Chương 7
Mùa hè Paris đến muộn, mang theo những cơn gió ấm áp từ Địa Trung Hải, thổi qua những tán cây sồi xanh mướt dọc sông Seine. Căn hộ nhỏ của Tiểu Nhiên và Lục Thần nằm trên tầng năm một tòa nhà cũ ở Le Marais, cửa sổ lớn mở ra khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn đêm. Bàn ăn phủ đầy phác thảo, vải lụa, và những cuộn ren mới từ Provence. Mùi cà phê rang xay hòa lẫn với hương hoa trà khô cô đặt trong lọ thủy tinh nhỏ – món quà từ mẹ Lục Thần gửi từ quê nhà.
Ba năm trôi qua kể từ Paris Fashion Week. “Seconde Peau” không chỉ là một bộ sưu tập, mà đã trở thành thương hiệu toàn cầu, với các cửa hàng ở Paris, Thượng Hải, và New York. Tiểu Nhiên giờ là giám đốc sáng tạo chính, tên cô xuất hiện trên các tạp chí thời trang lớn, nhưng cô vẫn giữ thói quen tự tay vẽ phác thảo, tự tay nhuộm vải. Lục Thần, bên cạnh vai trò nhiếp ảnh gia, còn là người quản lý studio, luôn xuất hiện với máy ảnh film và nụ cười dịu dàng. Họ không vội vàng kết hôn, không cần giấy tờ để chứng minh tình yêu. “Hơi thở của nhau là đủ,” anh nói, và cô gật đầu.
Một buổi tối tháng Bảy, Lục Thần dẫn cô ra khỏi nhà mà không nói trước. “Đi với anh một lát,” anh chỉ cười, tay đan chặt tay cô. Họ đi bộ qua những con phố lát đá, qua cầu Pont Neuf, đến một con thuyền nhỏ neo bên bờ sông. Trên thuyền, chỉ có một bàn ăn nhỏ phủ khăn lụa trắng, nến lung linh, và một chai rượu vang trắng từ Burgundy. “Kỷ niệm bốn năm ngày em đến Paris,” anh nói, kéo ghế cho cô.
Tiểu Nhiên ngồi xuống, váy lụa trắng phất phơ trong gió. Ánh trăng phản chiếu trên mặt sông, lấp lánh như ren trong bộ sưu tập đầu tiên của cô. Lục Thần rót rượu, ánh mắt anh ấm áp hơn bao giờ hết. “Em còn nhớ lần đầu anh chụp em ở studio không? Em đứng đó, tay cầm mảnh ren, ánh mắt vừa mạnh mẽ vừa mong manh. Anh biết ngay, em sẽ là người thay đổi anh.”
Cô mỉm cười, hớp một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan trên đầu lưỡi. “Anh cũng thay đổi em. Em từng nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu lại, nhưng anh…” Cô ngập ngừng, má ửng hồng dưới ánh nến. “Anh là hơi thở em tìm thấy.”
Anh đứng dậy, tiến đến bên cô, quỳ một chân. Lần này không có hộp nhung, chỉ có một chiếc nhẫn bạc mới – mặt khắc hình sông Seine uốn lượn, nhỏ xíu nhưng tinh xảo. “Tiểu Nhiên, làm vợ anh nhé? Không phải để sở hữu em, mà để cùng em hít thở mãi mãi.”
Cô nhìn anh, nước mắt lăn dài, nhưng nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết. “Em đồng ý.” Anh đeo nhẫn vào tay cô, rồi kéo cô vào lòng, hôn lên trán, lên má, rồi dừng lại ở đôi môi mềm mại. Nụ hôn sâu dần, ngọt ngào như rượu vang, ấm áp như ánh nến. Tay anh lướt qua lưng cô, nhẹ nhàng, không vội vàng, như cách anh luôn tôn trọng từng nhịp tim cô.
Họ trở về căn hộ khi đồng hồ điểm nửa đêm. Cửa vừa đóng lại, Lục Thần ôm cô từ phía sau, thì thầm bên tai: “Vợ anh.” Tiểu Nhiên quay lại, vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống. Nụ hôn lần này không còn kiềm chế – mãnh liệt, cháy bỏng, nhưng vẫn tinh tế như lớp ren cô thiết kế. Anh bế cô lên, bước vào phòng ngủ, nơi ánh trăng len qua rèm cửa, phủ lên sàn gỗ một lớp bạc mờ ảo.
