Chương 1
Buổi tối Thượng Hải đổ cơn mưa nhẹ, còn phòng làm việc tầng bốn mươi ba của Lục thị vẫn sáng đèn đến tận gần nửa đêm. Trên chiếc sofa dài, Ninh Tịch ngồi vắt chân, mái tóc uốn nhẹ buông xuống vai, đôi môi đỏ mọng cong thành một đường khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng cảm giác như bị kéo vào một cơn sa ngã không thể cưỡng lại. Cô ta cố tình mặc chiếc váy trắng lụa mỏng, chỉ cần nghiêng người là lớp vải khẽ xô dịch, lộ ra khoảng da thịt tinh tế.
Trong khi đó, người đàn ông mà cô ta đang nhìn bằng ánh mắt nhuộm ý đồ lại là người đàn ông đã có vợ – Lục Trạm. Anh vốn nghiêm lạnh, kỷ luật đến mức hiếm khi để bất kỳ ai tiếp cận. Nhưng từ ngày Ninh Tịch xuất hiện, mọi nguyên tắc bị bào mòn từng chút, từng chút một.
Ninh Tịch biết rõ điều ấy, thậm chí tận hưởng nó.
Cô ta nghiêng đầu, giọng nhỏ đến mức như đang thở vào tai anh.
“Lục tổng… anh vẫn làm việc sao? Muộn thế này rồi…”
Lục Trạm cố giữ bình tĩnh, mắt không dám nhìn vào đôi chân trắng ngần đang nhè nhẹ đong đưa trước mặt. “Cô về đi. Đã nói hôm nay không có cuộc họp nào nữa.”
Ninh Tịch bật cười rất nhẹ, nhưng đủ để đánh thẳng vào tâm trí anh.
“Em đâu phải đến họp, em đến… gặp anh.”
Câu nói ấy khiến không khí trong phòng như chệch một nhịp. Lục Trạm bỗng nhớ đến khuôn mặt vợ mình – Giản An, người phụ nữ dịu dàng luôn tin tưởng và chờ anh về mỗi tối. Nhưng chỉ cần một giây phân tâm, Ninh Tịch đã tiến lại gần, đôi tay mềm mại đặt lên cổ áo sơ mi của anh, cởi đúng một khuy, chậm rãi như thể đang làm việc gì đó quang minh chính đại.
Ánh mắt cô ta chứa đầy đắc thắng.
“Anh nhìn em đi, Lục tổng. Em ở ngay đây. Không phải vợ anh.”
Anh siết chặt tay, nhưng lại không đẩy cô ta ra.
Một giây do dự – với cô ta, như thế đã đủ.
Cô ta ghé môi sát bên tai anh, mùi hương nhài dìu dịu trượt vào từng lớp lý trí.
“Anh biết không… phụ nữ như vợ anh không bao giờ hiểu nổi cảm giác được đàn ông khao khát từng chút một.”
Cô ta khẽ cắn môi anh, rồi thì thầm.
“Chỉ có em.”
Lục Trạm hít sâu, nhưng hơi thở đã không thể ổn định. Ninh Tịch lập tức nhận ra và siết vòng tay qua cổ anh, đẩy anh xuống sofa. Cơ thể mềm mại ép sát vào anh, từng đường cong bám dính, trơ trẽn đến mức khiến cả không khí cũng trở nên hỗn loạn.
Cô ta yêu chiều từng chút, từng chút, như thể việc cướp đoạt một người đàn ông đã có vợ là chuyện vô cùng hiển nhiên.
“Anh có biết em chờ khoảnh khắc này bao lâu không…”
Lục Trạm nhắm mắt, lý trí tan thành mây mù khi bàn tay cô ta lướt xuống, táo bạo, khiêu khích, gần như thách thức toàn bộ giới hạn đạo đức mà anh từng giữ.
Tiếng thở gấp trượt qua môi họ, hòa vào tiếng mưa ngoài cửa kính.
Và đúng lúc ấy… cửa phòng họp đối diện hé mở.
Một bóng người đứng lặng.
Giản An.
Tay cô còn cầm hộp cơm anh dặn mang đến cho anh vì “anh sẽ tăng ca”. Nụ cười vẫn còn trên khóe môi, nhưng chỉ trong một giây, nó vụn nát.
Cô nhìn thấy tất cả – chiếc khuy áo bị cởi, đôi tay ôm ghì lấy nhau, tư thế không thể biện hộ.
Ninh Tịch nhìn thấy cô đầu tiên, khóe môi cong lên, không hề hoảng loạn, thậm chí còn ngửa đầu cười khẽ một tiếng như khoe chiến tích.
“Ơ… Giản tổng phu nhân cũng đến à?”
Giản An không nói.
Bàn tay cô run lên nhưng không thả hộp cơm.
Đến cuối cùng, thứ cô buông là trái tim của chính mình.
Cạnh đó, Ninh Tịch nhìn thẳng vào cô với ánh mắt chiến thắng đến tàn nhẫn.
“Chị đến hơi muộn rồi. Lục tổng… bận tiếp em.”
Và Lục Trạm… im lặng.
Chỉ một khoảnh khắc ấy thôi đã đủ để mọi độc giả muốn lao vào tát thẳng vào mặt tiểu tam.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com