Ngoại truyện
Trời vào cuối xuân, những tia nắng vàng ươm hắt qua khung cửa kính sát đất của căn penthouse, chiếu rọi lên vạt áo sơ mi trắng tinh khôi của Hạ Ninh. Hôm nay là ngày nghỉ, Lục Trầm phải đến tập đoàn xử lý một cuộc họp cổ đông đột xuất, để lại cô một mình cặm cụi dọn dẹp lại căn phòng sách.
Hạ Ninh kéo một thùng các tông cũ kỹ từ góc khuất dưới gầm tủ lên. Đây là thùng đồ chứa những kỷ vật thời đại học mà cô đã mang theo khi chuyển từ căn hộ cũ đến đây. Bên trong là vài cuốn giáo trình truyền thông sờn gáy, một cuốn sổ tay dày cộp và một xấp phong thư đã ngả màu ố vàng.
Bàn tay Hạ Ninh lướt qua gáy cuốn giáo trình “Lý thuyết truyền thông đại chúng”. Môi cô bất giác vẽ lên một nụ cười nhạt. Nhớ lại năm hai đại học, cô thường xuyên lên thư viện tìm tài liệu nhưng cuốn sách này luôn trong tình trạng có người mượn. Bỗng một ngày, cô tìm thấy nó đặt ngay ngắn trên bàn tự học quen thuộc của mình, bên trong còn kẹp những tờ giấy note nhỏ xíu ghi chú lại các trọng điểm vô cùng chi tiết, nét chữ rồng bay phượng múa, mạnh mẽ và sắc sảo.
Rồi những ngày sau đó, mỗi khi cô gặp khó khăn trong việc tìm kiếm tư liệu, trên bàn học luôn xuất hiện những cuốn sách cần thiết cùng những tờ giấy note ân cần. Thậm chí, thỉnh thoảng còn có một lá thư tay giấu trong ngăn bàn, động viên cô trước những kỳ thi căng thẳng.
Lúc đó, Cố Cảnh Từ là một nam sinh nổi bật của khoa quản trị, luôn chủ động tìm cách tiếp cận cô. Anh ta thường xuyên xuất hiện ở thư viện cùng thời điểm với cô. Khi Hạ Ninh cầm lá thư tay đến hỏi Cố Cảnh Từ có phải anh là người đã âm thầm giúp đỡ cô không, Cố Cảnh Từ chỉ mỉm cười xoa đầu cô, ánh mắt mang theo sự dịu dàng dung túng mặc nhận. Chính sự rung động từ những quan tâm tỉ mỉ, tinh tế ấy đã khiến Hạ Ninh gật đầu đồng ý làm bạn gái Cố Cảnh Từ, mở ra năm năm thanh xuân mù quáng.
Hạ Ninh lật mở xấp thư tay ố vàng, ngắm nhìn lại nét chữ quen thuộc. Đột nhiên, ánh mắt cô khựng lại.
Bên cạnh thùng các tông là một xấp tài liệu dự án mà tối qua Lục Trầm vừa tự tay phê duyệt. Chữ ký và những dòng ghi chú sửa đổi của anh in đậm trên trang giấy trắng.
Tim Hạ Ninh bỗng đập chệch một nhịp. Cô vội vàng cầm tờ tài liệu của Lục Trầm lên, đặt sát cạnh lá thư tay cách đây bảy năm.
Nét bút thanh thoát, cách móc nét ở đuôi chữ, sự dứt khoát trong từng nét gạch ngang… hoàn toàn trùng khớp. Không phải là giống nhau, hai nét chữ này căn bản là của cùng một người.
Đầu óc Hạ Ninh trống rỗng, một luồng điện chạy dọc từ đỉnh đầu xuống gót chân. Hơi thở của cô trở nên dồn dập, đôi tay run rẩy lật giở từng trang giáo trình có dán giấy note. Cô đối chiếu từng chữ, từng câu với cuốn sổ tay ghi chép công việc của Lục Trầm đặt trên bàn. Vẫn là sự trùng khớp đến đáng sợ.
