Chương 1
Gió bấc rít gào qua khe cửa sổ, mang theo cái lạnh thấu xương của tháng Chạp tràn vào Tấn Vương phủ. Trong Noãn Các, than củi cháy tí tách, tỏa ra chút hơi ấm yếu ớt không đủ để xua đi sự lạnh lẽo đang bao trùm lên dáng người mảnh mai ngồi bên bàn trà.
Thẩm Uyển Nghi, Tấn Vương phi cao quý, đang ngồi đó, tay vân vê chén trà đã nguội lạnh từ lâu. Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của nàng và Tiêu Cảnh Vũ. Ba năm trước, cũng vào một ngày tuyết rơi trắng trời thế này, hắn đã nắm chặt tay nàng trước mặt văn võ bá quan, thề nguyện: “Cảnh Vũ ta đời này kiếp này chỉ có Uyển Nghi là thê tử, tuyệt không nạp thiếp.”
Lời thề tựa khói sương, gió thổi là tan biến.
– Vương phi, người đừng đợi nữa. Vương gia… Vương gia tối nay có lẽ sẽ nghỉ lại ở Thủy Tạ các.
Tiểu Đào, nha hoàn thân cận của Uyển Nghi, vừa bước vào, giọng nói run rẩy, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào chủ nhân. Trên vai áo Tiểu Đào còn vương vài bông tuyết chưa tan, chứng tỏ nàng vừa từ bên ngoài trở về.
Uyển Nghi khẽ nhếch môi, nụ cười chua chát hơn cả vị trà đắng ngắt trong miệng. Thủy Tạ các – nơi đó ba tháng trước đã được tu sửa lại, xa hoa lộng lẫy, dành riêng cho Liễu Như Yên, vị “biểu muội” đáng thương mà Tiêu Cảnh Vũ khăng khăng đòi đưa về phủ chăm sóc.
– Ta biết. – Giọng Uyển Nghi bình thản đến lạ lùng. – Nhưng ta là chính thất, hôm nay là ngày trọng đại, hắn không đến, ta vẫn phải giữ đúng bổn phận chờ đợi. Ngươi lui xuống đi.
Tiểu Đào muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ biết thở dài lui ra ngoài, khép nhẹ cánh cửa.
Không gian lại chìm vào tĩnh lặng. Uyển Nghi nhớ lại ba tháng qua. Từ khi Liễu Như Yên bước chân vào phủ, Tiêu Cảnh Vũ thay đổi hoàn toàn. Hắn vẫn đối xử với nàng “tương kính như tân”, nhưng ánh mắt nhìn nàng không còn lửa tình nồng cháy, thay vào đó là sự né tránh và khách sáo. Hắn nói Liễu Như Yên thân thể yếu đuối, lại vừa mất cha mẹ, cần người an ủi. Hắn nói giữa hắn và nàng ta chỉ là tình huynh muội trong sáng.
“Huynh muội trong sáng?” Uyển Nghi cười lạnh, ngón tay bóp chặt chén trà đến mức khớp xương trắng bệch.
Đúng lúc đó, cửa phòng đột ngột mở tung. Một luồng gió lạnh thốc vào, kèm theo đó là hương trầm nồng đậm quen thuộc. Tiêu Cảnh Vũ bước vào, trên người khoác áo choàng lông hắc điêu, phong thái uy nghi, tuấn tú nhưng giữa hai hàng lông mày lại ẩn hiện sự mất kiên nhẫn.
– Nàng vẫn chưa ngủ sao? – Hắn hỏi, giọng nói trầm thấp, không mang theo chút hơi ấm nào.
Uyển Nghi đứng dậy, chỉnh lại y phục, khẽ hành lễ: – Chàng về rồi. Thiếp đã chuẩn bị canh hạt sen chàng thích…
Chưa kịp để nàng nói hết câu, Tiêu Cảnh Vũ đã phất tay, đi thẳng đến ghế chủ vị ngồi xuống: – Không cần đâu. Ta chỉ ghé qua xem nàng thế nào. Như Yên bệnh cũ tái phát, đêm nay nàng ấy cần người chăm sóc, ta sẽ ở lại bên đó.
