Chương 2
9 giờ sáng thứ Bảy, chiếc Maybach đen bóng đỗ xịch trước sảnh chung cư.
Lâm Chi nhìn mình trong gương lần cuối. Hôm nay cô mặc một chiếc váy len màu be dài quá gối, khoác áo măng tô màu nâu nhạt, tóc búi lơi nhẹ nhàng. Cô tự nhủ: “Mình mặc thế này là để giữ thể diện cho công ty khi đi gặp đối tác, tuyệt đối không phải vì đi riêng với Tống Dực.”
Cô hít sâu, bước xuống lầu.
Tống Dực hôm nay không mặc vest cứng nhắc như ngày thường. Anh mặc áo len cổ lọ màu đen, quần tây âu dáng suông, tôn lên đôi chân dài miên man và bờ vai rộng vững chãi. Trông anh trẻ trung hơn tuổi 30, lại có nét lãng tử, cấm dục khiến mấy cô gái đi tập thể dục buổi sáng cứ ngoái nhìn mãi.
“Sếp, em xuống rồi,” Lâm Chi tươi cười chạy lại.
Tống Dực liếc nhìn cô từ đầu đến chân. Ánh mắt anh dừng lại ở đôi bốt cao gót của cô, hơi nhíu mày: “Đi chọn gạch phải đi bộ nhiều, em đi giày này không đau chân à?”
“Không sao ạ, đế vuông, êm lắm,” Lâm Chi vỗ ngực tự tin.
Tống Dực không nói gì, lẳng lặng mở cửa xe cho cô. Nhưng khi cô vừa ngồi vào, anh đã cúi người xuống, lấy từ hộc xe ra một đôi dép bông đi trong nhà mềm mại.
“Đổi ra đi. Đến nơi thì thay lại.”
Lâm Chi ngẩn người nhìn đôi dép bông màu hồng phấn, bên trên còn có hình con thỏ ngốc nghếch. Cái này… chắc chắn là mua cho Tố Tố rồi, gu của Tố Tố bánh bèo thế mà.
“Cảm ơn sếp, anh chu đáo với… bạn gái tương lai thật đấy,” cô vừa thay dép vừa lầm bầm khen ngợi, giọng chua loét như chanh vắt.
Tay Tống Dực đang cài dây an toàn khựng lại. Bạn gái tương lai? Ừ thì đúng là mua cho bạn gái tương lai, nhưng người đó đang ngồi sờ sờ ngay đây mà cứ nhận vơ cho người khác là sao? Anh hừ lạnh một tiếng, đạp ga cho xe vọt đi, khiến Lâm Chi dính chặt lưng vào ghế.
Địa điểm là showroom vật liệu xây dựng cao cấp nhất thành phố.
Tống Dực làm việc rất nghiêm túc. Khi bàn về độ bóng của gạch men hay vân đá marble, khí chất chuyên nghiệp của anh tỏa ra sức hút chí mạng. Lâm Chi đi bên cạnh, tay cầm sổ ghi chép, nhưng mắt thì cứ lén ngắm sườn mặt nghiêng của anh.
“Lâm Chi!”
Một giọng nam trẻ trung vang lên cắt ngang dòng suy tưởng của cô. Từ quầy lễ tân, một chàng trai trẻ măng, mặc áo phông in hình hip-hop, đội mũ lưỡi trai ngược hớn hở chạy tới.
Là Quân – cậu thực tập sinh phòng Marketing mới vào làm được hai tuần. Cậu nhóc này nổi tiếng vì vẻ ngoài như idol Hàn Quốc và cái miệng ngọt xớt.
“Chị Chi! Trùng hợp quá, chị cũng đi xem nội thất ạ? Em đi mua đồ sửa nhà cho mẹ,” Quân cười tít mắt, để lộ hai chiếc răng khểnh duyên dáng.
Lâm Chi cũng bất ngờ: “Chào em. Chị đi công việc với sếp.”
Lúc này Quân mới nhận ra “tảng băng” đứng cạnh Lâm Chi. Cậu ta vội vàng cúi đầu: “Em chào Tổng giám đốc Tống ạ.”
Tống Dực đút hai tay vào túi quần, ánh mắt sắc lạnh quét qua cậu thực tập sinh từ đầu đến chân. Áo phông lòe loẹt, quần tụt, trông chẳng ra dáng đàn ông gì cả. Lâm Chi thích gu này sao?