Sự thật như một tảng đá lớn rơi tõm xuống mặt hồ tĩnh lặng, làm dậy lên những đợt sóng cuồn cuộn trong lòng Hạ Ninh. Thì ra, người luôn âm thầm chuẩn bị tài liệu cho cô, người kiên nhẫn viết từng dòng ghi chú giải thích những khái niệm khó nhằn, người gửi cho cô những lá thư động viên đầy ấm áp… vĩnh viễn không phải là Cố Cảnh Từ.
Cố Cảnh Từ chỉ là một kẻ dối trá, một kẻ hèn hạ đã tước đoạt công sức và tình cảm của người khác để làm vỏ bọc hoàn hảo cho chính mình. Hắn ta chưa bao giờ hiểu cô, chưa bao giờ có sự tinh tế đó. Trách sao suốt năm năm yêu nhau, mỗi khi cô nhắc lại những kỷ niệm ở thư viện, hắn ta luôn lảng tránh hoặc trả lời qua quýt. Sự thật tàn nhẫn này khiến một trận dày vò đau đớn xen lẫn uất ức dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng Hạ Ninh. Cô đã đánh đổi cả thanh xuân vì một lời nói dối đê tiện, trao lầm tình cảm cho một kẻ mạo danh, trong khi người thực sự yêu thương cô lại phải đứng trong bóng tối suốt bảy năm trời.
Tiếng mở cửa phòng sách vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Hạ Ninh. Lục Trầm đã trở về từ lúc nào. Anh mặc chiếc áo sơ mi đen quen thuộc, bước chân vững chãi tiến về phía cô.
Khi nhìn thấy Hạ Ninh ngồi bệt dưới sàn gỗ, xung quanh vương vãi những lá thư tay cũ và giáo trình đại học, còn hốc mắt cô thì đỏ hoe ngập nước, sắc mặt Lục Trầm lập tức thay đổi. Anh sải bước dài lao tới, quỳ một chân xuống sàn, vội vàng ôm lấy vai cô.
“Ninh Ninh, em sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?”
Giọng nói trầm ấm mang theo sự hoảng loạn hiếm thấy vang lên.
Hạ Ninh ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn anh, cổ họng nghẹn đắng. Cô giơ lá thư tay cũ kỹ và bản hợp đồng có chữ ký của anh ra trước mặt.
“Lục Trầm… anh nói cho em biết. Những cuốn sách này, những lá thư này… năm đó ở thư viện, là anh, đúng không?”
Đồng tử Lục Trầm đột ngột co rút. Bàn tay đang ôm vai cô khẽ cứng lại. Anh nhìn những kỷ vật đã phủ bụi thời gian, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian. Rất lâu sau, anh khẽ thở dài, đưa tay vuốt đi giọt nước mắt vừa lăn xuống gò má cô.
“Em phát hiện ra rồi sao.”
Lời thừa nhận nhẹ bẫng của anh như một mũi dao cắt đứt sợi dây kìm nén cuối cùng trong lòng Hạ Ninh. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã, cô nhào vào lồng ngực rộng lớn của anh, ôm chặt lấy anh mà khóc nấc lên.
“Tại sao anh không nói cho em biết? Tại sao anh lại để Cố Cảnh Từ cướp mất điều đó? Nếu anh nói ra… nếu anh nói ra ngay từ đầu, em đã không chọn sai người, em đã không để bản thân trở thành một kẻ thảm hại như vậy…”
Cảm nhận được sự run rẩy và đau đớn của người con gái trong lòng, trái tim Lục Trầm như bị ai bóp nghẹt. Anh siết chặt vòng tay, áp cằm lên đỉnh đầu cô, giọng nói khàn đi vì xót xa.
