Chương 2
Sáng sớm hôm sau, tuyết đã ngừng rơi nhưng cái lạnh vẫn cắt da cắt thịt, bao trùm lên toàn bộ Tấn Vương phủ một màu trắng tang tóc. Uyển Nghi tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp và cơ thể rã rời như vừa trải qua một trận bạo bệnh. Đêm qua, nàng chong đèn ngồi đến hừng đông, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa mà ngỡ như tiếng cười nhạo báng của số phận dành cho cuộc hôn nhân ba năm ngỡ là viên mãn này.
Tiểu Đào bưng chậu nước ấm vào, nhìn thần sắc tiều tụy, hốc hác của chủ nhân mà không cầm được nước mắt: – Vương phi, người cần gì phải dậy sớm thế này? Bên ngoài tuyết trơn trượt lắm. Vương gia… ngài ấy vẫn chưa rời khỏi Thủy Tạ các.
Uyển Nghi nhúng khăn vào nước ấm, chườm lên đôi mắt mệt mỏi, cố xua đi sự u ám: – Hôm nay là ngày rằm, theo quy tắc phải đến thỉnh an Mẫu thân. Ta là chính thất, dù trong lòng có khổ đau đến đâu cũng không thể để người khác bắt lỗi thiếu gia giáo.
Nàng ngồi trước gương đồng, để mặc Tiểu Đào chải chuốt. Nàng chọn một bộ y phục màu lam nhạt trang nhã, thêu hoa sen chìm, đầu cài trâm ngọc đơn giản nhưng toát lên vẻ đoan trang, cao quý. Nàng tô thêm chút son để che đi đôi môi tái nhợt. Nhưng nàng đâu biết, sự đoan trang, nề nếp ấy trong mắt kẻ đã thay lòng đổi dạ, lại trở thành sự nhàm chán, vô vị và cứng nhắc.
Tại Phúc Thọ đường của Lão Vương phi.
Hương trầm nghi ngút tỏa ra từ chiếc lư đồng chạm khắc tinh xảo, nhưng không làm ấm nổi bầu không khí ngột ngạt bên trong. Uyển Nghi vừa bước vào đã thấy tim mình thắt lại. Lão Vương phi ngồi trên ghế cao, tay lần tràng hạt bằng gỗ đàn hương, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng. Nhưng điều khiến Uyển Nghi chú ý là Tiêu Cảnh Vũ và Liễu Như Yên đã có mặt từ trước.
Liễu Như Yên hôm nay mặc một bộ váy màu hồng phấn thêu uyên ương, khoác áo lông hồ ly trắng muốt, khuôn mặt trang điểm theo lối “đào hoa diện” ửng hồng e lệ, nép sát bên cạnh Tiêu Cảnh Vũ. Nhìn thấy Uyển Nghi bước vào, ánh mắt nàng ta lóe lên tia đắc ý nhưng rất nhanh chóng cụp xuống, thay vào đó là vẻ sợ sệt, run rẩy như con thỏ non gặp thú dữ.
– Con dâu thỉnh an Mẫu thân. – Uyển Nghi quỳ xuống hành lễ, giọng nói bình thản, lưng thẳng tắp.
Lão Vương phi ừ hữ một tiếng trong cổ họng, không bảo nàng đứng dậy ngay mà chậm rãi nhấp ngụm trà sâm, ánh mắt dò xét quét qua người nàng: – Uyển Nghi, dạo này con quản lý vương phủ thế nào mà để lời ra tiếng vào nhiều quá. Ta nghe nói đêm qua con đến Thủy Tạ các làm loạn, quấy rầy Vũ nhi và Như Yên nghỉ ngơi? Con là Vương phi, phải biết lấy đại cục làm trọng, sao lại ghen tuông tầm thường như đám đàn bà chanh chua ngoài chợ thế hả?
Uyển Nghi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng. Bà vốn không thích nàng vì nàng là con nhà tướng, tính tình cương trực, không biết nịnh nọt khéo léo, lại mãi ba năm chưa sinh được cháu đích tôn cho bà. – Thưa Mẫu thân, con chỉ làm tròn bổn phận thê tử, đến thăm hỏi khi nghe tin “biểu muội” bệnh nặng. Không ngờ… bệnh tình của cô nương ấy lại cần cách chữa trị “đặc biệt” và thân mật đến mức người ngoài nhìn vào phải đỏ mặt như vậy.