Trái tim Uyển Nghi như bị ai đó bóp nghẹt. Đêm kỷ niệm ngày cưới, hắn lại đường hoàng nói với nàng rằng hắn sẽ sang phòng người phụ nữ khác.
– Vương gia, – Uyển Nghi ngẩng đầu, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào hắn, – Hôm nay là ngày gì, chàng còn nhớ không?
Tiêu Cảnh Vũ khựng lại một chút, ánh mắt thoáng dao động, nhưng rồi rất nhanh bị sự phiền muộn lấp đầy. Hắn nhíu mày: – Ta biết nàng để tâm. Nhưng Như Yên đang sốt cao, nàng ấy ở đây không thân thích, lại nhạy cảm yếu đuối. Nàng là chính thất, là Vương phi, phải có lòng bao dung độ lượng. Đừng so đo với một cô nương bệnh tật.
– Bao dung? – Uyển Nghi bật cười, tiếng cười nhẹ tênh mà sắc lẹm. – Chàng muốn ta bao dung việc phu quân của mình đêm đêm túc trực bên giường người khác, đút từng thìa thuốc, chải từng lọn tóc sao? Tiêu Cảnh Vũ, ba năm qua ta vì chàng quản lý vương phủ, đối nội đối ngoại chưa từng sai sót, chàng đáp lại ta bằng sự “bao dung” này ư?
Tiêu Cảnh Vũ đập mạnh tay xuống bàn, chén trà nảy lên, nước bắn ra ngoài: – Thẩm Uyển Nghi! Nàng càng ngày càng không hiểu chuyện. Như Yên chưa từng đòi hỏi danh phận, nàng ấy chỉ cần một chỗ nương thân. Nàng ấy kính trọng nàng như tỷ tỷ ruột, vậy mà nàng lại hẹp hòi ghen tuông vô cớ!
– Kính trọng? – Uyển Nghi lặp lại hai từ này, trong đầu hiện lên hình ảnh Liễu Như Yên mỗi lần gặp nàng đều cúi đầu rụt rè, nhưng khóe môi luôn nhếch lên một nụ cười khiêu khích khi Tiêu Cảnh Vũ quay lưng đi.
– Được, chàng đã nói vậy. Ta muốn cùng chàng sang thăm “biểu muội”. Là chính thất, ta cũng nên thể hiện sự quan tâm đúng mực.
Tiêu Cảnh Vũ sững sờ, không ngờ Uyển Nghi lại đưa ra đề nghị này. Hắn chần chừ một chút rồi gật đầu: – Cũng được. Để nàng thấy Như Yên đáng thương thế nào, nàng sẽ hiểu vì sao ta không thể bỏ mặc cô ấy.
Thủy Tạ các đèn đuốc sáng trưng, hương dược liệu thoang thoảng.
Vừa bước vào phòng, Uyển Nghi đã thấy một cảnh tượng khiến máu trong người nàng đông cứng. Liễu Như Yên đang nằm trên giường, y phục xộc xệch, lộ ra bờ vai trắng ngần và xương quai xanh gợi cảm. Nàng ta không đắp chăn kín, mà dường như cố tình để lộ những dấu vết đỏ hồng mờ ám trên cổ.
Thấy Tiêu Cảnh Vũ và Uyển Nghi bước vào, Liễu Như Yên vội vàng kéo chăn che ngực, đôi mắt ngập nước, giọng nói run rẩy như chim non sợ hãi: – Vũ ca ca… tỷ tỷ… Muội… muội thất lễ rồi.
Tiêu Cảnh Vũ nhanh chóng bước đến bên giường, ánh mắt đau xót, giọng nói dịu dàng đến mức Uyển Nghi chưa từng được nghe trong suốt nửa năm qua: – Yên Nhi, đừng cử động mạnh. Nàng đang sốt, cứ nằm yên đó.
