Chương 6
Chỉ chưa đầy một tháng sau đêm dạ tiệc thương mại chấn động giới thượng lưu Bắc Kinh, bản án tử dành cho tập đoàn Cố thị đã chính thức được thi hành. Lời tuyên bố rút vốn của Lục Trầm không chỉ là một lời đe dọa suông. Ngay sáng hôm sau, hàng loạt ngân hàng lớn đồng loạt từ chối gia hạn các khoản vay của Cố thị. Các đối tác lâu năm, vì e sợ đắc tội với Lục thị khổng lồ, cũng thi nhau tìm cớ đơn phương chấm dứt hợp đồng. Cổ phiếu của Cố thị lao dốc không phanh, bốc hơi hàng tỷ nhân dân tệ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Chuỗi cung ứng đứt gãy, công trường đình trệ, nợ lương nhân viên chồng chất, Cố Cảnh Từ từ một vị tổng giám đốc kiêu ngạo, bỗng chốc trở thành con nợ bị réo tên khắp các mặt báo.
Đến tuần thứ tư của tháng một, ngay khi đợt không khí lạnh kỷ lục quét qua thành phố, tập đoàn Cố thị chính thức nộp đơn xin bảo hộ phá sản lên tòa án kinh tế. Toàn bộ tài sản cá nhân của Cố Cảnh Từ, bao gồm cả căn hộ cao cấp từng là tổ ấm của anh ta và Hạ Ninh, cùng những chiếc siêu xe đắt tiền, đều bị ngân hàng niêm phong để xiết nợ.
Trong một căn hộ cho thuê tồi tàn nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở khu ngoại ô, gió rít từng cơn qua khe cửa sổ đã hoen gỉ. Không có lò sưởi, nhiệt độ trong phòng lạnh lẽo như một hầm chứa đá. Cố Cảnh Từ ngồi phịch trên chiếc nệm cũ kỹ trải dưới sàn nhà, râu ria xồm xoàm, hốc mắt trũng sâu đỏ ngầu. Quần áo trên người anh ta đã mấy ngày chưa thay, bốc lên mùi rượu rẻ tiền chua loét. Không còn rượu vang Pháp đắt đỏ, cũng không còn những hộp xì gà thượng hạng, thứ duy nhất bầu bạn với anh ta lúc này là sự dày vò tột cùng của tận cùng hối hận và tuyệt vọng.
Tiếng kéo khóa vali xoèn xoẹt vang lên chói tai phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Cố Cảnh Từ chậm chạp ngẩng đầu lên. Tống Uyển đang vội vã nhét những chiếc túi xách hàng hiệu và quần áo thiết kế vào ba chiếc vali cỡ lớn. Trên người cô ta mặc một chiếc áo khoác lông chồn xa xỉ, lớp trang điểm trên mặt vẫn được tô vẽ vô cùng kỹ lưỡng, hoàn toàn đối lập với bộ dạng thảm hại của người đàn ông đang ngồi dưới đất.
“Em làm gì vậy? Chúng ta không còn tiền để đi du lịch đâu.”
Giọng Cố Cảnh Từ khàn đặc, vỡ vụn. Anh ta vẫn ngây thơ nghĩ rằng Tống Uyển chỉ đang bực dọc vì phải chuyển đến nơi ở tồi tàn này.
Tống Uyển dừng tay, quay lại nhìn Cố Cảnh Từ. Trên gương mặt được trang điểm tinh xảo của cô ta không còn vương lại một chút nào vẻ yếu đuối, ngây thơ hay nhẫn nhịn thường ngày. Thay vào đó là một sự khinh bỉ và chán ghét đến tận cùng. Cô ta nhếch mép cười lạnh, ánh mắt nhìn Cố Cảnh Từ không khác gì nhìn một đống rác tưởi.
“Du lịch? Anh bị điên hay là uống đến lú lẫn rồi? Tôi đang dọn đồ để rời khỏi cái ổ chuột này. Anh phá sản rồi, tiền không có, nhà không có, tôi còn ở lại đây chịu khổ với anh để làm gì?”