Tiêu Cảnh Vũ nghe vậy thì sa sầm mặt, đập tay xuống bàn quát lớn: – Câm miệng! Trước mặt Mẫu thân mà nàng dám ăn nói hàm hồ, châm chọc phu quân? Nàng còn coi trượng phu ra gì không?
Liễu Như Yên thấy thế vội vàng quỳ xuống bên cạnh Uyển Nghi, nước mắt lưng tròng, giọng nói nghẹn ngào: – Mẫu thân, Vương gia, xin đừng trách tỷ tỷ. Là lỗi của Yên Nhi. Yên Nhi thân phận thấp hèn, là con gái tội thần, được Vương gia thương xót cho tá túc đã là phúc phận ba đời, không dám mong tỷ tỷ chấp nhận. Nếu sự hiện diện của Yên Nhi làm tỷ tỷ chướng mắt, Yên Nhi xin nguyện cạo đầu đi tu để gia đình được êm ấm.
Nói rồi, nàng ta quay sang Uyển Nghi, hai tay run run dâng lên một chén trà nóng, đôi mắt ầng ậc nước nhìn nàng cầu khẩn: – Tỷ tỷ, Yên Nhi biết mình sai rồi. Chén trà này coi như Yên Nhi tạ lỗi với tỷ, mong tỷ bớt giận, đừng làm khó Vương gia nữa. Tỷ cứ trút giận lên muội, đừng để Vương gia phiền lòng.
Uyển Nghi nhìn chén trà bốc khói nghi ngút trước mặt, lại nhìn vẻ mặt “ngây thơ vô tội” đẫm lệ của Liễu Như Yên. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi ghê tởm khôn cùng. Nàng biết, chén trà này không dễ uống. Nếu nhận, là thừa nhận mình hẹp hòi ghen tuông cần người dưới tạ lỗi. Nếu không nhận, là cậy quyền ức hiếp kẻ yếu, không biết bao dung.
Nàng cười nhạt, nụ cười thê lương đến đau lòng, chậm rãi đưa tay ra đỡ lấy chén trà: – Liễu cô nương khách sáo rồi. Nếu đã biết thân phận thấp hèn, thì sau này nên giữ ý tứ một chút, đừng để người ta nói Vương phủ ta không có tôn ti trật tự.
Ngón tay Uyển Nghi vừa mới chạm nhẹ vào trôn chén, chưa kịp cầm chắc, Liễu Như Yên bỗng nhiên hét lên một tiếng thất thanh: “Á!”, rồi cả người ngã ngửa ra sau một cách đầy kịch tính.
“Xoảng!”
Chén trà rơi xuống đất vỡ tan tành, nước trà nóng hổi bắn tung tóe lên bộ váy hồng phấn và cả bàn tay trắng nõn của Liễu Như Yên. Nàng ta ôm lấy bàn tay đỏ ửng, co rúm người lại, khóc nấc lên từng hồi thảm thiết: – Đau quá… Tỷ tỷ… muội có lòng dâng trà tạ lỗi, sao tỷ lại hất nước sôi vào tay muội? Muội biết tỷ ghét muội, nhưng sao tỷ lại tàn nhẫn như vậy?
Uyển Nghi sững sờ, tay vẫn còn giữ nguyên tư thế đưa ra giữa không trung. Nàng rõ ràng chưa hề dùng lực, là Liễu Như Yên tự buông tay!
– Ta không có! – Uyển Nghi vội vàng biện minh, ánh mắt hoang mang nhìn mọi người. – Là cô ta tự làm rơi! Ta chưa hề hất tay!
– Chát!
Một tiếng tát giòn giã vang lên, xé toạc không gian căng thẳng. Uyển Nghi loạng choạng, ngã sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Một bên má nóng rát, đau buốt đến tận óc. Tai nàng ù đi, vị máu tanh nồng dâng lên trong miệng, mặn chát.
Tiêu Cảnh Vũ đứng sừng sững trước mặt nàng, bàn tay vẫn còn run lên vì giận dữ. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt chán ghét tột cùng, như nhìn một thứ rác rưởi dơ bẩn: – Độc phụ! Ta tận mắt chứng kiến nàng hất tay, nàng còn dám chối? Yên Nhi đã nhún nhường, hạ mình như vậy, nàng vẫn muốn dồn cô ấy vào đường chết sao? Nàng tưởng ta mù à?
Hắn vội vàng quay sang đỡ Liễu Như Yên dậy, nâng bàn tay bị bỏng nhẹ của nàng ta lên thổi phù phù, vẻ mặt đau xót như đứt từng khúc ruột, hoàn toàn trái ngược với sự tàn nhẫn hắn vừa dành cho thê tử kết tóc: – Yên Nhi, có đau lắm không? Nàng ngốc quá, sao lại đưa tay cho người ta hại mình? Người đâu! Gọi thái y mau! Lấy thuốc mỡ tốt nhất trong kho ra đây!
