Chương 6
Ba ngày sau vụ việc ở văn phòng, tập đoàn Tống thị tổ chức tiệc từ thiện thường niên. Đây là sự kiện quy tụ toàn bộ giới thượng lưu trong thành phố, và dĩ nhiên, Trần gia cũng có mặt.
Lâm Chi khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu rượu vang xẻ tà quyến rũ, tôn lên làn da trắng sứ không tì vết. Cô đi bên cạnh Tống Dực, tay trong tay, công khai thân phận trước hàng trăm ống kính phóng viên.
Trần Nhã Uyên đứng ở góc phòng, tay cầm ly sâm panh, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch vì ghen tị. Bên cạnh cô ta là Tôn Vỹ – một gã thiếu gia chơi bời khét tiếng, kẻ sẵn sàng làm mọi thứ vì tiền và sắc đẹp.
“Anh nhìn cho kỹ, cô ta chính là mục tiêu tối nay,” Nhã Uyên thì thầm, nhét một gói bột nhỏ vào tay Tôn Vỹ, “Chỉ cần anh đưa được cô ta lên phòng 1202, quay lại cảnh đó, số nợ cờ bạc của anh tôi sẽ thanh toán hết.”
Tôn Vỹ liếm môi, ánh mắt dâm dục dán chặt vào đường cong của Lâm Chi: “Yên tâm, loại thuốc này cực mạnh, một con ngựa bất kham cũng phải ngoan ngoãn xin tha thôi.”
Giữa buổi tiệc, Tống Dực bị vài đối tác lớn vây quanh bàn chuyện hợp tác dự án mới. Lâm Chi biết ý, cô nhẹ nhàng rút tay ra: “Anh cứ nói chuyện đi, em ra ban công hóng gió một chút.”
Tống Dực nhíu mày, có chút không yên tâm: “Đừng đi xa quá. 5 phút nữa anh sẽ ra tìm em.”
Lâm Chi mỉm cười gật đầu, cầm ly nước cam đi về phía ban công vắng người.
Vừa bước ra khỏi cửa kính, một người phục vụ đi ngang qua vấp ngã, làm đổ khay rượu lên váy cô.
“Ôi, tôi xin lỗi! Thành thật xin lỗi cô!” Người phục vụ hoảng hốt rối rít.
“Không sao đâu,” Lâm Chi nhăn mặt nhìn vết ố trên váy.
“Thưa cô, phòng thay đồ ở ngay tầng 2, tôi sẽ dẫn cô đi xử lý vết bẩn ạ,” người phục vụ nhiệt tình đề nghị. Lâm Chi không nghi ngờ gì, gật đầu đi theo.
Nhưng cô không được dẫn đến phòng thay đồ chung, mà bị đưa đến một hành lang vắng vẻ ở khu vực phòng nghỉ VIP.
“Phòng này có sẵn đồ tẩy rửa và máy sấy, cô cứ tự nhiên ạ,” người phục vụ mở cửa phòng 1202 rồi nhanh chóng lùi ra ngoài, khóa trái cửa lại.
Lâm Chi nghe tiếng “cạch” khô khốc, tim cô đập mạnh. Cô lao đến vặn tay nắm cửa. Không mở được!
Cùng lúc đó, cô cảm thấy đầu óc choáng váng, cơ thể nóng ran một cách bất thường. Ly nước cam lúc nãy… có vấn đề!
Từ phòng tắm bước ra một gã đàn ông – chính là Tôn Vỹ. Hắn ta cười hềnh hệch, cởi bỏ áo vest, tiến lại gần cô như một con sói đói.
“Em gái, Tống tổng bận rồi, để anh chăm sóc em nhé.”
Lâm Chi lùi lại, tay vớ được chiếc bình hoa trên bàn trang điểm. Mồ hôi lạnh toát ra, nhưng ý chí của cô vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo: “Đừng lại gần! Tôi la lên đấy!”
“La đi, phòng này cách âm,” Tôn Vỹ cười đểu cáng, lao tới vồ lấy cô.
Xoảng!
Lâm Chi đập mạnh bình hoa vào đầu hắn. Máu chảy xuống trán Tôn Vỹ, nhưng hắn chỉ lảo đảo một chút rồi càng điên tiết hơn. Hắn tát mạnh vào mặt Lâm Chi khiến cô ngã văng xuống giường, rồi đè nghiến lên người cô.
“Con khốn! Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”
Hắn xé toạc phần vai áo của Lâm Chi. Cơn thuốc ngấm vào khiến chân tay cô bủn rủn, nước mắt trào ra vì tuyệt vọng.
Rầm!
Cánh cửa gỗ dày cộp bị một lực cực mạnh đạp tung ra, bản lề gãy đôi, văng vào tường tạo nên tiếng động kinh hoàng.
Tống Dực xuất hiện ở cửa như một hung thần từ địa ngục. Sát khí tỏa ra từ người anh nồng đậm đến mức khiến không khí trong phòng như đóng băng.
“Tống… Tống tổng…” Tôn Vỹ sợ hãi, vội vàng buông Lâm Chi ra, lùi lại phía sau.
