Chương 1
Mùa đông năm nay ở thành phố S đến sớm hơn mọi năm. Mới đầu tháng Mười một, những cơn gió lạnh đã luồn lách qua từng khe cửa sổ kính của tòa nhà văn phòng cao tầng, mang theo hơi ẩm ướt át của cơn mưa rào bất chợt.
Lâm Chi vươn vai, xương cốt kêu răng rắc. Đồng hồ trên góc phải màn hình máy tính đã chỉ 9 giờ tối. Cả văn phòng thiết kế rộng lớn chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp từ khu vực làm việc của cô và phòng Tổng giám đốc vẫn sáng đèn phía xa.
Cô lén nhìn về phía cánh cửa gỗ sồi đang đóng chặt kia. Tống Dực vẫn chưa về.
Ba năm làm việc dưới trướng anh, cộng thêm bốn năm quen biết từ thời đại học (anh là đàn anh khóa trên), Lâm Chi tự tin mình là người hiểu Tống Dực nhất cái công ty này. Anh kỹ tính, cầu toàn, không thích mùi thuốc lá, chỉ uống trà Long Tĩnh thượng hạng và đặc biệt… anh đang yêu thầm cô bạn thân Tố Tố của cô.
Đó là kết luận “chắc nịch” mà Lâm Chi tự rút ra sau hàng trăm lần quan sát. Mỗi lần nhóm bọn họ đi ăn chung, ánh mắt Tống Dực luôn dừng lại ở phía Tố Tố (thực ra là Tố Tố ngồi chắn trước mặt Lâm Chi). Mỗi lần cô bị ốm, anh đều mua thuốc rồi bảo: “Tiện đường mua cho Tố Tố, mua dư một phần cho em” (Thực ra Tố Tố khỏe như trâu, chưa từng uống viên thuốc nào).
“Cạch.”
Cửa phòng giám đốc mở ra. Tống Dực bước ra, trên tay vắt chiếc áo khoác dạ màu xám tro, dáng người cao lớn đổ một cái bóng dài lên thảm trải sàn. Gương mặt anh dưới ánh đèn nhập nhoạng có nét mệt mỏi nhưng vẫn điển trai đến mức khiến tim Lâm Chi lỡ một nhịp.
Cô vội vàng thu lại ánh mắt si mê, giả vờ chăm chú vào bản vẽ 3D.
“Vẫn chưa về sao?” Giọng Tống Dực trầm thấp vang lên ngay trên đỉnh đầu.
Lâm Chi giật mình, ngẩng lên cười cầu tài: “Sếp chưa về, nhân viên quèn sao dám về trước ạ. Em đang sửa lại chút chi tiết ở dự án khu nghỉ dưỡng.”
Tống Dực nhíu mày, anh đưa tay lên nhìn đồng hồ, sau đó dứt khoát gõ nhẹ ngón tay thon dài lên mặt bàn cô: “Tắt máy. Anh đưa em về.”
“Dạ thôi, em gọi xe…”
“Mưa lớn, giờ này không gọi được xe đâu. Đừng lằng nhằng.”
Sự bá đạo quen thuộc này khiến Lâm Chi không dám cãi. Cô ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc, lon ton chạy theo sau lưng anh xuống hầm gửi xe.
Trong không gian kín mít của chiếc xe sang trọng, mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng từ người Tống Dực khiến Lâm Chi có chút ngột ngạt. Không phải khó chịu, mà là vì cô thích mùi hương này đến phát điên, nhưng lại sợ mình lộ ra sơ hở.
Để xua tan bầu không khí im lặng ngượng ngùng, Lâm Chi quyết định làm tròn vai trò “quân sư” của mình.
“À anh Tống, hôm nay Tố Tố có đăng ảnh đi xem triển lãm tranh đấy, anh có thả tim chưa?”
Bàn tay đang cầm vô lăng của Tống Dực khẽ siết lại, gân xanh nổi lên mờ mờ. Anh liếc nhìn cô gái đang háo hức bên cạnh, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực sâu sắc.
“Anh không dùng mạng xã hội nhiều,” anh đáp nhát gừng.
Lâm Chi tặc lưỡi, ra chiều tiếc nuối: “Anh như vậy là không được. Theo đuổi con gái bây giờ phải tích cực tương tác. Anh cứ lạnh lùng như tảng băng thế, Tố Tố lại tưởng anh ghét cậu ấy. À mà này, sắp tới sinh nhật cậu ấy rồi, anh định tặng gì chưa? Em gợi ý nhé, cậu ấy thích túi xách của…”
“Lâm Chi.” Tống Dực đột ngột cắt ngang, giọng nói có chút đè nén.
“Dạ?”
“Em rất muốn anh theo đuổi cô ấy sao?”
Lâm Chi khựng lại. Câu hỏi này như một mũi kim châm vào lòng cô. Muốn không? Đương nhiên là không. Cô yêu anh muốn chết đi được. Nhưng cô biết mình tầm thường, sao so được với cô bạn thân xinh đẹp, giỏi giang, gia thế khủng. Tống Dực và Tố Tố đứng cạnh nhau mới là “trai tài gái sắc”. Cô chỉ là… cô em gái khóa dưới tiện tay được anh chăm sóc mà thôi.