“Ninh Ninh, ngoan, đừng khóc. Năm đó, khi anh cầm hộp nhẫn định đến trước mặt em để nói rõ mọi chuyện, thì Cố Cảnh Từ đã nhanh hơn một bước. Anh đứng ở góc khuất, nhìn thấy em cười rạng rỡ gật đầu nhận lời hắn ta… Lúc đó em trông rất hạnh phúc. Anh sợ rằng nếu anh bước ra nói sự thật, em sẽ khó xử, em sẽ cho rằng anh đang dùng những món đồ đó để ép buộc em nhận lời. Anh chỉ muốn em được vui vẻ, cho dù người mang lại nụ cười đó không phải là anh.”
Anh nâng khuôn mặt đang đẫm nước mắt của cô lên, ánh mắt thâm tình sâu thẳm như chứa đựng cả một đại dương.
“Nhưng anh hối hận rồi. Nhìn em chịu tổn thương, anh thực sự hối hận vì năm đó đã không đủ ích kỷ để giành lấy em. Xin lỗi em, Ninh Ninh, vì đã đến muộn.”
“Đồ ngốc.”
Hạ Ninh nghẹn ngào, vòng tay ôm lấy cổ anh.
“Anh không đến muộn, là em quá mù quáng nên mới không nhận ra nét chữ của người đã luôn tận tình dạy dỗ em. Từ đầu đến cuối, người em rung động chính là người đã viết những lá thư đó, là người đã âm thầm quan tâm em. Tình yêu của em ngay từ lúc bắt đầu đã thuộc về anh, chỉ là nó đi lạc mất năm năm thôi.”
Ánh mắt Lục Trầm lóe lên ngọn lửa của sự trân trọng và tình yêu sâu thẳm. Lời thú nhận của cô quét sạch mọi sự tự ti và nuối tiếc còn sót lại trong lòng anh suốt bảy năm qua. Anh không kìm nén được nữa, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu.
Nụ hôn mang theo hương vị mặn chát của nước mắt, nhưng lại ngọt ngào và ấm áp đến tận cùng. Không còn sự dè dặt hay khoảng cách, Lục Trầm dịu dàng ôm trọn lấy cô, nụ hôn chậm rãi mà kiên định, như muốn truyền tải tất cả nỗi nhớ nhung và tình cảm mãnh liệt đã bị kìm nén suốt những năm tháng thanh xuân. Hạ Ninh nhắm nghiền mắt, vòng tay ôm chặt lấy bờ vai vững chãi của anh, toàn tâm toàn ý đáp lại sự ân cần ấy.
Không khí trong phòng sách trở nên tĩnh lặng và thiêng liêng. Lục Trầm nhẹ nhàng bế bổng cô lên, đặt cô ngồi trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi. Bàn tay to lớn của anh cẩn thận vuốt lại những lọn tóc lòa xòa trên má cô, ngón tay cái khẽ miết qua đuôi mắt vẫn còn vương lệ. Anh tựa trán mình lên trán cô, hơi thở ấm áp hòa quyện vào nhau.
“Ninh Ninh, bảy năm qua, anh luôn mong có một ngày được đường đường chính chính ôm em như thế này.”
Lục Trầm thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy âu yếm.
“Từ bây giờ, anh sẽ không buông tay nữa.”
Hạ Ninh đỏ bừng mặt, nhưng đôi mắt lại sáng rực niềm hạnh phúc. Cô tựa đầu vào bờ vai anh, mỉm cười rạng rỡ.
Đêm đen dẫu có dài đằng đẵng, thì bình minh ló rạng cũng là lúc vạn vật đón nhận ánh sáng ấm áp nhất. Những hiểu lầm và sai lầm của tuổi trẻ đã được thời gian gột rửa sạch sẽ. Giờ phút này, cô chỉ muốn buông bỏ tất cả, trọn vẹn đắm chìm trong tình yêu vững chãi và duy nhất của người đàn ông đã dành cả một đời để che chở cho cô.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com