Hắn ngồi xuống mép giường, đưa tay vén lọn tóc lòa xòa trước trán Liễu Như Yên. Hành động tự nhiên, thân mật như thể họ mới là phu thê kết tóc.
Uyển Nghi đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác mình như một người thừa thãi, một kẻ ngoài cuộc đang xem một vở kịch tình cảm bi thương mà chính mình là nhân vật phản diện.
Liễu Như Yên ngước mắt nhìn Uyển Nghi, đôi mắt long lanh ngấn lệ, giọng nói yếu ớt đầy vẻ hối lỗi: – Tỷ tỷ, tỷ đừng trách Vũ ca ca. Là muội không tốt, muội đột nhiên thấy khó thở, lồng ngực đau nhói, nên Vũ ca ca mới phải ở lại xoa bóp huyệt đạo giúp muội. Tỷ đừng giận Vũ ca ca… tất cả là lỗi của Yên Nhi, Yên Nhi phận mỏng, chỉ làm phiền người khác.
Nói rồi, nàng ta ho khan vài tiếng, cả người run lên bần bật, ngã vào lòng Tiêu Cảnh Vũ. Tiêu Cảnh Vũ thuận thế ôm chặt lấy nàng ta, bàn tay vỗ nhẹ lên tấm lưng trần qua lớp yếm mỏng manh, ánh mắt nhìn Uyển Nghi đầy vẻ trách móc: – Nàng thấy chưa? Cô ấy sợ nàng giận đến mức phát bệnh rồi.
Uyển Nghi nhìn “màn kịch” vụng về nhưng hiệu quả trước mắt. Xoa bóp huyệt đạo? Xoa bóp đến mức y phục xộc xệch, dấu hôn ngân lấp ló trên cổ thế kia sao?
Nàng hít một hơi thật sâu, cố nén cơn buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng, bước tới gần. Nàng là đại tiểu thư Tướng phủ, từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc, dù trời có sập xuống cũng phải giữ vững phong thái.
– Liễu cô nương bệnh nặng như vậy, e là thái y trong phủ chữa không khỏi. – Uyển Nghi lạnh lùng nói. – Ngày mai ta sẽ xin lệnh bài tiến cung, mời Ngự y đến châm cứu cho cô nương.
Nghe đến “Ngự y”, sắc mặt Liễu Như Yên thoáng cứng đờ. Nàng ta biết rõ bệnh của mình là giả, nếu Ngự y đến bắt mạch, mọi chuyện sẽ bại lộ. Nàng ta vội vàng vùi mặt sâu hơn vào ngực Tiêu Cảnh Vũ, nức nở: – Không cần đâu tỷ tỷ… Muội chỉ là thân phận thấp hèn, sao dám làm phiền Ngự y. Chỉ cần Vũ ca ca ở bên cạnh, muội cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi. Hơi ấm của huynh ấy… là liều thuốc tốt nhất.
Vừa nói, bàn tay nhỏ nhắn của Liễu Như Yên vừa luồn vào trong vạt áo của Tiêu Cảnh Vũ, ngón tay vẽ những vòng tròn đầy khiêu khích trên ngực hắn. Tiêu Cảnh Vũ không những không đẩy ra, mà còn nắm lấy bàn tay đó, đưa lên môi hôn nhẹ, ánh mắt nhìn nàng ta đầy dục vọng không che giấu nổi.
Ngay trước mặt chính thất, bọn họ dám trắng trợn âu yếm, ve vuốt nhau như chốn không người.
Đây là sự sỉ nhục. Một sự sỉ nhục trần trụi.
– Đủ rồi! – Uyển Nghi quát lên, sự kiềm chế cuối cùng cũng đứt gãy.
Tiếng quát khiến Tiêu Cảnh Vũ giật mình, hắn ngẩng đầu lên, vẻ mặt sa sầm: – Nàng làm cái gì vậy? Nàng muốn dọa chết Yên Nhi sao?
