm việc lấy tập tài liệu, rồi xoay người bước ra cửa. Không một cái quay đầu. Cô vứt mạnh chùm chìa khóa căn hộ vào thùng rác cạnh cửa ra vào, tiếng kim loại va đập giòn giã như dấu chấm hết cho mối tình năm năm đầy bi ai.
Bên ngoài, trời đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa mùa xuân buốt giá như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Hạ Ninh không mang ô, cứ thế bước đi vô hồn trên vỉa hè vắng lặng. Cảm giác đau đớn từ bàn tay rỉ máu đã bị cái lạnh làm cho tê dại. Cơ thể vốn đã suy nhược vì làm việc quá sức trong tháng qua cộng thêm cú sốc tinh thần khiến bước chân cô loạng choạng. Cơn choáng váng ập đến, trời đất trước mắt Hạ Ninh chao đảo rồi tối sầm lại. Cô ngã khụy xuống nền gạch ướt sũng.
Trong khoảnh khắc ý thức dần lụi tàn, cô nghe thấy tiếng phanh gấp của một chiếc xe ô tô đắt tiền sượt qua màn mưa.
Một chiếc Maybach màu đen tuyền tĩnh lặng đỗ lại sát vỉa hè. Cửa xe mở ra. Một đôi giày da thủ công cao cấp bước xuống vũng nước mưa.
Người đàn ông mặc một bộ âu phục đen cắt may tỉ mỉ, dáng người cao lớn đỉnh đạc, tay cầm một chiếc ô đen che khuất màn mưa xối xả. Anh bước đến bên cạnh Hạ Ninh. Qua màn mưa mờ ảo, đường nét khuôn mặt anh hiện ra góc cạnh và sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm đen láy toát lên vẻ lạnh lùng nhưng lại mang theo một sự vững chãi đến lạ thường.
Lục Trầm cúi xuống, không màng đến vũng nước bẩn dính vào chiếc quần âu đắt đỏ. Anh cởi chiếc áo khoác măng tô dài còn vương hơi ấm trên người mình, khoác lên thân hình bé nhỏ đang run rẩy của Hạ Ninh, sau đó vững vàng vòng tay bế bổng cô lên. Vòng tay anh rộng lớn, vững chãi, hoàn toàn cách ly cô khỏi cơn bão táp lạnh lẽo của thế giới bên ngoài.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com