“Ừ,” Tống Dực đáp cộc lốc.
Quân dường như không cảm nhận được sát khí, cậu ta quay sang Lâm Chi, hớn hở: “Chị Chi, hôm qua em share cái bài hát cover ấy, chị nghe chưa? Em hát tặng chị đấy, tại hôm trước thấy chị ngân nga bài đó trong pantry.”
Bụp.
Tiếng Tống Dực đóng mạnh quyển catalogue trên tay xuống bàn kính vang lên chát chúa, khiến cả Lâm Chi và Quân đều giật bắn mình.
“Sếp… sao thế ạ?” Lâm Chi rụt rè hỏi.
Tống Dực mặt không đổi sắc, giọng nói lạnh tanh: “Mẫu gạch này chất lượng kém quá. Đổi chỗ khác.” Sau đó anh quay sang nhìn Quân, khóe môi nhếch lên một nụ cười xã giao nhưng ánh mắt thì không cười chút nào: “Cậu Quân này, công ty trả lương thực tập không phải để cậu đi tán tỉnh đồng nghiệp trong giờ hành chính đâu. Mà nếu có hát tặng, thì nên tập cho đúng nhịp phách đã. Bài hôm qua cậu hát lệch tông ở đoạn điệp khúc.”
Mặt Quân đỏ bừng vì xấu hổ. Cậu ta vốn tự tin giọng hát của mình, không ngờ bị sếp lớn chê tơi tả ngay trước mặt “crush”.
“Dạ… em xin lỗi. Em xin phép đi trước ạ.” Quân lí nhí rồi chuồn thẳng.
Lâm Chi nhìn theo bóng lưng tội nghiệp của đàn em, rồi quay sang nhìn Tống Dực với ánh mắt kỳ quái: “Sếp, anh cũng nghe nhạc trẻ à? Em tưởng anh chỉ nghe nhạc thính phòng? Mà em thấy cậu ấy hát hay mà…”
Tống Dực nheo mắt, bước lại gần Lâm Chi. Anh cao hơn cô một cái đầu, tạo thành một cái bóng bao trùm lấy cô, ép cô lùi lại một bước, lưng chạm vào kệ trưng bày.
“Em thấy hay?” Giọng anh trầm thấp, mang theo mùi nguy hiểm.
Lâm Chi nuốt nước bọt, cảm nhận được mùi hương gỗ tuyết tùng đang vây lấy mình ngày càng đậm. “Thì… cũng… bắt tai ạ.”
“Tai em có vấn đề rồi,” Tống Dực phán một câu xanh rờn, sau đó vươn tay ra.
Lâm Chi tưởng anh định làm gì, theo phản xạ nhắm tịt mắt lại. Nhưng anh chỉ lướt qua vai cô, cầm lấy quyển catalogue phía sau lưng cô.
“Đi thôi. Đói rồi.”
Bữa trưa diễn ra tại một nhà hàng món Hoa yên tĩnh.
Tống Dực gọi toàn món Lâm Chi thích: Tôm nõn xào trà Long Tĩnh, sườn kinh đô, canh gà hầm.
Không khí có chút gượng gạo sau vụ việc ở showroom. Lâm Chi cắm cúi ăn, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình.
Tống Dực gắp một miếng sườn, tỉ mỉ tách bỏ xương rồi bỏ vào bát cô. Động tác của anh tự nhiên như đã làm hàng nghìn lần.
“Cậu ta bao nhiêu tuổi?” Anh đột ngột hỏi.
“Dạ? Ai ạ? À, Quân hả? Cậu ấy 22 tuổi, kém em 4 tuổi,” Lâm Chi thật thà đáp, miệng nhồm nhoàm miếng sườn.
“Trẻ con,” Tống Dực hừ mũi, “Đàn ông 22 tuổi suy nghĩ chưa chín chắn, sự nghiệp chưa có, chỉ biết dùng mấy lời đường mật để lừa gạt các cô gái nhẹ dạ.”
Lâm Chi ngơ ngác. Sao tự nhiên sếp lại triết lý thế nhỉ? Cô buột miệng bênh vực: “Nhưng cậu ấy nhiệt tình, vui vẻ, ở bên cạnh cũng thấy thoải mái mà sếp. Đâu phải ai cũng cần sự nghiệp lẫy lừng ngay đâu.”
Cạch.