Cố Cảnh Từ sững sờ, chai rượu trên tay rơi bộp xuống sàn nhà, chất lỏng rỉ ra lênh láng. Anh ta loạng choạng đứng dậy, định tiến tới nắm lấy tay cô ta nhưng Tống Uyển đã lùi lại một bước dài, ghét bỏ phủi phủi vạt áo như sợ dính phải vi khuẩn.
“Uyển Uyển, em nói gì vậy? Chẳng phải em nói em yêu anh, em nói chỉ cần ở bên anh thì dù khó khăn thế nào em cũng chịu đựng được sao? Bây giờ anh trắng tay, em nỡ lòng nào bỏ mặc anh?”
“Yêu anh?”
Tống Uyển bật cười lớn, tiếng cười the thé và cay nghiệt vang dội trong căn phòng nhỏ hẹp. Cô ta hất cằm lên, buông những lời nói như lưỡi dao sắc bén lột trần mọi sự thật đê tiện nhất.
“Cố Cảnh Từ, anh đã ba mươi tuổi đầu rồi mà vẫn còn ngây thơ tin vào câu túp lều tranh hai trái tim vàng à? Nếu anh không phải là Chủ tịch Cố thị, nếu anh không có biệt thự, siêu xe, không mua cho tôi những món đồ hiệu xa xỉ, anh nghĩ tôi thèm liếc nhìn anh một cái sao? Tôi tiếp cận anh từ đầu đã vì tiền. Thật nực cười khi anh lại nghĩ tôi ngoan ngoãn và hiểu chuyện hơn Hạ Ninh. Anh tưởng chuyện tôi ngã xuống hồ bơi là tai nạn à? Là tôi tự ngã đấy. Tôi tự ngã để anh thấy Hạ Ninh là một kẻ độc ác, để anh đuổi cô ta đi, chừa chỗ cho tôi bước vào làm phu nhân hào môn. Ai ngờ anh lại là một kẻ ngu ngốc và vô dụng đến vậy, ngay cả một tập đoàn lớn cũng bị Lục Trầm nghiền nát chỉ trong một tháng!”
Từng lời nói của Tống Uyển như những búa tạ giáng thẳng vào màng nhĩ Cố Cảnh Từ. Mọi ký ức về Hạ Ninh ào ạt ùa về, cào xé tâm can anh ta. Hạ Ninh đã từng chăm sóc anh ta những lúc ốm đau, đồng cam cộng khổ khi anh ta mới lập nghiệp, chưa bao giờ đòi hỏi một món quà xa xỉ, chỉ mong đổi lấy một tấm chân tình. Vậy mà anh ta lại vì thứ dục vọng phù phiếm, vì vài giọt nước mắt cá sấu của người phụ nữ đê tiện trước mặt này mà nhẫn tâm vứt bỏ viên ngọc quý giá nhất đời mình. Sự thật trần trụi phơi bày trước mắt khiến Cố Cảnh Từ đau đớn đến mức không thở nổi. Anh ta gầm lên một tiếng như thú hoang, lao tới định bóp cổ Tống Uyển.
“Đồ độc ác! Cô dám lừa tôi! Trả lại mọi thứ cho tôi!”
Nhưng Tống Uyển đã nhanh nhẹn lách người tránh đi. Cô ta giơ tay tháo phăng chiếc nhẫn kim cương lỗi thời trên ngón áp út, ném thẳng vào mặt Cố Cảnh Từ. Chiếc nhẫn rơi leng keng xuống sàn nhà lạnh lẽo.
“Cái thứ rác rưởi này anh giữ lấy mà ngắm đi. Đừng tưởng tôi không biết chiếc nhẫn này anh mua giảm giá. Ở bên cạnh một kẻ thất bại như anh đúng là xui xẻo tám đời. Từ nay về sau đừng bao giờ tìm tôi nữa, tôi không có thời gian dây dưa với một gã ăn mày.”
