Chương 1
Bên ngoài cửa sổ, mưa thu rả rích rơi trên những tàu lá chuối tây, tạo nên âm thanh lộp độp đơn điệu, tựa như tiếng gõ nhịp của thời gian lên vách tường loang lổ rêu phong. Trong phòng tân hôn đỏ rực sắc hỉ, nến long phụng đã cháy quá nửa, sáp nến chảy dài tựa như những giọt lệ đỏ máu đông cứng lại trên chân đèn bằng đồng thau.
Thẩm Thanh Hoan ngồi bên mép giường, tấm khăn voan đỏ đã được nàng tự tay gỡ xuống từ hai canh giờ trước, xếp gọn gàng bên cạnh gối uyên ương. Nàng không thích sự chờ đợi thụ động, càng không thích cảm giác bị một tấm vải che khuất tầm nhìn, biến mình thành một món đồ vật chờ người đến định đoạt.
Nàng đưa tay nâng chén trà đã nguội lạnh trên bàn lên nhấp một ngụm. Vị trà chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, trượt xuống cổ họng mang theo cái lạnh lẽo thấu tim gan, nhưng lại khiến đầu óc nàng tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hôm nay là ngày đại hỷ của nàng và Nhiếp chính vương Tạ Lâm Uyên, nhưng không khí trong vương phủ này lại trầm mặc đến mức quỷ dị. Không có tiếng sáo trúc, không có tiếng cười đùa chúc tụng náo nhiệt thường thấy, chỉ có sự im lặng bao trùm và ánh mắt dò xét, thương hại của đám hạ nhân.
Cánh cửa gỗ lim nặng nề bất chợt bị đẩy mạnh, gió lùa vào khiến ngọn nến chao đảo dữ dội, hắt cái bóng dài ngoằng của người đàn ông lên vách tường.
Tạ Lâm Uyên bước vào. Hắn vẫn mặc hỉ phục đỏ thẫm thêu mãng xà bằng chỉ vàng, nhưng trên người không hề có chút không khí vui mừng nào. Ngược lại, quanh thân hắn tỏa ra hàn khí bức người, đôi mắt phượng hẹp dài đen thẫm như vực sâu không thấy đáy, xoáy thẳng vào người phụ nữ đang ngồi tĩnh lặng bên bàn trà.
Hắn mang theo mùi rượu nồng nặc, nhưng lẫn trong đó, khứu giác nhạy bén của Thẩm Thanh Hoan vẫn kịp nhận ra một mùi hương khác. Đó là mùi hoa mai tuyết – loại hương liệu đặc trưng mà Liễu Doanh Doanh, biểu muội ốm yếu được hắn nuôi dưỡng trong phủ, thường dùng.
Thẩm Thanh Hoan đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ va chạm với mặt bàn gỗ mun phát ra âm thanh lạch cạch nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Nàng đứng dậy, tà váy đỏ thẫm trải dài trên sàn nhà như dòng nước, khẽ nhún mình hành lễ, giọng nói trong trẻo nhưng bình thản đến lạ lùng.
“Vương gia đã về.”
Tạ Lâm Uyên không đáp, hắn bước tới, bàn tay to lớn thô ráp bất ngờ vươn ra, nắm chặt lấy cằm nàng, buộc nàng phải ngẩng mặt lên nhìn hắn. Lực tay hắn rất mạnh, khiến xương hàm nàng đau nhức, nhưng Thẩm Thanh Hoan không cau mày, cũng không né tránh. Nàng mở to đôi mắt, nhìn thẳng vào sự chán ghét không che giấu trong mắt hắn.
“Thẩm Thanh Hoan, ngươi hài lòng rồi chứ?” Giọng hắn khàn đặc, mang theo men say và cả sự châm chọc cay nghiệt. “Dùng quyền thế của Thẩm gia ép buộc Hoàng thượng ban hôn, chen chân vào vương phủ này, cảm giác thế nào?”
