Chương 6
Tuần lễ Thời trang Paris tháng Hai là một cơn bão ánh sáng, tiếng nhạc, và những bước chân cao gót dồn dập trên sàn catwalk. Grand Palais được biến thành một cung điện kính, trần cao vút, ánh đèn LED chuyển màu theo nhịp nhạc điện tử. Bộ sưu tập “Seconde Peau” của Lune de Miel được xếp vào slot vàng – 20 giờ tối thứ Sáu, giờ mà mọi biên tập viên Vogue, stylist nổi tiếng, và influencer toàn cầu đều có mặt.
Tiểu Nhiên đứng sau cánh gà, tay siết chặt kẹp tài liệu, mắt không rời sàn diễn. Người mẫu đầu tiên bước ra: váy lụa thảo mộc màu trà sữa, ren cổ Provence ôm sát như làn da thứ hai, ánh sáng chiếu lên làm lớp vải lấp lánh như hơi thở. Tiếng vỗ tay vang dội. Lục Thần đứng cạnh cô, máy ảnh film trên vai, thì thầm: “Em hít thở đi.” Cô làm theo, ngực phập phồng dưới lớp áo blouse trắng, cảm giác hồi hộp xen lẫn tự hào dâng trào.
Nhưng ở hàng ghế đầu, một bóng dáng quen thuộc khiến cô cứng đờ. Tiêu Phong. Vest đen cắt may hoàn hảo, cà vạt lụa xám, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định. Anh bay từ Thượng Hải sang, mua vé VIP với giá cắt cổ, chỉ để ngồi đây – cách cô chưa đầy mười mét. Bên cạnh anh là Lâm Tuyết, váy đỏ rực, son đỏ rực, nhưng ánh mắt cô ta không còn vẻ đắc thắng như những tin nhắn khiêu khích ngày xưa. Cô ta chỉ cúi đầu, tay bấu chặt ví.
Lục Thần nhận ra sự thay đổi trên gương mặt Tiểu Nhiên. Anh đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng: “Em muốn anh gọi bảo vệ không?” Cô lắc đầu. “Không. Đây là sân khấu của em. Anh ta không thể phá hủy nó.”
Mẫu flagship “Hơi Thở Của Thời gian” bước ra cuối cùng. Người mẫu gốc Việt, da nâu miel, bước chậm như một nữ thần. Ánh đèn trắng chiếu lên, ren cổ lấp lánh, lụa thảo mộc phất phơ theo từng bước chân. Cả khán phòng im lặng một giây – rồi vỡ òa tiếng vỗ tay. Biên tập Vogue Pháp đứng dậy. Anna Wintour gật đầu. Tiểu Nhiên cảm thấy nước mắt chực trào, nhưng cô mím môi, không để rơi. Đây là chiến thắng của cô, không phải của quá khứ.
Sau show, hậu trường hỗn loạn. Phóng viên, nhiếp ảnh gia, người mua hàng vây quanh. Lục Thần ôm cô từ phía sau, thì thầm bên tai: “Em làm được rồi.” Cô quay lại, định đáp lời, thì Tiêu Phong xuất hiện. Anh đẩy qua đám đông, giọng khản đặc: “Tiểu Nhiên, chúc mừng em. Anh… anh tự hào về em.”
Cô đứng yên, ánh đèn flash nháy liên tục. “Cảm ơn. Giờ anh có thể đi được rồi.” “Anh chỉ muốn nói một lần cuối. Anh đã bán 30% cổ phần công ty, lập quỹ từ thiện mang tên em – hỗ trợ phụ nữ nông thôn học thiết kế. Anh không mong em tha thứ, chỉ mong em biết anh đang cố sửa sai.” Giọng anh run, mắt đỏ hoe. Lâm Tuyết đứng sau, cúi đầu, không dám nhìn cô.
Tiểu Nhiên nhìn anh – người đàn ông từng là tất cả của cô, giờ chỉ còn là một bóng hình xa lạ. Cô hít một hơi sâu, giọng bình tĩnh: “Tiêu Phong, em cảm ơn. Nhưng em không cần anh sửa sai. Em đã tự xây lại cuộc đời mình. Hãy để em sống tiếp.” Cô quay lưng, bước về phía Lục Thần đang chờ ở cửa hậu trường.
Tiêu Phong đứng chết lặng giữa đám đông. Lâm Tuyết kéo tay anh: “Đi thôi, anh Phong.” Anh gạt tay cô ta, bước ra ngoài Grand Palais. Tuyết rơi dày đặc, phủ trắng vai áo anh. Anh ngẩng lên nhìn bầu trời Paris, thì thầm: “Tạm biệt, Tiểu Nhiên.”
