Ngoại truyện
Ba năm sau đám cưới thế kỷ.
Tại biệt thự Tống gia, ánh nắng sớm mai len lỏi qua rèm cửa sổ sát đất màu kem, chiếu lên chiếc giường kingsize bừa bộn.
Lâm Chi cựa mình, định vươn vai thì phát hiện cả người mình bị một cánh tay rắn chắc như gọng kìm siết chặt. Cô hé mắt, đập vào tầm nhìn là lồng ngực vạm vỡ quen thuộc và hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng.
“Dậy sớm thế?” Lâm Chi lầm bầm, giọng ngái ngủ, dụi dụi đầu vào ngực Tống Dực như một con mèo nhỏ.
Tống Dực cúi đầu, hôn chụt lên trán cô, bàn tay đang đặt ở eo cô bắt đầu di chuyển không an phận: “Không sớm, đã 8 giờ rồi. Nhưng hôm nay chủ nhật, anh cho phép em lười biếng thêm chút nữa.”
Lâm Chi định nhắm mắt ngủ tiếp thì bên ngoài cửa phòng vang lên tiếng đập cửa bùm bụp, kèm theo tiếng gọi non nớt nhưng đầy nội lực:
“Mẹ ơi! Mẹ Chi ơi! Bánh Bao đói bụng rồi! Mẹ dậy chơi với Bánh Bao đi!”
Tống Dực đen mặt. Anh nhíu mày nhìn ra phía cửa, tặc lưỡi: “Cái thằng nhóc này…”
Lâm Chi bật cười khúc khích, cơn buồn ngủ bay biến. Cô đẩy nhẹ ngực chồng: “Anh ra mở cửa cho con đi. Con trai gọi kìa.”
“Không mở. Sáng nào cũng phá đám,” Tống Dực hừ lạnh, nhưng tay vẫn buông cô ra, lồm cồm ngồi dậy. Anh mặc độc chiếc quần ngủ dài, để lộ thân trên hoàn hảo với những múi cơ săn chắc – kết quả của việc chăm chỉ tập gym (và “tập thể dục” trên giường cùng vợ).
Cánh cửa mở ra. Một cậu nhóc 3 tuổi bụ bẫm, trắng trẻo, có đôi mắt đen láy y hệt Tống Dực đang đứng chống nạnh.
“Ba xấu tính! Ba lại nhốt mẹ!” Bánh Bao (tên thật là Tống Minh Triết) phồng má lên án.
Tống Dực cúi xuống, nhấc bổng thằng con quý tử lên bằng một tay, kẹp bên hông: “Đàn ông con trai sáng sớm không được nhõng nhẽo. Mẹ là vợ của ba, buổi sáng là thời gian của ba.”
“Mẹ là của con!” Bánh Bao giãy giụa.
“Của con hồi nào? Giấy đăng ký kết hôn tên ba và mẹ. Con chỉ là sản phẩm đính kèm thôi,” Tống Dực phũ phàng tuyên bố sự thật.
Lâm Chi lúc này đã khoác áo choàng lụa đi ra, thấy cảnh hai cha con đấu khẩu thì lắc đầu ngao ngán. Từ lúc sinh Bánh Bao, địa vị của Tổng giám đốc Tống lạnh lùng tàn khốc trên thương trường đã tụt xuống hạng chót trong nhà. Anh suốt ngày phải tranh giành sự chú ý của vợ với chính con trai mình.
“Được rồi, hai cha con đừng cãi nhau nữa. Bánh Bao lại đây mẹ thơm cái nào,” Lâm Chi dang tay.
Bánh Bao mắt sáng rực, định lao vào lòng mẹ thì bị ông bố túm cổ áo kéo lại.
“Đi đánh răng rửa mặt trước. Vệ sinh cá nhân chưa sạch sẽ không được hôn mẹ,” Tống Dực nghiêm khắc ra lệnh, sau đó quay sang Lâm Chi, ánh mắt dịu lại ngay lập tức, “Em cũng đi rửa mặt đi, anh xuống bếp làm bữa sáng. Hôm nay ăn mì hoành thánh tôm nhé?”
Lâm Chi gật đầu lia lịa, kiễng chân hôn nhanh lên má anh một cái: “Chồng là nhất!”
Nhận được nụ hôn của vợ, khóe môi Tống Dực cong lên đắc ý. Anh liếc nhìn thằng con đang phụng phịu, nhướng mày khiêu khích: “Thấy chưa? Ba mới là nhất.”
Buổi tối, sau khi dỗ dành “tiểu tổ tông” Bánh Bao ngủ say sưa ở phòng riêng, Tống Dực mới thở phào nhẹ nhõm trở về phòng ngủ chính.
Lâm Chi đang ngồi trước bàn trang điểm dưỡng da, thấy anh vào liền tủm tỉm cười: “Anh vất vả rồi, Tống tổng.”
