Ngoại truyện
Lục Trạm từng nghĩ bản thân là người đàn ông có nguyên tắc. Trước khi kết hôn, anh yêu chân thành. Sau khi kết hôn, anh tự nhủ sẽ bảo vệ người phụ nữ bên cạnh mình – Giản An. Có những đêm, khi nhìn cô nằm ngủ bên cạnh, hơi thở nhẹ và bình yên, anh đã từng thấy mình là người đàn ông may mắn.
Nhưng may mắn… đôi khi khiến người ta coi thường thứ mình đang có.
Tất cả bắt đầu từ những thứ tưởng chừng nhỏ nhặt.
Chỉ là một lần anh về trễ, Giản An mang bữa tối lên phòng làm việc. Anh mệt mỏi, nhìn cô một thoáng rồi nói quá nhanh:
“Không cần, anh ăn rồi.”
Anh không nhìn thấy ánh mắt cô chùng xuống.
Cũng không thấy bàn tay cô khựng lại khi đặt hộp cơm lên bàn.
Ngày hôm sau, khi anh mở hộp cơm ra – nó nguội lạnh hoàn toàn.
Anh cũng lãng quên luôn chuyện ấy.
Một mầm vô cảm… bắt đầu từ khoảnh khắc ấy.
Tối hôm sau, Ninh Tịch xuất hiện trước văn phòng.
Cô ta đến với tư cách nhân viên phòng PR mới, nhưng ánh mắt lại quá chủ động. Cô ta cười khi trao tài liệu, ngón tay cố tình chạm vào lòng bàn tay anh một cách nhẹ đến mức khó nhận ra.
Chỉ một chút thôi. Nhưng anh đã nhận ra. Và điều đáng nói là: Anh không gạt nó đi.
Buổi tối ấy, anh mở cửa nhà, thấy Giản An ngồi đọc sách chờ anh. Cô hỏi nhẹ:
“Hôm nay anh ăn gì?”
Anh đáp đại một câu:
“Ở công ty thôi.”
Lúc ấy anh không biết rằng mình vừa bắt đầu nói dối – những lời nói dối nhỏ, vô hại, nhưng là bước đầu tiên của phản bội.
Ngày thứ ba, anh mở tin nhắn của Ninh Tịch.
Một sticker mặt cười.
Không lời, nhưng đủ gợi ý.
Anh do dự hai giây… rồi trả lời bằng icon “OK”.
Chỉ hai chữ.
Nhưng là điểm bắt đầu của sự trượt dài.
Ngày thứ mười, Ninh Tịch mang cà phê vào phòng, môi đỏ, váy hơi ngắn quá mức quy định.
Lúc đưa ly cho anh, đầu ngón tay cô ta nhẹ nhàng lướt qua cổ tay anh. Lần này, anh vẫn không rụt tay lại.
Anh nhìn xuống ly cà phê… để che đi ánh mắt mình đang dao động.
Cửa phòng bật mở.
Giản An đứng đó, mang tài liệu đến cho anh.
Ánh mắt cô lướt thấy khoảng cách quá gần giữa anh và Ninh Tịch.
Chỉ một giây.
Nhưng anh đã thấy nó.
Nó giống một nỗi đau nhỏ trong lòng cô.
Và điều khiến anh biến chất nhất chính là…
anh đã chọn giả vờ không thấy.
Một tháng sau, Ninh Tịch chủ động hẹn anh uống rượu để “thảo luận dự án”.
Anh biết rõ cô ta muốn gì.
Anh vẫn đến.
Men rượu khiến ánh mắt cô ta long lanh hơn.
Cô ta ngồi sát lại.
Anh không đẩy ra.
Khi môi cô ta chạm vào cổ anh…
anh vẫn còn hình ảnh Giản An trong đầu.
Hình ảnh cô cười.
Hình ảnh cô nấu ăn.
Hình ảnh cô chờ anh.
Nhưng rồi, anh để bàn tay mình trượt lên eo Ninh Tịch.
Cô ta thì thầm:
“Anh đừng kìm nén nữa.”
Và anh, người từng nghĩ mình có nguyên tắc, cúi xuống hôn cô ta.
Nụ hôn ấy… không phải tình yêu.
Nó chỉ là dục vọng được khơi gợi.
Nhưng nó là khoảnh khắc anh đánh rơi nguyên tắc cuối cùng.
Đêm đó trong phòng làm việc, khi anh đè Ninh Tịch xuống sofa, váy cô ta xô lệch, tiếng thở gấp tràn ra trong ánh đèn vàng…
anh biết mình đang làm gì.
Anh biết mình đang phản bội.
Anh biết nếu Giản An bước vào, thế giới của cô sẽ sụp đổ.
Nhưng anh vẫn tiếp tục.
Dục vọng được trao bởi một người biết cách lấy lòng đàn ông – đơn giản, trực diện, không có trách nhiệm.
Trong khoảnh khắc cô ta cong người dưới thân anh, miệng nở nụ cười chiến lợi phẩm, anh đã chính thức trở thành kẻ biến chất.
Và anh không dừng lại.
Anh đẩy sâu hơn.
Nghe tiếng cô ta rên nhẹ vào tai.
Lần đầu tiên anh nghĩ:
“Có lẽ… cũng không sao.”
Cô ta vòng tay ôm cổ anh, thì thầm giữa nhịp thở dồn dập:
“Anh thích em đúng không…?”
Và anh – kẻ phản bội – đáp lại bằng hành động chứ không bằng lời.
Hôm Giản An bước vào phòng, nhìn thấy anh và Ninh Tịch trong tư thế mập mờ trên sofa…
anh đã có thể đẩy Ninh Tịch ra.
Chỉ cần một chuyển động.
Nhưng anh không làm.
Anh đứng im.
Một giây thôi…
nhưng chính giây đó, anh đã đâm nát trái tim người phụ nữ yêu anh.
Sau khi cô rời đi, mọi thứ mới bắt đầu đảo ngược trong đầu anh.
Anh phát hiện mình quen sự dịu dàng của Giản An đến mức coi nó là điều hiển nhiên.
Sự chờ đợi của cô thành thói quen.
Sự nghĩ cho anh của cô thành nhiệm vụ.
Sự chịu đựng của cô thành nền tảng để anh sai lầm.
Anh không nhìn thấy cô mắt đỏ khi đợi anh đến khuya.
Không để ý bữa tối cô làm nguội ba lần.
Không thấy gương mặt thất vọng khi anh bỏ lỡ kỷ niệm.
Không thấy cách cô lặng lẽ sống trong nỗi cô đơn ngày càng lớn.
Và khi Ninh Tịch quỳ trước mặt cô, khóc lóc van xin…
anh mới nhận ra, người thảm hại nhất trong câu chuyện này là chính anh.
Một người đàn ông đánh đổi người yêu mình… để lấy khoảnh khắc kích thích rẻ tiền từ tiểu tam.
Cuối cùng, khi Giản An đóng cửa lại, nói câu:
“Anh mất tôi từ đêm anh im lặng trước mặt tiểu tam rồi.”
Anh mới hiểu một điều mà người đàn ông biến chất nào cũng hiểu quá muộn:
Cô ấy không cần anh sửa.
Cô ấy cần anh đáng để được giữ.
Nhưng anh đã không còn xứng đáng nữa.
Và đó là kết cục của mọi tra nam.
Không phải mất vợ.
Không phải bị chửi bới.
Không phải hối hận.
Mà là… khi nhận ra người mình từng xem là hiển nhiên đã không còn quay đầu lại.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com