Trong phòng thay đồ, Lục Thần đưa cho cô một ly champagne. “Em ổn chứ?” Cô gật đầu, cụng ly với anh. “Ổn. Hôm nay là kết thúc của quá khứ.” Anh mỉm cười, kéo cô vào lòng. “Và là khởi đầu của chúng ta.”
Buổi tiệc sau show diễn ra ở một nhà hàng trên đồi Montmartre. Ánh nến lung linh, tiếng violon vang lên bản “La Vie en Rose”. Tiểu Nhiên mặc váy lụa trắng đơn giản, tóc buông xõa, chiếc vòng tay bạc lấp lánh dưới ánh sáng. Lục Thần dẫn cô ra sân thượng, Paris trải dài dưới chân – tháp Eiffel nhấp nháy, sông Seine lấp lánh. Anh quỳ một chân, lấy từ túi áo một hộp nhung nhỏ. Bên trong không phải nhẫn kim cương, mà là một chiếc nhẫn bạc mỏng, mặt khắc hai chữ – Hơi thở.
“Anh không hứa sẽ cho em cả thế giới,” anh nói, giọng trầm ấm, “nhưng anh hứa sẽ cùng em hít thở, mỗi ngày, ở bất cứ đâu em muốn.” Tiểu Nhiên nhìn anh, nước mắt lăn dài – lần này là nước mắt hạnh phúc. Cô gật đầu, đưa tay ra. Anh đeo nhẫn vào ngón áp út, rồi đứng dậy, hôn cô dưới ánh đèn Paris. Nụ hôn đầu tiên – nhẹ nhàng, sâu lắng, như lớp ren ôm sát da.
Sáng hôm sau, tin tức lan khắp mạng: “Nhà thiết kế Trung Quốc Lưu Tiểu Nhiên – từ cô gái nghèo đến ngôi sao Paris Fashion Week” “Bộ sưu tập Seconde Peau: khi nội y trở thành nghệ thuật” Dưới bài báo, một bình luận từ tài khoản @XiaoFeng: “Chúc mừng em. Anh sẽ luôn tự hào.” Cô đọc, mỉm cười, rồi xóa thông báo. Không cần trả lời nữa.
Ba tháng sau, studio Lune de Miel chi nhánh Paris chính thức khai trương. Tiểu Nhiên là đồng sáng lập, Lục Thần là creative director. Họ tổ chức triển lãm nhỏ ở Le Marais, mời các sinh viên thiết kế từ Trung Quốc, Việt Nam, Maroc. Trên tường treo tấm ảnh lớn: Tiểu Nhiên đứng giữa studio, tay cầm mảnh ren, ánh mắt kiên định. Dưới ảnh là dòng chữ: “Pour celles qui respirent – Dành cho những người phụ nữ biết hít thở.”
Tiêu Phong không xuất hiện nữa. Anh trở về Thượng Hải, tập trung vào quỹ từ thiện, sống lặng lẽ. Thỉnh thoảng anh nhận được thiệp mời từ Paris – triển lãm, show diễn – nhưng anh chỉ mỉm cười, cất vào ngăn kéo.
Còn Tiểu Nhiên, cô và Lục Thần dọn về một căn hộ nhỏ nhìn ra sông Seine. Mỗi sáng, cô pha cà phê, anh chụp ảnh bình minh. Mỗi tối, họ cùng vẽ phác thảo trên bàn ăn. Không hoa mỹ, không drama, chỉ có hơi thở đồng điệu.
Một buổi chiều mùa xuân, hoa trà nở khắp Paris. Lục Thần dẫn cô đến vườn Luxembourg, trải tấm thảm nhỏ dưới gốc cây. Anh lấy từ balo ra một cuốn album ảnh – toàn bộ hành trình từ Bắc Kinh đến Paris: cô vẽ dưới đèn vàng studio, cô cười giữa tuyết rơi, cô đứng trên sàn catwalk. Trang cuối cùng là một tấm ảnh mới: hai người ngồi trên sân thượng, tay đan nhau, Paris lấp lánh phía sau.
Anh viết bên dưới: “Em là lớp da thứ hai của anh. Và anh là hơi thở của em.”
Tiểu Nhiên tựa đầu vào vai anh, thì thầm: “Cảm ơn anh đã chờ em học cách hít thở lại.”
Gió xuân thổi qua, mang theo hương hoa trà. Paris chứng kiến – một câu chuyện cũ kết thúc, một câu chuyện mới bắt đầu. Không kịch tính, không truy thê, chỉ có hai con người chọn ở bên nhau, vì họ đã tìm thấy chính mình.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com