Nói xong, Tống Uyển kéo mạnh ba chiếc vali, dứt khoát đẩy cửa bước ra ngoài, để lại Cố Cảnh Từ quỳ gục trên vũng rượu đắng chát. Tiếng gió bấc rít gào bên ngoài cửa sổ như đang chế giễu sự thảm hại của anh ta. Giờ phút này, Cố Cảnh Từ mới thực sự nếm trải được cảm giác bị phản bội, bị sỉ nhục và bị dẫm đạp là như thế nào. Anh ta vò đầu bứt tai, bật khóc nức nở trong căn phòng trống hoác. Đáng tiếc, trên thế giới này vốn dĩ không hề tồn tại thuốc hối hận.
Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh bi đát nơi khu ổ chuột tồi tàn, tại căn hộ penthouse sang trọng nằm trên đỉnh cao nhất của tòa tháp hoa lệ giữa trung tâm Bắc Kinh, bầu không khí lại vô cùng ấm áp và ngọt ngào.
Lò sưởi mô phỏng hình ngọn lửa đang cháy bập bùng, tỏa ra hơi ấm xua tan đi cái lạnh giá của đêm đông. Mùi tinh dầu gỗ tuyết tùng thoang thoảng trong không khí, quyện cùng hương hoa hồng tươi mát cắm trong chiếc bình pha lê trên bàn trà.
Hạ Ninh vừa tắm xong, cô bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt. Trên người cô mặc một chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu. Lớp lụa mềm mại ôm lấy những đường cong uyển chuyển của cơ thể, tôn lên làn da trắng ngần không tì vết. Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, dáng vẻ của cô toát lên một sự quyến rũ và khêu gợi đến nghẹt thở, khiến bất kỳ ai cũng phải xao xuyến.
Lục Trầm đang ngồi trên sô pha da thật xem tài liệu, nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh lập tức bị thu hút bởi thân ảnh xinh đẹp mĩ miều trước mặt. Hàng lông mày nghiêm nghị của anh giãn ra, đôi mắt đen thẳm trào dâng một tầng sóng nhiệt nóng bỏng đầy khao khát. Anh đặt vội tập tài liệu xuống bàn, đứng dậy bước những sải chân dài về phía cô.
Khi khoảng cách chỉ còn lại vài bước, Lục Trầm vươn tay kéo mạnh Hạ Ninh vào lòng. Bờ ngực săn chắc và vững chãi của anh dán sát vào cơ thể mềm mại của cô. Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần của Hạ Ninh, hít một hơi thật sâu hương thơm sữa tắm dịu nhẹ hòa quyện cùng mùi hương da thịt đặc trưng của cô.
“Tóc vẫn còn ướt kìa, sao không sấy khô đã rồi hẵng ra.”
Giọng Lục Trầm trầm khàn vang lên bên tai cô, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm khiến Hạ Ninh khẽ rùng mình.
“Em lười quá, vả lại trong nhà rất ấm mà.”
Hạ Ninh mỉm cười, vòng hai tay ôm lấy vòng eo thon gọn của anh, lười biếng cọ cọ cằm vào lồng ngực anh như một con mèo nhỏ tìm kiếm sự che chở. Cảm giác an toàn tuyệt đối này là thứ mà cô chưa từng cảm nhận được trong suốt năm năm thanh xuân lãng phí kia.
Lục Trầm khẽ thở dài đầy cưng chiều. Anh vòng tay bế bổng cô lên, bước về phía sô pha rồi đặt cô ngồi gọn trong lòng mình. Sau đó, anh lấy chiếc máy sấy tóc từ ngăn kéo, bật chế độ nhiệt độ vừa phải, kiên nhẫn và cẩn thận sấy khô từng lọn tóc cho cô. Những ngón tay thon dài của anh luồn qua mái tóc đen nhánh, nhẹ nhàng mát xa da đầu cô, mang lại cảm giác vô cùng thư thái.
Hạ Ninh tựa lưng vào lồng ngực anh, mắt liếc nhìn bản tin kinh tế đang phát trên chiếc màn hình phẳng khổng lồ gắn trên tường. Biên tập viên đang đưa tin về sự sụp đổ hoàn toàn của Cố thị và những khoản nợ khổng lồ mà cựu chủ tịch Cố Cảnh Từ phải gánh chịu. Giọng nói lạnh lùng của người dẫn chương trình vang vọng trong phòng khách tĩnh lặng.
