Chương 2
Giản An không nhớ mình rời khỏi phòng họp bằng cách nào. Cửa kính khép lại sau lưng cô, tiếng đóng cửa nhẹ như một dấu chấm hết vô hình. Bên trong, tiếng cười khiêu khích của Ninh Tịch vẫn còn vang lại trong đầu cô, từng chữ như mũi dao cứa thẳng vào tim. Nhưng điều khiến cô đau nhất… không phải là cảnh tượng trên sofa, mà là sự im lặng của Lục Trạm. Anh không lên tiếng, không giải thích, không đẩy Ninh Tịch ra. Không gì cả. Sự im lặng ấy, với Giản An, còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời thú tội nào.
Cô đi xuống thang bộ thay vì thang máy, không muốn ai nhìn thấy gương mặt mình lúc này. Nhưng lạ thay, nước mắt chẳng rơi. Đôi mắt chỉ đọng lại sự trống rỗng đến đáng sợ. Cô từng nghĩ, một người vợ đau lòng là chuyện bình thường. Nhưng hóa ra, nỗi đau khi quá lớn lại hóa thành im lặng.
Khi về đến bãi xe, điện thoại vang lên. Là Lục Trạm. Giản An nhìn màn hình sáng lên, những chữ cái cấu thành cái tên quen thuộc. Nhưng thay vì bấm nghe, cô tắt máy. Cô biết rõ cuộc gọi này để làm gì. Trong ba năm kết hôn, cô hiểu quá rõ người đàn ông đó. Lúc cần lý trí, anh luôn chọn im lặng. Lúc muốn che giấu điều gì, anh luôn gọi điện để xoa dịu trước khi sự thật bị phơi bày.
Cô chẳng còn sức để nghe.
Đêm đó Giản An không về nhà. Cô đi một vòng dọc bờ sông Hoàng Phố, gió lạnh thấm vào vai áo nhưng cô lại thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô nhớ từng lời hứa trước đây của anh, nhớ cả những buổi tối họ cùng ăn cơm, nhớ cách anh từng yêu thương cô. Nhưng giờ cô hiểu, tình yêu của đàn ông vốn mong manh, chỉ cần một người phụ nữ biết cách chen vào, mọi lời thề nguyền đều có thể lung lay.
Khi trở về căn hộ nhỏ của mình – nơi cô giữ lại từ thời còn độc thân – trời đã gần sáng. Cô tắm rửa, thay đồ, ngủ đúng ba tiếng, rồi dậy trang điểm như thể hôm qua chẳng có gì xảy ra. Giản An luôn tự trọng, và tự trọng là thứ cô không bao giờ cho phép ai lấy đi.
Đến gần trưa, cô nhận được tin nhắn. Không phải từ Lục Trạm, mà từ Ninh Tịch.
Một bức ảnh.
Chính là cảnh tối qua, khi Ninh Tịch ngồi trên đùi Lục Trạm, tay ôm cổ anh, môi kề môi. Góc chụp đủ để khiến người ngoài hiểu nhầm họ đã “vượt quá giới hạn”, thậm chí ngay cả người trong cuộc cũng thấy ghê tởm.
Dòng chữ phía dưới khiến ngực Giản An siết lại.
Giản phu nhân, chị đừng buồn. Dù sao thì… những gì đàn ông thích, chị đâu cho anh ấy được.
Cô ta còn gửi kèm một emoji cười mỉa.
Giản An nhìn tin nhắn, bàn tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch khớp xương. Nhưng cô không đáp. Không phải vì cô yếu đuối, mà vì lời nói của tiểu tam không đáng nhận một chữ từ cô.
Nhưng cuộc đời hiếm khi để người ta được yên tĩnh. Chưa đến một phút sau, Ninh Tịch lại gọi đến. Giản An nhìn màn hình hiện tên cô ta mà cảm thấy buồn cười. Tiểu tam chủ động gọi cho chính thất, sự trơ trẽn ấy quả thật không có giới hạn.
Cô nhận máy.
“Cô muốn gì?”
Giọng Ninh Tịch ngọt đến mức khiến người nghe nổi da gà.