Tống Dực đi đến phía sau cô, vòng tay ôm lấy eo cô, cằm tựa lên vai cô nhìn vào gương. Ba năm trôi qua, Lâm Chi ngày càng mặn mà và quyến rũ hơn. Nét ngây thơ ngày xưa đã được thay thế bằng vẻ đằm thắm của người phụ nữ hạnh phúc, khiến Tống Dực càng nhìn càng mê mẩn.
“Biết anh vất vả thì phải thưởng chứ,” anh thì thầm, bàn tay luồn vào trong vạt áo lụa mỏng manh, vuốt ve làn da mịn màng ở bụng cô.
“Thưởng gì nào?” Lâm Chi nghiêng đầu, cọ nhẹ má vào mặt anh.
Tống Dực không trả lời, trực tiếp bế bổng cô lên, đi về phía giường lớn. Anh đặt cô xuống nệm êm, rồi phủ người lên trên, ánh mắt rực lửa dục vọng bị kìm nén cả ngày.
“Thưởng cho anh… một đứa con gái.”
Lâm Chi vòng tay qua cổ anh, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Anh chắc chứ? Thêm một đứa nữa là anh lại có thêm tình địch đấy.”
“Con gái sẽ giống em, sẽ ngoan hơn thằng giặc kia,” Tống Dực quả quyết, cúi xuống hôn lên hõm cổ cô, để lại một dấu đỏ sở hữu quen thuộc, “Với lại, anh muốn nhà mình đông vui hơn một chút.”
Nụ hôn của anh trượt dần xuống, bàn tay điêu luyện khơi mào những điểm nhạy cảm trên cơ thể cô. Không khí trong phòng nóng rực lên nhanh chóng.
Đột nhiên, Lâm Chi đẩy nhẹ vai anh ra: “Khoan đã…”
“Sao thế?” Tống Dực khàn giọng, kiên nhẫn dừng lại nhưng vẫn không chịu rời khỏi người cô.
Lâm Chi với tay lấy từ ngăn kéo tủ đầu giường ra một chiếc hộp nhỏ dài, đưa cho anh: “Em định để sáng mai mới đưa… nhưng thấy anh nhiệt tình quá nên đưa luôn.”
Tống Dực nghi hoặc cầm lấy chiếc hộp. Là một que thử thai.
Hai vạch đỏ chót.
Tống Dực sững sờ. Anh chớp mắt, nhìn que thử thai, rồi lại nhìn Lâm Chi, rồi lại nhìn que thử thai. Vị tổng tài từng ký hợp đồng tỷ đô không chớp mắt, giờ đây tay lại run run.
“Em… có rồi?” Anh lắp bắp.
Lâm Chi gật đầu, cười rạng rỡ: “Được 5 tuần rồi. Chúc mừng Tống tổng, cầu được ước thấy nhé.”
Tống Dực hít một hơi thật sâu, niềm vui sướng vỡ òa trong lồng ngực. Anh ném que thử thai sang một bên, ôm chầm lấy Lâm Chi, vùi mặt vào tóc cô.
“Cảm ơn em… Bà xã, cảm ơn em.”
Anh hôn khắp mặt cô, nâng niu cô như báu vật dễ vỡ nhất thế gian. Nhưng rồi, chợt nhớ ra điều gì đó, khuôn mặt anh bỗng xị xuống.
“Sao thế?” Lâm Chi ngạc nhiên.
Tống Dực nhìn xuống bụng phẳng lì của cô, rồi nhìn xuống… “cậu em” đang ngóc đầu dậy của mình, thở dài thườn thượt đầy đau khổ:
“Em có thai… nghĩa là 9 tháng tới anh phải ăn chay sao?”
Lâm Chi bật cười lớn, véo má ông chồng cuồng dục của mình: “Bác sĩ bảo qua 3 tháng đầu là có thể… nhẹ nhàng được mà.”
Mắt Tống Dực sáng rực lên: “Thật không?”
“Thật. Nhưng giờ thì…” Lâm Chi đẩy anh ra, kéo chăn đắp lên người, “Ngủ đi. Bà bầu buồn ngủ rồi.”
Tống Dực phì cười, cam chịu nằm xuống bên cạnh, vòng tay ôm trọn cả “thế giới to” và “thế giới nhỏ” vào lòng. Anh tắt đèn ngủ, chỉ để lại ánh trăng dịu dàng ngoài cửa sổ.
Trong bóng tối, giọng anh trầm ấm vang lên:
“Ngủ ngon, vợ yêu. Ngủ ngon, con gái rượu của ba (hy vọng thế).”
Cuộc đời của Tống Dực từng là những chuỗi ngày lạnh lẽo và toan tính. Nhưng từ khi gặp Lâm Chi, mỗi ngày trôi qua đều là một trang tiểu thuyết ngôn tình ngọt ngào nhất mà anh nguyện dùng cả đời để viết tiếp.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com