Cô nuốt vị đắng xuống cổ họng, nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn: “Đương nhiên rồi! Hai người là bạn thân của em, trai tài gái sắc, đến với nhau thì em là người vui nhất. Em còn chờ nhận lì xì của bà mối đây.”
“Két…!”
Chiếc xe phanh gấp lại bên lề đường dù chưa đến nhà Lâm Chi. Cả người cô chúi về phía trước, nhưng ngay lập tức có một bàn tay rắn chắc chắn ngang ngực cô, giữ cô lại không bị đập đầu vào tap-lô.
Lâm Chi hoảng hồn, quay sang nhìn Tống Dực. Trong ánh đèn đường vàng vọt hắt qua kính xe đẫm nước mưa, đôi mắt đen láy của Tống Dực nhìn cô chằm chằm, sâu hun hút như muốn nuốt chửng lấy cô. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh phả vào trán mình.
Tim Lâm Chi đập thình thịch như tiếng trống trận. Anh ấy làm sao vậy? Mình nói sai cái gì ư?
Tống Dực nhìn gương mặt ngơ ngác, đôi mắt to tròn vô tội của cô mà chỉ muốn cắn cho một cái. Anh đã thể hiện rõ ràng đến thế, dung túng cô, chiều chuộng cô, thậm chí dự án nào cũng kéo cô vào làm cùng để được gặp cô mỗi ngày. Vậy mà trong đầu cô nhóc này, anh lại trở thành kẻ si tình cô bạn thân của cô?
Anh từ từ thu tay về, nhưng không ngồi lại ngay ngắn mà nghiêng người sang, giúp cô chỉnh lại dây an toàn. Động tác của anh chậm rãi, ngón tay lơ đãng lướt qua vành tai nóng bừng của Lâm Chi.
“Lâm Chi, em thông minh trong thiết kế bao nhiêu, thì ngốc nghếch trong chuyện tình cảm bấy nhiêu,” anh thì thầm, giọng nói pha chút giận dỗi và cưng chiều bất lực.
“Hả? Em… em ngốc chỗ nào?” Lâm Chi lắp bắp, cả người cứng đờ vì “skinship” bất ngờ này.
Tống Dực không trả lời. Anh với tay ra ghế sau, lấy một chiếc túi giấy đưa cho cô.
“Cầm lấy.”
Lâm Chi mở ra, bên trong là một hộp bánh kem hạt dẻ – loại bánh cô cực kỳ thích nhưng phải xếp hàng rất lâu mới mua được ở tiệm bánh nổi tiếng đầu phố.
“Cho… cho em hả? Không phải mua cho Tố Tố sao?” Cô buột miệng hỏi theo thói quen.
Tống Dực khởi động lại xe, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt đã dịu đi vài phần: “Tố Tố dị ứng hạt dẻ. Chỉ có con heo nhỏ nào đó mới ăn được thôi.”
Lâm Chi ôm hộp bánh vào lòng, hơi ấm từ chiếc hộp vẫn còn. Cô lườm anh một cái: “Em không phải heo.” Nhưng trong lòng lại nở hoa tưng bừng. Anh nhớ sở thích của cô, nhớ cả việc Tố Tố dị ứng (dù cô nghĩ là do anh quan tâm Tố Tố nên mới nhớ).
Xe tiếp tục lăn bánh trong màn mưa. Không gian yên tĩnh trở lại, nhưng dường như có một dòng điện ngầm đang chạy qua giữa hai người.
Về đến cổng chung cư, Lâm Chi tháo dây an toàn, lí nhí cảm ơn.
“Mai cuối tuần, em có bận gì không?” Tống Dực hỏi bâng quơ khi cô chuẩn bị mở cửa xe.
“Dạ không ạ. Chắc ở nhà ngủ nướng thôi.”
“Vậy sáng mai 9 giờ anh qua đón. Đi chọn gạch ốp lát cho công trình mới. Gu thẩm mỹ của em tốt, đi giúp anh.”
Lý do công việc luôn là cái cớ hoàn hảo nhất. Lâm Chi gật đầu lia lịa: “Vâng sếp!”
Nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô khuất sau cánh cửa chung cư, Tống Dực mới thở hắt ra một hơi. Anh lấy điện thoại, mở tin nhắn của thằng bạn thân (cũng là anh họ của Lâm Chi) ra xem.
Tin nhắn từ Minh Tuấn: “Này, nghe nói con bé Chi đang cảm nắng cái thằng thực tập sinh tên Quân ở phòng Marketing à? Thấy hôm nay nó share bài hát thằng nhóc đó cover.”
Tống Dực ném điện thoại sang ghế phụ, mặt đen xì. Thực tập sinh? Cái cậu nhóc vắt mũi chưa sạch, suốt ngày cười toe toét đó ư?
“Muốn cướp người sao? Còn non lắm.”
Anh lầm bầm, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng theo nhịp điệu bài hát mà Lâm Chi vừa lẩm bẩm lúc nãy. Ánh trăng đêm nay bị mây đen che khuất không tròn, cũng giống như mối tình đơn phương của hai kẻ ngốc này, rõ ràng đã đầy ắp tình cảm, nhưng vẫn cứ khuyết một mảnh ghép mang tên “dũng khí”.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com