“Chị à, chị không cần căng thẳng thế đâu. Em chỉ muốn thông báo cho chị biết… tối qua là anh Trạm chủ động tìm em. Anh ấy bảo, bên cạnh chị anh ấy không cảm nhận được gì cả. Không tình, không ham muốn, không cảm xúc.”
Giản An đáp bằng giọng bình thản đến lạnh lẽo.
“Xong chưa?”
Ninh Tịch bật cười.
“Chị đừng giả vờ mạnh mẽ. Chị biết đàn ông mà, họ đâu chịu nổi sự nhàm chán lâu ngày. Anh Trạm bảo em khiến anh ấy… thỏa mãn theo cách chị không bao giờ làm được.”
Giản An nhắm mắt đúng một giây.
“…Cô nói xong rồi chứ?”
Ninh Tịch hả hê.
“Chưa. Em chỉ muốn hỏi… chị có nghĩ đến việc ly hôn không? Vì dù chị có cố, anh ấy cũng không quay về đâu. Đàn ông đã nếm được cảm giác mới, ai còn muốn về với người vợ nhạt như nước lã chứ.”
Giản An bật cười, nhưng là nụ cười không chạm đến đáy mắt.
“Cô nghĩ tôi sẽ vì cô mà ly hôn sao?”
“Chẳng lẽ chị còn muốn giữ anh ấy? Buồn cười thật đấy.”
Giản An nói từng chữ một, sắc lạnh.
“Không. Tôi sẽ ly hôn… nhưng không phải vì cô. Mà vì tôi không bao giờ chấp nhận chia sẻ chồng mình với loại phụ nữ rẻ tiền.”
Ninh Tịch cứng họng nửa giây rồi gằn giọng.
“Chị nói gì?”
“Cô nghe không rõ thì để tôi nhắc lại.”
Giản An nhấn từng tiếng.
“Rẻ tiền.”
Đầu dây bên kia im bặt, có vẻ Ninh Tịch không ngờ chính thất lại bình tĩnh và sắc sảo đến mức ấy. Nhưng Giản An chưa dừng lại.
“Cô thích tranh giành đàn ông khác? Tốt thôi. Nhưng cô nên nhớ, không có đàn ông nào thích một người phụ nữ chỉ biết dựa hơi và chụp trộm ảnh để uy hiếp vợ hợp pháp của họ.”
Cô cúp máy ngay, không để Ninh Tịch phản ứng.
Lần đầu tiên sau nhiều giờ, Giản An cảm thấy ngực mình thở được.
Nhưng đúng lúc ấy, có tiếng chuông cửa.
Giản An mở ra và nhìn thấy người mà cô không ngờ sẽ xuất hiện lúc này – Lục Trạm.
Áo sơ mi anh còn nhăn, vẻ mặt mệt mỏi như vừa mất ngủ cả đêm.
“An An… chúng ta nói chuyện một chút.”
Cô đứng chắn ngay cửa, ánh mắt phẳng lặng.
“Không cần.”
Lục Trạm siết chặt tay.
“Anh có thể giải thích.”
“Giải thích rằng anh để một người phụ nữ khác ngồi lên người mình ngay trong phòng làm việc à?”
Giọng cô không lớn, nhưng mỗi chữ như lưỡi dao lướt qua mặt anh.
“Hay giải thích vì sao anh im lặng khi tôi bước vào?”
Anh nghẹn lại, không thốt nổi lời nào.
Giản An bật cười, rất nhẹ.
“Anh không cần chịu trách nhiệm với tôi nữa, Lục Trạm. Tôi sẽ ly hôn.”
Anh sững người.
“Em… đừng nói bừa.”
Giản An nhìn anh bằng ánh mắt chưa từng lạnh như thế.
“Không phải bừa. Là quyết định.”
Cô đóng cửa trước mặt anh.
Lục Trạm đứng ngoài, lần đầu tiên cảm thấy thứ gì đó vụt khỏi tay mình mà không cách nào giữ lại.
Trong khi đó, Giản An dựa lưng vào cửa, nhắm mắt lại.
Một cuộc hôn nhân sụp đổ, đôi khi không cần tiếng cãi vã. Chỉ cần… một khoảnh khắc im lặng.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com