Lão Vương phi cũng đập mạnh tay xuống bàn, đứng dậy chỉ tay vào mặt Uyển Nghi đang ngồi bệt dưới đất: – Thật là gia môn bất hạnh! Tướng phủ dạy dỗ con gái thế này sao? Ghen tuông, độc ác, hãm hại người nhà ngay trước mặt trưởng bối. Uyển Nghi, ngươi làm ta quá thất vọng! Ta thật hối hận vì năm xưa đã đồng ý mối hôn sự này.
Uyển Nghi ôm lấy một bên má in hằn năm ngón tay, ngước nhìn ba người bọn họ. Chồng thì vũ phu mù quáng, mẹ chồng thì thiên vị bất công, “trà xanh” thì diễn kịch giỏi hơn cả đào hát. Nàng bỗng thấy buồn cười. Cười cho sự ngu ngốc, si tình của mình suốt ba năm qua. Hóa ra, tình yêu nàng dành cho hắn, trong mắt hắn chẳng đáng một xu so với giọt nước mắt cá sấu của người đàn bà kia.
– Vương gia, chàng không hỏi rõ trắng đen đã đánh ta? – Uyển Nghi gượng đứng dậy, sống lưng thẳng tắp dù khóe môi đang rỉ máu, ánh mắt quật cường nhìn hắn. – Chàng thà tin lời một kẻ mới đến chưa đầy ba tháng, mà phủ nhận nhân phẩm của người đầu ấp tay gối, đồng cam cộng khổ với chàng suốt ba năm sao?
Tiêu Cảnh Vũ nhìn vào đôi mắt trong veo nhưng đầy tổn thương của Uyển Nghi, trong lòng thoáng chút chột dạ. Nhưng khi liếc nhìn Liễu Như Yên đang rên rỉ yếu ớt, tựa vào lòng mình như nhành tơ liễu trước gió, sự thương hoa tiếc ngọc và cái tôi nam nhân lại lấn át tất cả lý trí.
– Ta chỉ tin vào mắt mình. Sự thật rành rành ra đó. – Hắn lạnh lùng tuyên bố, giọng nói như bản án tử hình cho tình nghĩa phu thê. – Thẩm Uyển Nghi, đức hạnh kém cỏi, tâm địa hẹp hòi, không xứng đáng quản lý trung quỹ của Vương phủ nữa. Từ hôm nay, giao lại chìa khóa kho và sổ sách cho Mẫu thân quản lý. Còn nàng, về Noãn Các sám hối, chép Nữ Tắc một trăm lần. Không có lệnh của ta cấm bước chân ra ngoài nửa bước!
Uyển Nghi siết chặt nắm tay trong tay áo, móng tay cắm sâu vào da thịt đến rớm máu. Tước quyền quản gia? Giam lỏng? Đây là bước đầu tiên để phế bỏ nàng sao?
Liễu Như Yên vùi mặt vào ngực Tiêu Cảnh Vũ, khóe môi nhếch lên một nụ cười quỷ dị, đầy thách thức mà chỉ có Uyển Nghi nhìn thấy. Mục đích của ả ta đã đạt được. Không chỉ bôi nhọ danh dự của Uyển Nghi, mà còn khiến nàng mất đi quyền lực thực tế trong phủ, trở thành một Vương phi hữu danh vô thực.
– Tuân lệnh Vương gia. – Uyển Nghi cúi đầu, giọng nói lạnh băng không còn chút hơi ấm hay sự níu kéo nào.
Nàng xoay người bước đi, bóng lưng cô độc và kiêu hãnh giữa những ánh mắt khinh miệt của đám hạ nhân. Nhưng vừa ra khỏi cửa Phúc Thọ đường, cơn đau nhói dữ dội từ bụng dưới truyền đến khiến nàng lảo đảo, mặt cắt không còn giọt máu.
Tiểu Đào đang đợi bên ngoài hốt hoảng chạy tới đỡ lấy nàng: – Vương phi! Người sao vậy? Trời ơi, mặt người… sao lại sưng đỏ thế kia? Ai đã đánh người?
Uyển Nghi bám chặt lấy cánh tay Tiểu Đào, cả người run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra trên trán: – Về… về Noãn Các mau. Gọi đại phu… nhưng phải gọi lén đại phu bên ngoài, đừng dùng thái y trong phủ, cũng đừng để ai biết.
