Chương 2
Tàu cao tốc lao vút qua những cánh đồng mênh mông, để lại Thượng Hải phía sau như một giấc mơ tan vỡ. Lưu Tiểu Nhiên ngồi bên cửa sổ, vali nhỏ đặt dưới chân, mắt nhìn ra khoảng không vô tận. Mưa vẫn rơi, những giọt nước lăn dài trên kính, giống như nước mắt cô không thể ngừng lại. Đơn ly hôn đã đặt trên bàn làm việc của Tiêu Phong, kèm theo chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh đèn – biểu tượng của lời thề từng ngọt ngào giờ chỉ còn là nỗi đau. Cô không lấy gì ngoài vài bộ quần áo và những bản thiết kế cũ kỹ, những thứ thuộc về chính mình.
Cô chọn về Bắc Kinh, không phải quê nhà Hồ Nam – nơi cha mẹ sẽ lo lắng và thất vọng. Bắc Kinh rộng lớn, đủ để cô ẩn náu, đủ để bắt đầu lại. Với số tiền tiết kiệm ít ỏi từ thời sinh viên, cô thuê một căn phòng nhỏ ở ngoại ô, gần khu công nghiệp thời trang. Ban ngày, cô lang thang qua các xưởng may, nộp đơn xin việc. “Tôi có kinh nghiệm thiết kế, từng học ở Phục Đán.” Cô nói với chủ xưởng, giọng bình tĩnh nhưng tim run rẩy. Họ nhìn cô, một cô gái mảnh mai với đôi mắt đỏ hoe, rồi gật đầu. Công việc đầu tiên: trợ lý thiết kế ở một công ty nhỏ, lương đủ sống, nhưng đủ để cô vùi đầu vào công việc, quên đi nỗi đau.
Những đêm đầu tiên, nỗi cô đơn ập đến như thủy triều. Căn phòng chật hẹp, không có hơi ấm của ai bên cạnh. Cô nhớ Tiêu Phong – không phải anh của hiện tại, mà anh của ngày xưa, dưới mưa thu, che ô cho cô với nụ cười ấm áp. “Anh muốn ở bên em mãi mãi.” Lời ấy giờ như dao cắt. Cô mở điện thoại, thấy hàng loạt cuộc gọi nhỡ từ anh, tin nhắn chồng chất: “Tiểu Nhiên, em ở đâu? Chúng ta nói chuyện đi.” “Anh sai rồi, cho anh cơ hội.” Cô đọc, nước mắt lăn dài, nhưng rồi xóa hết, chặn số. Không quay đầu. Cô tự nhủ, tình yêu từng là tất cả, nhưng giờ nó đã chết dưới những tin nhắn lạ, mùi nước hoa quyến rũ, và sự thờ ơ của anh.
Tiêu Phong tỉnh dậy trong căn hộ rộng lớn, đầu đau nhức sau đêm say. Anh với tay sang bên, chỉ gặp khoảng trống lạnh lẽo. “Tiểu Nhiên?” Anh gọi, nhưng chỉ có tiếng vọng. Trên bàn làm việc, đơn ly hôn nằm đó, chữ ký cô run run nhưng kiên quyết. Tim anh thắt lại. Anh nhớ đêm qua, trở về muộn, áo còn vương mùi hương của Lâm Tuyết – cô gái anh gặp trong những chuyến công tác, con gái đối tác kinh doanh. Chỉ là nhất thời, anh nghĩ, để xua tan áp lực từ gia đình, từ công việc. Nhưng giờ, anh mất tất cả.
Anh lao ra khỏi nhà, gọi cho bạn bè, cho gia đình cô ở Hồ Nam. “Con bé không về đây.” Cha cô nói, giọng lo lắng. Tiêu Phong lái xe khắp Thượng Hải, đến ký túc xá cũ, quán cà phê nơi họ gặp, nhưng vô vọng. Anh nhớ cô, nhớ nụ cười e ấp, nhớ cách cô nắm tay anh dưới mưa. “Sao anh ngu ngốc thế?” Anh tự trách, đấm vào vô lăng. Gia đình anh biết chuyện, mẹ anh thở dài: “Con bé đi cũng tốt, không xứng với con.” Nhưng anh không nghe, anh muốn cô quay lại.
Sau vài ngày, anh tìm được manh mối qua bạn bè chung – cô ở Bắc Kinh. Anh bay ngay lập tức, thuê thám tử theo dõi. Căn phòng nhỏ ở ngoại ô, anh đứng ngoài cửa, tim đập thình thịch. Gõ cửa, giọng anh khẩn thiết: “Tiểu Nhiên, mở cửa đi. Anh đến rồi.”