“Cố thị cuối cùng cũng nộp đơn phá sản rồi.” Hạ Ninh thản nhiên cất lời, giọng điệu bình lặng không gợn chút sóng gió. Không oán hận, không vui sướng hả hê, cũng không hề có một tia xót thương. Đối với cô hiện tại, Cố Cảnh Từ chỉ giống như một hạt bụi trôi lơ lửng bên lề cuộc đời, vĩnh viễn không còn khả năng tác động đến cảm xúc của cô.
Lục Trầm tắt máy sấy, vuốt ve mái tóc đã khô mềm mại của cô. Anh ôm siết eo cô từ phía sau, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vành tai cô.
“Đó là cái giá hắn ta phải trả cho những tổn thương đã gây ra cho em. Hạ Ninh, từ nay về sau, trong thế giới của em chỉ được phép có sự hiện diện của anh thôi.”
Sự chiếm hữu bá đạo nhưng lại vô cùng dịu dàng trong lời nói của Lục Trầm khiến trái tim Hạ Ninh đập lỡ một nhịp. Cô xoay người lại, đối diện với gương mặt hoàn mỹ của anh. Bàn tay nhỏ bé của cô đưa lên, nhẹ nhàng miết dọc theo đường nét góc cạnh trên khuôn mặt người đàn ông đang yêu cô bằng cả sinh mệnh.
“Lục Trầm, cảm ơn anh. Cảm ơn anh vì đã chờ đợi em suốt bảy năm, cảm ơn anh vì đã kéo em ra khỏi vũng lầy tăm tối đó.”
Ánh mắt Lục Trầm tối lại, ngọn lửa kìm nén bùng lên rực rỡ. Bàn tay to lớn của anh luồn ra sau gáy cô, kéo cô lại gần và phủ môi mình lên môi cô. Không phải là sự chạm môi thăm dò như những lần trước, nụ hôn lần này mang theo sự cuồng nhiệt và khao khát cháy bỏng. Anh tham lam mút mát đôi môi mềm ngọt, chiếc lưỡi tinh ranh cạy mở hàm răng cô, tiến vào cướp đoạt mọi hơi thở. Hạ Ninh nhắm nghiền mắt, vòng tay siết chặt lấy bờ vai rộng lớn của anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn sâu thẳm mang theo vị tình yêu nồng nàn. Bàn tay Lục Trầm trượt dọc theo đường cong trên lưng cô, ma sát qua lớp lụa mỏng manh, nhóm lên những ngọn lửa rực cháy trên mỗi tấc da thịt mà anh chạm qua.
Khi cả hai buông nhau ra, hơi thở của Hạ Ninh đã trở nên gấp gáp, đôi má ửng hồng quyến rũ. Lục Trầm vuốt nhẹ đôi môi sưng đỏ của cô, giọng nói khàn đặc mang theo ý vị ái muội tột độ.
“Em cảm ơn bằng lời nói thôi sao? Vợ sắp cưới của anh, em phải dùng cả phần đời còn lại để đền bù cho anh đấy.”
Hạ Ninh bật cười trong trẻo, tựa đầu vào vai anh.
Đêm bên ngoài cửa sổ vẫn lạnh giá, nhưng trong căn phòng này, mùa xuân đã thực sự nở rộ. Quá khứ đau thương đã lùi lại phía sau, tựa như một cơn ác mộng đã tan biến. Khi bình minh ló rạng vào sáng ngày mai, chờ đón Hạ Ninh sẽ là một cuộc sống mới ngập tràn ánh sáng rực rỡ, bên cạnh người đàn ông duy nhất và vĩnh cửu của cuộc đời mình. Bất luận là ngày mưa dầm trút nước hay những ngày nắng hạ chói chang, Lục Trầm sẽ mãi mãi là bức tường thành vững chãi nhất, chở che cho cô bình yên trọn kiếp.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com