– Người đau ở đâu?
– Bụng… ta đau bụng quá… – Uyển Nghi thì thầm, một dự cảm chẳng lành ập đến, tay nàng theo bản năng ôm chặt lấy bụng dưới.
Tại Noãn Các, không khí đặc quánh mùi thuốc. Vị đại phu già sau khi bắt mạch xong liền thở dài thườn thượt, lắc đầu ái ngại nhìn Uyển Nghi đang nằm thiêm thiếp trên giường.
– Vương phi… chúc mừng người, người đã có thai được hai tháng rồi.
Câu nói của đại phu như sấm sét giữa trời quang, khiến Uyển Nghi chết lặng. Nàng mở to mắt, sờ tay xuống bụng dưới, nơi cơn đau vẫn còn âm ỉ. Có thai? Nàng và Tiêu Cảnh Vũ thành thân ba năm, uống bao nhiêu thuốc thang, cầu khấn bao nhiêu chùa chiền để mong con, vậy mà đứa bé lại đến vào đúng lúc này. Đến vào lúc tình cảm phu thê tan vỡ nhất, vào lúc nàng vừa bị chính cha đứa bé hắt hủi, sỉ nhục và bạo hành.
– Đại phu… cái thai… có sao không? – Uyển Nghi run rẩy hỏi, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Vị đại phu vuốt râu, vẻ mặt nghiêm trọng: – Người bị ngoại lực tác động mạnh, tâm mạch tổn thương, lại thêm tâm tư u uất, khí huyết ứ trệ, hiện tại đã có dấu hiệu động thai. Nếu không tĩnh dưỡng tuyệt đối, e rằng khó giữ được. Lão hủ sẽ kê đơn thuốc an thai mạnh nhất, nhưng quan trọng là ở tâm bệnh. Vương phi chớ nên kích động nữa, nếu không thần tiên cũng khó cứu.
Tiểu Đào đứng bên cạnh khóc nấc lên vì mừng rỡ lẫn xót xa: – Vương phi! Tốt quá rồi! Có đứa bé này, Vương gia chắc chắn sẽ hồi tâm chuyển ý. Ngài ấy mong con như vậy mà. Vương gia mà biết tin này sẽ hối hận vì đã đối xử tệ với người. Hay là nô tỳ đi bẩm báo…
– Không được! – Uyển Nghi quát lên, dùng hết sức lực còn lại để ngăn cản, ánh mắt sắc lạnh chưa từng thấy. – Tuyệt đối không được nói cho Tiêu Cảnh Vũ biết.
– Tại sao ạ? Đây là đích tử của Vương phủ mà…
Uyển Nghi cười chua chát, nước mắt lăn dài trên má xuống gối: – Con của hắn? Hắn bây giờ trong mắt chỉ có Liễu Như Yên. Ả ta nham hiểm, thủ đoạn như vậy, lại đang được sủng ái lên tận trời. Nếu ả biết ta có thai, liệu đứa bé này có thể bình an chào đời không? Hay lại “vô tình” trượt chân, “vô tình” ăn phải đồ kỵ? Hơn nữa… ta không muốn dùng đứa con này để tranh giành chút tình thương hại rẻ rúng của hắn. Ta muốn con ta được bình an.
Nàng nắm chặt tay Tiểu Đào, dặn dò kỹ lưỡng từng lời: – Chuyện này là bí mật sống còn. Chỉ có ta, ngươi và đại phu biết. Nếu lộ ra nửa lời, tính mạng hai mẹ con ta khó bảo toàn. Ngươi hãy tiễn đại phu ra về cửa sau, thưởng thật hậu để ông ấy kín miệng. Từ nay về sau, sắc thuốc cũng phải lén lút, bã thuốc phải chôn kỹ.
Tiểu Đào gạt nước mắt, hiểu rõ sự nguy hiểm, gật đầu lia lịa rồi dẫn đại phu ra ngoài.
Còn lại một mình trong phòng trống lạnh lẽo, Uyển Nghi cuộn mình trong chăn, tay vẫn ôm chặt lấy bụng. Nàng thì thầm với sinh linh bé nhỏ chưa thành hình: – Con ơi, cha con đã không cần mẹ con ta nữa. Nhưng mẹ sẽ bảo vệ con, dù có phải trả giá bằng mạng sống, mẹ cũng sẽ không để ai làm hại con. Con là người thân duy nhất của mẹ lúc này.
Đêm đó, gió tuyết lại nổi lên gào thét ngoài cửa sổ.