Nàng nhìn hình bóng mình phản chiếu trong đôi ngươi đen láy của hắn. Một người phụ nữ với lớp trang điểm tinh xảo nhưng sắc mặt nhợt nhạt, đôi môi mím chặt quật cường. Hắn nghĩ nàng dùng quyền thế ép hôn? Hắn đâu biết rằng, chiếu chỉ ban hôn kia là do chính Hoàng thượng e ngại binh quyền của Tạ gia quá lớn, muốn dùng Thẩm gia để kiềm chế hắn. Nàng, cũng chỉ là một quân cờ.
Nhưng giải thích thì có ích gì? Với một kẻ đã định kiến sẵn trong lòng, mọi lời giải thích đều chỉ là ngụy biện.
“Vương gia say rồi,” Thanh Hoan nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, nhưng hắn lại càng siết chặt hơn, đầu ngón tay ấn sâu vào làn da mịn màng, để lại những vết hằn đỏ ửng. “Thiếp thân đi chuẩn bị nước giải rượu cho ngài.”
“Đừng diễn trò hiền thục nữa,” Tạ Lâm Uyên cười lạnh, hắn cúi thấp đầu, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt nàng. “Ngươi biết rõ Doanh Doanh thân thể yếu ớt, nghe tin ta phải cưới ngươi, nàng ấy đã ngất xỉu, đến giờ vẫn chưa tỉnh. Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta, nhưng ta lại ở bên cạnh nàng ấy suốt hai canh giờ. Ngươi có hận không?”
Trái tim Thẩm Thanh Hoan khẽ co rút lại, như bị ai đó dùng kim châm nhẹ. Không phải vì ghen tuông, mà vì sự tàn nhẫn trong lời nói của hắn. Hắn cố tình muốn nàng đau khổ, muốn nhìn thấy sự ghen tuông, cuồng loạn của nàng để chứng minh rằng nàng cũng tầm thường và độc ác như hắn nghĩ.
Nàng cụp mắt, che giấu đi gợn sóng nơi đáy mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo, không chạm đến đáy mắt.
“Liễu cô nương thân thể ngọc ngà, Vương gia lo lắng là lẽ đương nhiên. Thiếp thân là chính phi, rộng lượng bao dung là bổn phận, sao dám nảy sinh lòng hận thù?”
Câu trả lời chuẩn mực, không một kẽ hở, lại như dầu đổ thêm vào lửa giận trong lòng Tạ Lâm Uyên. Hắn ghét nhất là vẻ mặt này của nàng. Luôn bình thản, luôn cao quý, dường như mọi hỉ nộ ái ố trên thế gian này đều không thể làm vấy bẩn tà áo của nàng. Hắn muốn xé toạc cái mặt nạ giả tạo đó, muốn nhìn thấy nàng khóc lóc, van xin, hoặc ít nhất là tỏ ra tức giận.
“Rộng lượng?” Hắn nhếch mép, buông cằm nàng ra, rồi bất ngờ túm lấy thắt lưng nàng, kéo mạnh nàng vào lòng. Thân thể hai người va vào nhau, cứng nhắc và gượng gạo. “Vậy để ta xem, Thẩm đại tiểu thư rộng lượng đến mức nào.”
Đúng lúc không khí đang căng thẳng như dây đàn sắp đứt, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa rụt rè.
“Vương gia… Liễu cô nương tỉnh rồi, cô nương nói ngực đau, muốn gặp Vương gia…”
Giọng nói của tỳ nữ bên ngoài run rẩy, rõ ràng là sợ hãi uy nghiêm của Tạ Lâm Uyên, nhưng vẫn cố chấp truyền đạt. Đây là hạ nhân của Liễu Doanh Doanh. Chọn đúng thời điểm động phòng hoa chúc để đến gọi người, thủ đoạn này tuy cũ kỹ nhưng lại vô cùng hiệu quả để thị uy với tân vương phi.