Ánh nến từ phòng khách hắt vào, đủ để họ nhìn rõ nhau. Tiểu Nhiên cởi nút áo blouse trắng của anh, ngón tay run run chạm vào làn da ấm áp. Anh hôn lên cổ cô, xuống xương quai xanh, mỗi cử chỉ đều chậm rãi, như đang vẽ một bản phác thảo tình yêu. Chiếc váy lụa trắng của cô rơi xuống sàn, để lại lớp ren nội y mỏng manh – mẫu “Hơi Thở Của Thời gian” mà cô từng mặc trong show đầu tiên. Lục Thần dừng lại, ánh mắt say mê: “Em đẹp quá.”
Họ hòa quyện vào nhau, không lời, chỉ có tiếng thở dồn dập và nhịp tim đồng điệu. Anh thì thầm tên cô giữa những nụ hôn, tay lướt qua từng đường cong, như đang khám phá một tác phẩm nghệ thuật. Tiểu Nhiên ôm chặt anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, xóa tan mọi ký ức lạnh giá của quá khứ. Đêm ấy, họ là của nhau – không chỉ thể xác, mà cả tâm hồn.
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm, chiếu lên hai người vẫn quấn quýt trong chăn. Lục Thần tỉnh dậy trước, pha cà phê, mang vào phòng. Tiểu Nhiên mở mắt, tóc rối, nụ cười lười biếng. “Chồng anh pha cà phê ngon thật,” cô trêu, nhận ly từ tay anh. Anh nằm xuống bên cô, hôn nhẹ lên mũi: “Vợ anh xứng đáng được nuông chiều.”
Họ tổ chức lễ cưới nhỏ một tháng sau, chỉ với gia đình và bạn bè thân thiết. Tiểu Mễ làm phù dâu, A Kiệt chơi DJ, mẹ Lục Thần bay từ Provence sang, ôm cô khóc: “Con bé làm bà nhớ mẹ thời trẻ.” Cha mẹ Tiểu Nhiên từ Hồ Nam đến, nhìn con gái trong váy cưới lụa trắng, mắt lấp lánh tự hào. Tiêu Phong gửi một bó hoa trà trắng, kèm thiệp: “Chúc em hạnh phúc. Anh đã tìm được bình yên của mình.” Cô mỉm cười, đặt bó hoa lên bàn, không trả lời.
Lễ cưới diễn ra bên sông Seine, dưới tán cây sồi. Tiểu Nhiên không mặc váy cưới truyền thống, chỉ là một chiếc váy lụa trắng đơn giản, ren cổ Provence ôm sát. Lục Thần mặc vest xám nhạt, cài hoa trà trên ngực. Họ trao lời thề: “Anh sẽ là hơi thở của em, em sẽ là lớp da thứ hai của anh.” Không khách sáo, không phô trương, chỉ có tình yêu thuần khiết.
Mười năm sau, studio Lune de Miel đã có chi nhánh ở mười thành phố. Tiểu Nhiên và Lục Thần có một cô con gái – tên là Tiểu Trà, mắt to tròn như mẹ, nụ cười cong cong như bố. Cô bé lớn lên giữa những cuộn vải, máy ảnh film, và những chuyến đi Paris – Thượng Hải – Provence. Mỗi tối, Tiểu Nhiên kể con nghe câu chuyện về “người mẹ từng chạy trốn dưới mưa, rồi tìm thấy ánh sáng ở Paris.” Lục Thần ngồi bên, thêm vào: “Và bố là người may mắn được giữ ánh sáng ấy.”
Một buổi tối, họ đứng trên cầu Pont Neuf, Tiểu Trà ngủ trong xe đẩy. Ánh trăng lại phủ bạc lên sông Seine. Lục Thần ôm cô từ phía sau, thì thầm: “Em có hối hận không, vì đã không quay đầu?” Tiểu Nhiên tựa vào anh, mỉm cười: “Không. Vì quay đầu, em đã không tìm thấy anh.”
Gió thổi qua, mang theo hương hoa trà. Paris lặng lẽ chứng kiến – một cô gái nghèo từ Hồ Nam, từng vỡ mộng trong hôn nhân, đã tự xây lại giấc mơ, tìm thấy tình yêu đích thực, và sống một đời hạnh phúc, nhẹ nhàng như hơi thở.
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com