Tống Dực không nói nửa lời. Anh bước tới, túm lấy cổ áo Tôn Vỹ, nhấc bổng gã đàn ông to con lên như một con gà con, rồi vung tay đấm thẳng vào mặt hắn.
Một cú đấm. Hai cú đấm. Ba cú đấm.
Tiếng xương gãy răng rắc vang lên rợn người. Tôn Vỹ hộc máu mồm, ngất lịm đi. Tống Dực ném hắn vào góc tường như ném một bao rác.
Anh quay lại giường, ánh mắt tàn khốc biến mất, thay vào đó là sự đau xót tột cùng. Anh cởi áo vest, trùm lên người Lâm Chi đang run rẩy, bế thốc cô lên.
“Xin lỗi, anh đến muộn.”
Lâm Chi vùi mặt vào ngực anh, khóc nức nở, tay bám chặt lấy áo sơ mi của anh. Hơi thuốc làm người cô nóng như lửa đốt, cô vô thức cọ sát vào người anh tìm kiếm sự giải tỏa.
Tống Dực bế cô bước ra cửa, vừa vặn gặp trợ lý thân cận và đội vệ sĩ chạy tới.
“Phong tỏa khách sạn. Lôi cổ Trần Nhã Uyên đến đây,” Tống Dực ra lệnh, giọng nói lạnh lẽo không mang chút hơi ấm con người. “Và mang cho tôi một liều thuốc giải loại mạnh nhất.”
15 phút sau, tại phòng 1202.
Trần Nhã Uyên bị hai vệ sĩ áp giải vào phòng, mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy Tôn Vỹ nằm bất tỉnh nhân sự trong vũng máu.
Tống Dực đang ngồi trên ghế sô pha, Lâm Chi đã được đưa sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi sau khi uống thuốc giải. Anh nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt nhìn Nhã Uyên như nhìn một người chết.
“Anh Dực… em… em không biết gì cả…” Nhã Uyên run rẩy quỳ xuống, nước mắt cá sấu tuôn rơi.
“Không biết?” Tống Dực cười nhạt, ném chiếc điện thoại của Tôn Vỹ xuống trước mặt cô ta. Trên màn hình là tin nhắn giao dịch giữa hai người.
“Cô thích chơi trò bỏ thuốc, quay clip lắm phải không?” Tống Dực đứng dậy, bước đến gần cô ta, dùng mũi giày nâng cằm cô ta lên, “Được, tôi sẽ thành toàn cho cô.”
Anh ra hiệu cho vệ sĩ. Một tên vệ sĩ to lớn bước tới, trên tay cầm chính ly rượu mà Nhã Uyên đã chuẩn bị cho Lâm Chi (nhưng chưa kịp dùng hết).
“Không! Không! Anh Dực, tha cho em! Em là tiểu thư Trần gia, anh không thể…” Nhã Uyên gào thét trong tuyệt vọng.
“Trần gia?” Tống Dực lạnh lùng quay lưng đi, “Sáng mai, Trần gia sẽ phá sản. Còn đêm nay, cô cứ từ từ tận hưởng món quà của chính mình đi.”
Vệ sĩ bóp miệng Nhã Uyên, đổ ly rượu thuốc vào họng cô ta. Sau đó, họ lôi Tôn Vỹ đang lơ mơ tỉnh dậy ném lên giường cùng với Nhã Uyên, rồi khóa trái cửa lại, đặt máy quay ở góc phòng.
Tiếng gào thét, van xin của Nhã Uyên vọng ra sau cánh cửa, nhưng Tống Dực không hề ngoảnh lại. Anh bước đi trên hành lang dài, bỏ lại sau lưng sự trừng phạt tàn khốc dành cho kẻ dám chạm vào người phụ nữ của anh.
Đối với kẻ thù, nhân từ là tự sát. Và đêm nay, cả giới thượng lưu sẽ biết một điều: Cái giá phải trả khi chọc giận Tống Dực là sự hủy diệt hoàn toàn.
Tống Dực trở về phòng bên cạnh. Lâm Chi đang nằm trên giường, thuốc giải đã có tác dụng nhưng dư âm của cơn kích thích vẫn khiến người cô hâm hấp nóng và nhạy cảm.
Thấy anh bước vào, cô yếu ớt vươn tay ra: “Sếp…”
Tống Dực tiến lại, nằm xuống bên cạnh, ôm chặt cô vào lòng.
“Sợ không?” Anh hỏi, hôn lên tóc cô.
“Có anh rồi, em không sợ nữa,” Lâm Chi dụi đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh, “Nhưng mà… người em nóng quá… khó chịu quá…”
Tác dụng phụ của loại thuốc này không dễ dàng hết ngay được. Nó cần… giải tỏa.
Tống Dực nhìn đôi môi đỏ mọng và ánh mắt ướt át của cô, hầu kết trượt lên xuống. Dục vọng và sự thương xót đan xen trong lòng anh.
“Lâm Chi,” anh thì thầm, lật người đè lên cô, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm, “Thuốc giải của bác sĩ chỉ trị được phần ngọn. Phần gốc… để anh giúp em.”
Đêm nay, lại là một đêm không ngủ. Nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự triền miên không dứt của hai linh hồn đang khao khát hòa làm một.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com