Tạ Lâm Uyên khựng lại, ánh mắt hắn thoáng dao động. Hắn buông Thanh Hoan ra, quay lưng về phía nàng, dường như định bước ra cửa.
Thanh Hoan đứng im tại chỗ, chỉnh lại nếp áo nhăn nhúm. Nàng không ngăn cản, chỉ thong thả nói vọng theo, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng nhưng từng chữ đều sắc như dao.
“Vương gia cứ đi. Nhưng xin hãy nhớ, đêm nay là đêm tân hôn được Hoàng thượng ngự bút ban hôn. Nếu Vương gia bước ra khỏi cánh cửa này, ngày mai cả kinh thành sẽ đồn đại Tạ Vương vì một thiếp thất chưa danh phận mà bỏ bê chính thê, tát vào mặt Thẩm gia, và cũng là kháng chỉ của Hoàng thượng. Liễu cô nương thân thể yếu ớt, liệu có chịu nổi gánh nặng của cái danh ‘hồng nhan họa thủy’ này không?”
Bước chân của Tạ Lâm Uyên khựng lại ngay ngưỡng cửa. Hắn xoay người, ánh mắt nhìn nàng đã thay đổi. Không còn chỉ là sự chán ghét đơn thuần, mà pha lẫn tia nguy hiểm chết người. Nàng đang đe dọa hắn? Không, nàng đang dùng chính điểm yếu của hắn – sự an nguy của Liễu Doanh Doanh – để trói buộc hắn.
Người phụ nữ này, thông minh hơn hắn tưởng, và cũng đáng ghét hơn hắn tưởng.
Hắn quay lại, đóng sầm cửa, ra lệnh vọng ra ngoài với giọng lạnh băng: “Bảo đại phu đến xem. Ta không phải đại phu, đến đó thì có ích gì? Cút!”
Tiếng bước chân bên ngoài vội vã rời đi. Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng, nhưng lần này, sự ngột ngạt càng thêm đậm đặc.
Tạ Lâm Uyên bước từng bước về phía Thanh Hoan, khí thế bức người như một con thú săn mồi đang dồn ép con mồi vào đường cùng. Hắn ép nàng lùi lại cho đến khi lưng nàng chạm vào thành giường lạnh lẽo.
“Nàng muốn giữ ta lại?” Hắn cúi xuống, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên cổ nàng, dừng lại ở mạch đập đang rung lên khe khẽ dưới lớp da mỏng manh. “Được, ta thành toàn cho nàng. Nhưng đừng hối hận.”
Hắn không chờ nàng trả lời, cúi xuống chiếm lấy đôi môi nàng. Không có sự dịu dàng, chỉ có sự chiếm đoạt thô bạo và trừng phạt. Hắn cắn môi nàng, mùi máu tanh nồng hòa lẫn với vị rượu cay xộc vào khoang miệng. Thanh Hoan cau mày vì đau đớn, nhưng bản năng quật cường khiến nàng không phát ra tiếng rên rỉ nào. Nàng vòng tay qua cổ hắn, đáp trả lại nụ hôn ấy, không phải bằng sự nhu thuận, mà bằng sự chống cự ngấm ngầm, như hai con thú đang cắn xé nhau để tranh giành lãnh thổ.
Bàn tay hắn luồn vào trong y phục, xé toạc lớp lụa mỏng manh. Tiếng vải rách toạc vang lên chói tai. Làn da nàng tiếp xúc với không khí lạnh lẽo, nổi lên từng lớp da gà, nhưng ngay lập tức bị bàn tay nóng rực của hắn bao phủ. Hắn vuốt ve không phải để âu yếm, mà như để kiểm tra món đồ mình vừa sở hữu, thô bạo nhưng lại mang theo một thứ ma lực khiến người ta run rẩy.
