Chương 8
Tin tức “Ninh Tịch tự sát” lan nhanh hơn cả giông bão. Nhưng chỉ nửa giờ sau, khi camera hành lang bị tung ra, tất cả sự đáng thương mà cô ta cố dựng đều sụp đổ. Trong video, Ninh Tịch chỉnh góc máy, rải vitamin giả thuốc ngủ lên sàn, nằm xuống giả ngất rồi bấm quay. Màn kịch rẻ tiền bị bóc trần trong nháy mắt. Dư luận phẫn nộ, không còn ai bênh vực, không còn ai thương hại. Những lời nguyền rủa đổ lên cô ta như sỏi đá rơi xuống vực sâu.
Nhưng Giản An không quan tâm nữa.
Không còn sức để quan tâm.
Cô đứng bên bờ sông Hoàng Phố, gió lạnh lùa qua tay áo. Dòng nước chảy lặng như một nhịp thở dài của thành phố. Ba năm hôn nhân, mọi niềm tin, mọi kiên nhẫn, mọi tổn thương đều đã đẩy cô đến đúng bờ này. Bờ của kết thúc.
Điện thoại rung.
Lục Trạm.
Cô để máy rung đến khi nó tắt.
Tin nhắn tiếp theo:
“Anh đang đợi trước cửa nhà em.”
“Anh sai rồi, anh xin em lần này thôi.”
Giản An cất điện thoại vào túi. Nỗi đau đã quá lâu, đến độ bây giờ chạm vào… cũng không còn cảm giác.
Khi cô trở về căn hộ nhỏ, Lục Trạm đang đứng đó. Áo sơ mi nhàu nát, tóc rối, mắt đỏ như chưa ngủ một phút nào. Anh thấy cô thì gần như bước đến ngay lập tức, nhưng bàn chân khựng lại, như sợ chạm vào cô sẽ khiến cô lùi xa hơn.
“An An…”
Giọng anh vỡ như thủy tinh, nhưng cô không động lòng.
Cô đứng thẳng, ánh mắt lạnh, bình tĩnh như gió đêm.
“Anh đến làm gì?”
“Anh… muốn nói chuyện.”
Hơi thở anh run.
“Chỉ cần em cho anh một cơ hội. Một câu thôi, chỉ một lần thôi…”
Giản An cắt lời, giọng nhẹ nhưng sắc như lưỡi dao mỏng:
“Cơ hội gì nữa? Để anh phản bội lần thứ hai? Hay để tôi lại ngồi một mình viết nhật ký chờ anh về?”
Sắc mặt Lục Trạm tái đi.
“An An, anh biết anh sai”
“Không.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh không biết. Nếu anh biết, anh đã không để tôi cô đơn hàng tháng trời. Không để một người đàn bà khác leo lên người mình. Không giữ im lặng khi tôi bước vào.”
Anh nghẹn lại, vai run lên.
“Anh… xin lỗi…”
“Lời xin lỗi của anh không trả lại nổi một năm tôi ngồi chờ anh trước bàn ăn lạnh ngắt.”
Cô lắc đầu.
“Cũng không trả lại nổi sự tôn trọng anh từng lấy đi.”
Lục Trạm siết tay, gần như cầu xin.
“Anh hứa sẽ sửa. Anh thề—”
Giản An bật cười.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô cười.
Nhưng đó là nụ cười tàn nhất mà anh từng thấy.
“Lục Trạm, anh nghĩ tôi cần một người đàn ông phải học lại cách yêu vợ sao? Chúng ta kết hôn ba năm, không phải ba ngày. Anh có ba năm để học. Anh không học. Giờ anh xin tôi cho anh học tiếp?”
Cô lùi nửa bước, giọng bình thản đến đáng sợ:
“Tôi không rảnh.”
Tim anh như bị ai bóp mạnh.
Giản An đặt hồ sơ ly hôn lên tay anh.
“Ngày mai, tôi ký. Luật sư sẽ liên hệ anh.”
Anh chụp lấy cổ tay cô, giọng vỡ vụn:
“Em thật sự… không còn một chút nào dành cho anh sao?”
Cô rút tay ra, dứt khoát.
“Không.”
Hai chữ nhẹ đến mức gió cũng có thể mang đi. Nhưng với anh… lại như bản án chung thân.
“Em… không thể tha thứ… dù chỉ một lần sao?”
Cô nhìn anh thật kỹ.
Một cái nhìn cuối cùng.
Không trách.
Không hận.
Chỉ có sự tỉnh táo của người đã sống đủ đau để biết mình phải đi.
“Tha thứ cho người không trân trọng mình… là phản bội chính mình.”
Cô quay lưng.
“Và tôi không phản bội mình thêm lần nào nữa.”
Chìa khóa xoay.
Cửa mở.
Lục Trạm gần như nhào đến, giọng nghẹn:
“An An!”
Cô dừng lại đúng một giây.
“Không phải anh mất tôi bây giờ.”
Cô nói mà không quay đầu.
“Anh mất tôi từ đêm anh im lặng trước mặt tiểu tam rồi.”
Cánh cửa đóng lại.
Tiếng chốt cửa vang lên như một dấu chấm hết.
Ngoài kia, Ninh Tịch livestream khóc đến khản giọng nhưng không ai thương. Các thương hiệu tuyên bố cắt hợp đồng. Gia đình tuyên bố đoạn tuyệt, bạn bè im hơi lặng tiếng. Mọi cánh cửa đóng lại trước mặt cô ta.
Một người tự đẩy mình xuống đáy… thì đừng mong ai kéo lên.
Còn Lục Trạm đứng trước cánh cửa lạnh lẽo, tay anh vẫn giữ hồ sơ ly hôn. Bàn tay run như người sắp mất máu. Bầu trời tối sẫm, gió lạnh rỉ vào cổ áo.
Lần đầu tiên anh hiểu…
Có những thứ một khi buông tay rồi… không bao giờ quay lại nữa.
Giản An không phải đang giận anh.
Cô chỉ đã hết yêu.
Một cuộc hôn nhân kết thúc không phải vì tiếng cãi vã.
Mà vì… một người thôi không còn muốn đau nữa.
Comments for chapter "Chương 8"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com