Tống Dực đặt đôi đũa xuống bát. Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt xoáy sâu vào tâm can cô: “Vậy gu của em là kiểu người như thế nào? Trẻ trung, vui vẻ, hay hát hò?”
Lâm Chi chớp mắt. Gu của cô á? Gu của cô đang ngồi ngay trước mặt đây này! Chín chắn, thâm trầm, đẹp trai, tay đẹp, giọng hay. Nhưng cô đâu dám nói.
“Em á…” Cô lảng tránh ánh mắt anh, khuấy nhẹ bát canh, “Em thích người… trưởng thành một chút. Ít nói cũng được, nhưng phải hiểu em. Quan trọng là… người đó phải thích em.”
Tim Tống Dực hẫng một nhịp. Trưởng thành, ít nói, hiểu cô. Chẳng phải anh đang đáp ứng đủ sao? Nhưng vế sau “người đó phải thích em” lại khiến anh chùn bước. Cô vẫn nghĩ anh thích Tố Tố, nên chắc chắn hình mẫu cô đang nói không phải là anh. Có lẽ là một người đàn ông trưởng thành nào khác mà anh chưa biết?
Cơn ghen và sự bất lực trộn lẫn khiến lồng ngực anh tức tối.
“Ăn nhanh đi. Chiều nay về công ty tăng ca.”
“Hả? Sao lại tăng ca ạ? Anh bảo xong việc thì cho em về ngủ nướng mà?” Lâm Chi kêu oai oái.
“Phạt em vì tội thẩm mỹ âm nhạc kém.”
Lâm Chi: “…”
Ra khỏi nhà hàng, trời lại đổ mưa tầm tã. Gió lạnh thốc vào khiến Lâm Chi rùng mình. Cô mặc váy len, chân thì đi tất mỏng, cái lạnh ngấm vào da thịt rất nhanh.
Đang định co ro chạy ra xe thì một hơi ấm bất ngờ bao phủ lấy cô.
Tống Dực đã cởi chiếc áo khoác dạ dài của mình ra, trùm lên người cô. Hơi ấm cơ thể anh cùng mùi hương quen thuộc ập tới khiến mặt Lâm Chi đỏ bừng.
“Sếp, anh mặc đi, anh phong phanh lắm…”
“Đừng lộn xộn,” Tống Dực giữ chặt hai vạt áo khoác, bao trọn lấy người cô, gần như ôm cô vào lòng. Anh một tay che chắn phía trên đầu cô, tay kia đẩy nhẹ lưng cô, “Đi sát vào anh.”
Họ chạy băng qua màn mưa. Khoảng cách giữa hai người bằng không. Lâm Chi nghe rõ tiếng tim đập thình thịch của người bên cạnh, hoặc là của chính cô, cô cũng không phân biệt được nữa.
Vào trong xe, Tống Dực ướt đẫm một bên vai áo len, tóc mái rũ xuống trán vài giọt nước. Trông anh bớt đi vẻ cao ngạo, thêm vài phần gợi cảm hoang dại.
Lâm Chi vội vàng tìm khăn giấy đưa cho anh: “Anh lau đi, ướt hết rồi.”
Tống Dực cầm lấy khăn giấy, nhưng không lau ngay mà nắm lấy cổ tay cô. Bàn tay anh lạnh vì nước mưa, nhưng lòng bàn tay lại nóng rực.
“Lâm Chi,” anh gọi tên cô, giọng khàn khàn.
“Dạ?”
“Sau này tránh xa cậu thực tập sinh kia một chút.”
“Tại sao ạ?”
Tống Dực nhìn sâu vào mắt cô, muốn nói Vì anh ghen, muốn nói Vì anh thích em, nhưng lời đến miệng lại trôi tuột đi đâu mất. Anh sợ nói ra rồi, ngay cả tư cách làm sếp, làm anh trai mưa cũng không còn.
Cuối cùng, anh buông tay cô ra, quay mặt đi, khởi động xe:
“Vì cậu ta dùng nước hoa mùi rẻ tiền. Anh bị dị ứng.”
Lâm Chi ngồi ngẩn ngơ ở ghế phụ, quấn chặt chiếc áo khoác to sụ của anh quanh người, lén lút đưa lên mũi ngửi.
Rõ ràng là mùi của anh thơm nhất mà. Đồ khó tính.
Nhưng cô không biết, bên tai của vị “Sếp khó tính” kia, một vệt đỏ ửng đã lan dần xuống tận cổ áo.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com