“Rầm!”
Cánh cửa Noãn Các bị đẩy mạnh thô bạo. Tiêu Cảnh Vũ bước vào, mang theo hơi rượu nồng nặc và gió lạnh. Hắn lảo đảo đi đến bên giường, nhìn Uyển Nghi đang nằm quay mặt vào trong, dáng vẻ gầy guộc cô độc.
– Dậy đi! – Hắn lè nhè, giọng nói đượm vẻ ban ơn. – Yên Nhi… Yên Nhi nói nàng bị thương ở mặt, nàng ấy thấy áy náy khóc mãi không thôi, nên nằng nặc bảo ta mang thuốc trị thương tốt nhất đến cho nàng. Nàng xem, nàng ấy tốt bụng như thế, còn nàng thì sao?
Uyển Nghi vẫn nằm im, không nhúc nhích. Nàng ghê tởm mùi rượu trên người hắn, và ghê tởm cả sự “tốt bụng” giả tạo mà Liễu Như Yên mớm cho hắn để hắn đến đây diễn vai phu quân tình nghĩa.
Thấy nàng không đáp, Tiêu Cảnh Vũ tức giận, sĩ diện nam nhi nổi lên, hắn lao đến lật người nàng lại: – Ta đang nói chuyện với nàng đấy! Nàng thái độ gì vậy? Ta đã hạ mình đến đây, nàng còn làm cao sao? Lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông đố kỵ, nàng không thấy hổ thẹn với sự bao dung của Yên Nhi à?
Hắn ném mạnh lọ thuốc mỡ bằng sứ trắng xuống giường. Lọ sứ va vào thành giường vỡ tan tành, những mảnh sứ văng ra, cứa vào tay Uyển Nghi rướm máu.
– Cút!
Uyển Nghi trừng mắt nhìn hắn, gầm lên một tiếng dồn nén bao uất ức. Ánh mắt nàng rực lửa hận thù khiến cơn say của Tiêu Cảnh Vũ tỉnh đi vài phần.
– Tiêu Cảnh Vũ, ta bảo chàng cút ra ngoài! Ta không cần thuốc của ả, càng không cần sự thương hại của chàng!
– Nàng… nàng dám đuổi ta? Đây là nhà của ta! – Tiêu Cảnh Vũ sững sờ. Ba năm qua, Uyển Nghi luôn dịu dàng như nước, chưa bao giờ dám to tiếng với hắn nửa lời.
– Nơi này là Noãn Các của ta. Chàng đã tước quyền quản gia, đã cấm túc ta, vậy thì đừng đến đây làm bẩn mắt ta nữa. Về với ả nhân tình bé nhỏ của chàng đi! Đừng để ta nhìn thấy mặt chàng, ta buồn nôn!
Tiêu Cảnh Vũ nghiến răng, mặt đỏ gay vì giận, chỉ tay vào mặt nàng: – Được! Giỏi lắm! Thẩm Uyển Nghi, nàng đừng hối hận. Nàng đã muốn tuyệt tình thì ta thành toàn cho nàng. Từ nay về sau, ta sẽ không bao giờ bước chân vào cái Noãn Các xui xẻo này nữa. Nàng cứ ở đây mà gặm nhấm sự cô độc, héo mòn đến già đi!
Hắn quay lưng bỏ đi, tiếng bước chân huỳnh huỵch xa dần, mang theo cả chút tình nghĩa cuối cùng sót lại.
Uyển Nghi nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần trong màn đêm tuyết trắng, nước mắt đã cạn khô từ lâu. Nàng nhặt mảnh vỡ sắc nhọn của lọ thuốc dưới sàn lên, nắm chặt đến mức lòng bàn tay rỉ máu, hòa lẫn với thứ thuốc mỡ dính dấp. Cơn đau thể xác giúp nàng tỉnh táo hơn bao giờ hết.
– Tiêu Cảnh Vũ, Liễu Như Yên… món nợ hôm nay, ta khắc cốt ghi tâm. Các người ép ta vào đường cùng, đừng trách ta tàn nhẫn. Vì con ta, ta sẽ biến thành ác quỷ để đòi lại công đạo này.
Trong bóng tối nhập nhoạng của ngọn nến sắp tàn, đôi mắt của Uyển Nghi không còn vẻ cam chịu nhu mì của một hiền thê, mà lóe lên tia sáng lạnh lẽo, sắc bén của một con thú bị thương đang mài nanh vuốt, sẵn sàng cho một cuộc phản công đẫm máu.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com