Cô đang vẽ thiết kế dưới ánh đèn vàng vọt, nghe tiếng anh mà tay run. Cô không mở, chỉ ngồi im, nước mắt lăn. “Em không muốn gặp anh. Đi đi.” Giọng cô qua khe cửa, lạnh lùng nhưng run rẩy.
“Cho anh giải thích. Lâm Tuyết chỉ là…” Anh nói, giọng nghẹn ngào.
“Đừng nói nữa. Em biết hết rồi – ảnh, clip, tin nhắn. Anh cần người xứng tầm, em không phải.” Cô cắt ngang, tim đau như xé.
Anh quỳ ngoài cửa, mưa Bắc Kinh rơi tầm tã, ướt sũng vest đắt tiền. “Anh yêu em, Tiểu Nhiên. Chúng ta từng coi nhau là tất cả. Đừng bỏ anh.”
Nhưng cô không mở cửa. Cô ngồi sau cánh cửa, ôm gối khóc thầm. Nỗi đau quá lớn, lòng tin đã vỡ. Cô nhớ những ngày hôn nhân, cô đơn trong căn nhà lớn, chờ anh về mà chỉ nhận sự thờ ơ. “Em sẽ không quay đầu.” Cô thì thầm với chính mình.
Sáng hôm sau, anh vẫn ở đó, nhưng cô đã rời đi sớm, đến công ty. Công việc cứu cô – những bản vẽ, vải vóc, ý tưởng mới mẻ. Chủ công ty khen: “Cô có tài, thiết kế này sẽ hot.” Cô mỉm cười lần đầu sau bao ngày, cảm giác tự do trở lại. Cô đăng ký khóa học thiết kế nâng cao, dành hết thời gian cho sự nghiệp từng bị gác lại vì anh.
Tiêu Phong không bỏ cuộc. Anh gửi hoa đến công ty, kèm thư: “Anh sai, nhưng anh không thể sống thiếu em.” Đồng nghiệp xì xào: “Chồng cũ à? Sao không tha thứ?” Nhưng cô lắc đầu, đốt thư, vứt hoa. “Quá muộn rồi.”
Anh chờ ngoài công ty, dưới trời thu se lạnh. Thấy cô, anh chạy tới, nắm tay. “Tiểu Nhiên, nghe anh nói.”
Cô giật tay, mắt đỏ hoe nhưng giọng kiên quyết: “Tiêu Phong, chúng ta kết thúc rồi. Em đang sống tốt, đừng làm phiền.”
“Anh sẽ thay đổi. Gia đình anh cũng sẽ chấp nhận em.” Anh cầu xin, mắt long lanh nước.
Cô cười buồn: “Gia đình anh chưa bao giờ chấp nhận. Và anh… anh đã chọn Lâm Tuyết. Em không muốn là lựa chọn thứ hai.”
Anh đứng chết lặng, nhìn cô quay lưng bước đi, bóng dáng mảnh mai nhưng mạnh mẽ. Anh truy đuổi, nhưng cô không quay đầu. Những ngày sau, anh vẫn cố gắng – gọi điện qua số khác, gửi quà, thậm chí đến gặp cha mẹ cô ở Hồ Nam, hứa sẽ bù đắp. Nhưng cô dặn cha mẹ: “Đừng nói gì với anh ấy. Con ổn.”
Cuộc sống của cô dần ổn định. Cô thăng chức, thiết kế của cô được chọn cho bộ sưu tập mới. Ban đêm, cô vẫn khóc, nhưng ít hơn. Cô gặp bạn mới, những người cùng chí hướng, chia sẻ giấc mơ. “Mình từng từ bỏ tất cả vì tình yêu, nhưng giờ mình lấy lại được.” Cô nghĩ, nhìn ra cửa sổ, thành phố Bắc Kinh lung linh đèn.
Tiêu Phong trở về Thượng Hải, căn nhà trống rỗng hơn bao giờ hết. Anh cắt đứt với Lâm Tuyết, tập trung công việc, nhưng đêm đêm nhớ cô da diết. Anh biết mình sai, Cô không quay đầu, vì cô đang xây dựng một thế giới riêng, nơi không có anh.
Mưa thu lại rơi, nhắc nhở về ngày gặp gỡ. Anh cầm chiếc nhẫn cô để lại, thì thầm: “Anh sẽ chờ em.”
Nhưng cô, ở Bắc Kinh xa xôi, đã học cách sống một mình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com