Chương 1
Thượng Hải vào thu, trời mang vẻ u buồn, sương mù giăng mắc như lớp màn che đậy những nỗi niềm riêng tư của thành phố phồn hoa. Lưu Tiểu Nhiên đứng dưới mái hiên quán cà phê ven đường, tay cầm chiếc ô cũ kỹ đã phai màu theo năm tháng, mắt nhìn mưa rơi lộp độp trên mặt đường nhựa bóng loáng. Cô vừa kết thúc ca làm thêm ở quán ăn nhanh gần đó, mùi dầu mỡ vẫn còn vương vấn trên bộ đồng phục sờn vai, khiến cô cảm thấy mình như một phần của những con phố ẩm ướt này. Từ nông thôn Hồ Nam lên Thượng Hải theo học đại học, học bổng chỉ đủ trang trải học phí, còn lại là những công việc lẻ tẻ để nuôi sống bản thân và gửi về cho cha mẹ – những con người vẫn còng lưng trên ruộng đồng, hy vọng vào tương lai của con gái.
Cô liếc đồng hồ, đã muộn. Chuyến tàu điện ngầm cuối cùng sắp khởi hành. Tiểu Nhiên bung ô, lao ra dưới mưa. Nước lạnh buốt thấm qua lớp vải mỏng, khiến cô rùng mình, nhưng cô quen rồi – cuộc sống ở đây dạy cô phải chịu đựng. Đường phố vắng vẻ, chỉ lác đác vài chiếc xe lao vút, hắt lên những vũng nước đọng. Bất chợt, một chiếc xe đen bóng loáng phanh gấp trước mặt, nước bắn tung tóe, ướt sũng từ đầu đến chân cô.
“Xin lỗi!” Giọng nam trầm ấm vang lên từ cửa xe mở. Một người đàn ông cao lớn bước xuống, tay cầm chiếc ô đen lớn, che chắn cơn mưa. Anh mặc vest tối màu, cổ áo sơ mi trắng tinh, toát lên vẻ lịch lãm của giới thượng lưu. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm mang chút mệt mỏi, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh khiến người ta an lòng.
Tiểu Nhiên ngẩng đầu, nước mưa chảy dài trên má, lẫn với chút ấm ức. “Không sao, tôi quen rồi.” Cô định quay đi, nhưng anh đã bước tới, che ô cho cô. “Để tôi đưa cô về. Trời mưa thế này, cô sẽ cảm lạnh mất.”
Cô do dự. Ở Thượng Hải, người lạ không phải lúc nào cũng đáng tin, nhưng ánh mắt anh chân thành, không chút giả tạo. “Không cần đâu, trạm tàu gần đây thôi.”
“Trạm tàu? Giờ này chắc hết chuyến rồi. Tôi đưa cô về ký túc xá đại học.” Anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như thể đã quen với việc quyết định mọi thứ.
Tiểu Nhiên ngạc nhiên. “Sao anh biết tôi là sinh viên?”
Anh cười nhẹ, chỉ vào chiếc balo cũ kỹ trên vai cô, in logo Đại học Phục Đán. “Tôi từng học ở đó. Lên xe đi, đừng ngại.”
Cô ngồi vào ghế phụ, không khí trong xe ấm áp, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng, khiến cô bất giác so sánh với mùi dầu mỡ trên người mình. Ghế da mềm mại, bảng điều khiển lấp lánh đèn LED – tất cả đều xa lạ với cô. Anh giới thiệu mình là Tiêu Phong, làm việc ở một công ty tài chính lớn. “Còn cô?”
“Lưu Tiểu Nhiên. Sinh viên năm cuối, chuyên ngành thiết kế.” Cô trả lời ngắn gọn, tay siết chặt quai balo, cố che giấu sự tự ti đang dâng trào.
Xe chạy êm ru trên đường cao tốc, mưa vẫn rơi đều ngoài cửa kính, tạo nên những vệt dài mờ ảo. Tiêu Phong hỏi han về trường học, về cuộc sống sinh viên. Tiểu Nhiên kể, ban đầu e dè, nhưng dần mở lòng. Cô nói về quê nhà, về cha mẹ làm nông, về giấc mơ trở thành nhà thiết kế thời trang. “Thượng Hải đắt đỏ, nhưng tôi thích nơi này. Nó cho tôi cơ hội, dù đôi khi mệt mỏi.”
Tiêu Phong gật đầu, mắt nhìn xa xăm qua kính chắn gió. “Tôi hiểu. Tôi cũng từ nông thôn lên, nhưng may mắn hơn, gia đình có điều kiện. Bây giờ thì… mọi thứ ổn hơn.” Anh cười, nhưng nụ cười ấy mang chút cô đơn, như thể đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo là những khoảng trống không ai lấp đầy.
Họ đến ký túc xá lúc nửa đêm. Tiểu Nhiên cảm ơn, định bước xuống thì anh đưa card visit. “Nếu cần giúp đỡ, cứ gọi. Thượng Hải rộng lớn, nhưng đôi khi cần một người bạn.”
Cô cầm lấy, tim đập hơi nhanh. “Cảm ơn anh.”
Những ngày sau, Tiểu Nhiên cố quên cuộc gặp, nhưng hình ảnh anh cứ lảng vảng trong đầu. Rồi một chiều, điện thoại rung. “Alo?”