– Tiêu Cảnh Vũ, chàng còn biết liêm sỉ không? – Uyển Nghi chỉ tay vào hai người bọn họ, giọng nói run lên vì giận dữ. – Ngay trước mặt thê tử của mình, chàng ôm ấp người phụ nữ khác, dung túng nàng ta làm trò đồi bại. Chàng coi ta là cái gì? Coi Tướng phủ là cái gì?
– Tướng phủ? – Tiêu Cảnh Vũ cười khẩy, đứng phắt dậy, buông Liễu Như Yên ra nhưng vẫn đứng chắn trước mặt nàng ta để bảo vệ. – Nàng đừng lúc nào cũng mang Tướng phủ ra đe dọa ta. Ta là Tấn Vương, ta sủng ái ai, nạp ai là quyền của ta. Yên Nhi tuy không danh không phận nhưng hiểu chuyện, dịu dàng gấp vạn lần cái vẻ cao ngạo lạnh lùng của nàng.
Liễu Như Yên lúc này mới “gượng gạo” ngồi dậy, chiếc yếm mỏng manh trễ xuống để lộ một nửa bầu ngực căng tròn, trên đó còn in hằn dấu tay đỏ ửng. Nàng ta vội kéo áo khoác lên nhưng lại “vô tình” để lộ ra càng nhiều hơn, nước mắt lã chã rơi: – Vũ ca ca, chàng đừng vì muội mà cãi nhau với tỷ tỷ. Muội đi… muội sẽ đi ngay bây giờ… muội không muốn làm người chia rẽ tình cảm phu thê của hai người.
Nàng ta làm bộ định bước xuống giường, nhưng chân vừa chạm đất đã ngã khụy xuống. Tất nhiên, Tiêu Cảnh Vũ đã kịp thời đỡ lấy, bế bổng nàng ta lên giường trở lại.
– Nàng không được đi đâu cả! – Tiêu Cảnh Vũ gầm lên, rồi quay sang nhìn Uyển Nghi với ánh mắt lạnh lẽo như băng. – Người phải đi là nàng. Cút về Noãn Các của nàng đi. Đêm nay ta ở lại đây, ai dám ngăn cản, đừng trách ta vô tình.
Uyển Nghi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy xa lạ đến đáng sợ. Đây là người từng thề non hẹn biển với nàng sao? Hay đây mới là bộ mặt thật của hắn – một kẻ tham lam, háo sắc và bạc tình?
Nàng nhìn Liễu Như Yên đang nằm gọn trong vòng tay Tiêu Cảnh Vũ, khóe môi cô ta khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng đầy ma mị khi lướt qua ánh mắt nàng. Một nụ cười của kẻ chiến thắng trên nỗi đau của người khác.
– Được. – Uyển Nghi gật đầu, nước mắt chảy ngược vào trong. – Tiêu Cảnh Vũ, chàng hãy nhớ kỹ ngày hôm nay. Là chàng đã tự tay cắt đứt tình nghĩa phu thê của chúng ta.
Nàng quay người, bước ra khỏi Thủy Tạ các. Gió tuyết bên ngoài quất vào mặt đau rát, nhưng không đau bằng vết thương đang rỉ máu trong tim.
Sau lưng nàng, cánh cửa đóng sầm lại. Bên trong, tiếng cười khúc khích lả lơi của Liễu Như Yên vang lên, xen lẫn tiếng thở dốc trầm đục của Tiêu Cảnh Vũ: – Yên Nhi… nàng thật là tiểu yêu tinh… làm ta phát điên… – Vũ ca ca… nhẹ một chút… người ta còn đau… – Đau mới nhớ lâu… Ngoan, để ta thương nàng…
Những âm thanh nhớp nhúa ấy như những mũi kim châm vào tai Uyển Nghi, khiến bước chân nàng loạng choạng suýt ngã xuống nền tuyết lạnh.
Đêm nay, tuyết rơi rất dày, phủ trắng xóa cả nhân gian, nhưng không thể nào che lấp được sự nhơ nhuốc đang diễn ra trong Tấn Vương phủ, cũng không thể hàn gắn được trái tim đã bắt đầu rạn vỡ của Thẩm Uyển Nghi. Cuộc chiến này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com