“Là tôi, Tiêu Phong. Cô rảnh không? Tôi đang gần trường, muốn mời cà phê.”
Họ gặp ở quán nhỏ trong khuôn viên trường. Tiêu Phong mặc áo sơ mi casual, trông trẻ trung hơn. Anh kể về công việc, những chuyến công tác, niềm đam mê đầu tư. Tiểu Nhiên lắng nghe, mắt sáng lên. Anh tự tin, thông minh, nhưng gần gũi lạ thường.
“Tại sao anh mời tôi?” Cô hỏi, giọng tò mò xen lẫn e ngại.
“Vì cô khiến tôi nhớ bản thân ngày xưa. Kiên cường, cố gắng. Và… nụ cười của cô rất đẹp, như tia nắng giữa mưa.” Anh nhìn thẳng, khiến cô đỏ mặt.
Từ đó, họ gặp nhau thường xuyên. Tiêu Phong đưa cô đến những nhà hàng sang trọng, dạy cô thưởng thức rượu vang, kể về tranh nổi tiếng. Tiểu Nhiên chia sẻ bản thiết kế, giấc mơ mở studio. “Tôi từng nghĩ sẽ từ bỏ vì gia đình cần tiền. Nhưng giờ tôi muốn cố.”
“Đừng từ bỏ. Cô có tài năng.” Anh nắm tay cô, giọng ấm áp, khiến cô tin rằng tình yêu có thể vượt qua mọi khoảng cách.
Tình yêu đến nhẹ nhàng như mưa thu, thấm dần vào tim. Họ coi nhau là tất cả. Tiêu Phong nói anh chưa từng gặp ai khiến anh muốn dừng lại. Tiểu Nhiên tin anh là định mệnh. Nhưng sâu thẳm, cô biết chênh lệch – anh thiếu gia gia tộc giàu có ở Bắc Kinh, cô chỉ là gái nghèo nông thôn.
Khi đưa về gặp gia đình, mẹ anh nhìn cô lạnh lùng. “Nhà nó thế nào?”
“Không quan trọng, mẹ. Con yêu cô ấy.” Tiêu Phong nói.
Bà lắc đầu. “Hôn nhân không chỉ tình yêu.”
Tiểu Nhiên đau thắt, nhưng chọn tin tình yêu. Họ kết hôn sau tốt nghiệp, lễ cưới giản dị. Tiêu Phong hứa chăm sóc, giúp theo đuổi sự nghiệp. Cô từ bỏ lời mời làm việc để ở nhà, vì anh bận rộn.
Những tháng đầu, hạnh phúc tràn đầy. Căn hộ cao cấp trung tâm Thượng Hải, quà tặng đắt tiền, du lịch. Nhưng dần dần, vết nứt hiện ra. Công việc anh áp lực, về muộn, say khướt. Gia đình anh can thiệp, ép sinh con, học làm dâu. “Con phải biết giữ chồng.” Mẹ chồng nói.
Tiểu Nhiên cố thích nghi, nhưng nỗi cô đơn len lỏi. Căn nhà rộng lớn, cô một mình bên cửa sổ, nhìn thành phố đèn neon mà lòng trống rỗng. Sự nghiệp thiết kế bị gác lại, cô nhớ cảm giác cầm bút vẽ, nhớ tự do ký túc xá. Tiêu Phong xa cách dần. Những cuộc gọi muộn, anh lảng tránh. Áo anh thoang thoảng mùi nước hoa lạ – ngọt ngào, quyến rũ, không phải của cô.
Rồi những tin nhắn lạ. Điện thoại anh rung lúc nửa đêm, cô vô tình thấy: “Anh nhớ em. Khi nào gặp?” Từ số lạ, nhưng kèm ảnh – cô gái trẻ trung, xinh đẹp, váy ôm sát, cười rạng rỡ bên bờ sông Hoàng Phố. Tim Tiểu Nhiên thắt lại, nhưng cô im lặng, hy vọng chỉ là hiểu lầm.
Sự thờ ơ của anh ngày càng rõ. Bữa tối cô nấu, anh ăn vội, mắt dán vào điện thoại. “Anh mệt.” Anh nói, không còn những cái ôm ấm áp. Cô nằm bên anh, nhưng khoảng cách như vực thẳm. Rồi một tối, điện thoại cô nhận tin nhắn lạ – từ số ẩn danh: Ảnh Tiêu Phong ôm cô gái kia, cười hạnh phúc; clip ngắn họ hôn nhau dưới ánh đèn đường; lời khiêu khích: “Chị nên biết vị trí của mình. Anh ấy cần người xứng tầm.”
Nước mắt Tiểu Nhiên lăn dài trong bóng tối. Họ từng coi nhau là tất cả, nhưng hôn nhân nghiệt ngã – chênh lệch giàu nghèo, áp lực gia đình, sự cô đơn nuốt chửng. Cô viết đơn ly hôn, đặt trên bàn, vali nhỏ chứa vài món đồ. “Em sẽ tự xây dựng lại.” Cô nghĩ, bước ra khỏi căn nhà, mưa thu lại rơi, lạnh buốt như ngày đầu gặp.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com