Hắn đẩy nàng ngã xuống giường, tấm chăn gấm thêu uyên ương nghịch nước trở nên nhăn nhúm dưới thân thể hai người. Tạ Lâm Uyên nhìn xuống, ánh mắt hắn tối sầm lại khi thấy làn da trắng sứ của nàng ửng hồng dưới ánh nến, vẻ đẹp vừa thanh khiết vừa gợi cảm đến mức khiến lý trí hắn chao đảo. Hắn căm ghét việc mình bị thu hút bởi thân xác này, nhưng lại không thể kiềm chế dục vọng đang bùng lên như lửa gặp dầu.
“Nhìn ta,” hắn ra lệnh khi nàng định nhắm mắt lại để trốn tránh thực tại.
Thanh Hoan mở mắt, đôi mắt ngập nước nhưng vẫn trong veo, phản chiếu khuôn mặt tuấn mỹ đang vặn vẹo vì dục vọng của hắn.
“Tạ Lâm Uyên…” Nàng gọi tên hắn, giọng nói vỡ vụn. “Chàng chạm vào ta, là vì muốn ta, hay chỉ để trút giận?”
“Có gì khác nhau sao?” Hắn cười khẩy, cúi xuống hôn lên xương quai xanh tinh xảo của nàng, để lại đó một dấu vết đỏ chói mắt. “Nàng là Vương phi của ta, thân thể này là của ta. Ta muốn làm gì, đó là quyền của ta.”
Hắn tách hai chân nàng ra, chen người vào giữa, không một chút dạo đầu hay chuẩn bị, cứ thế tiến vào. Cơn đau xé rách khiến Thanh Hoan cong người lên, móng tay cào mạnh vào lưng hắn qua lớp áo mỏng, để lại những vệt xước dài. Nàng cắn chặt môi dưới đến bật máu để ngăn tiếng hét đau đớn thoát ra.
Tạ Lâm Uyên cũng khựng lại một chút, cảm nhận được sự chật chội và rào cản nơi đó. Hắn biết đây là lần đầu tiên của nàng, nhưng cơn giận và men rượu khiến hắn không muốn dừng lại. Hắn giữ chặt eo nàng, bắt đầu di chuyển, ban đầu còn thăm dò, sau đó càng lúc càng mạnh bạo, như muốn khảm sâu hình bóng mình vào tận xương tủy nàng, buộc nàng phải khắc ghi đêm nay.
Trong cơn mê loạn, Thanh Hoan cảm thấy mình như một chiếc thuyền nan nhỏ bé tròng trành giữa biển khơi bão tố. Nỗi đau thể xác dần nhường chỗ cho một cảm giác tê dại, nóng bỏng lan tỏa từ nơi hai người kết hợp. Hắn cúi xuống, thì thầm bên tai nàng những lời cay độc, nhưng hành động lại mâu thuẫn đến lạ lùng. Hắn hôn lên những giọt mồ hôi trên trán nàng, hôn lên đôi mắt ướt đẫm của nàng, động tác va chạm mạnh mẽ nhưng bàn tay lại vô thức đỡ lấy thắt lưng nàng để nàng bớt đau.
“Thẩm Thanh Hoan…” Hắn gầm nhẹ, giọng nói trầm khàn đầy từ tính vang lên bên tai nàng khi cao trào ập đến.
Nàng run rẩy trong vòng tay hắn, cả thế giới trước mắt nhòe đi, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng và một nỗi chua xót dâng trào. Đêm tân hôn của họ, không có lời thề non hẹn biển, chỉ có sự chiếm đoạt và dằn vặt lẫn nhau.
Khi mọi thứ lắng xuống, Tạ Lâm Uyên lật người nằm sang bên cạnh, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Hắn không ôm nàng, cũng không nói lời an ủi, chỉ kéo tấm chăn đắp lên thân thể trần trụi đầy dấu vết của nàng, rồi quay lưng đi, dường như chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
Thanh Hoan nằm đó, nhìn chằm chằm lên đỉnh màn trướng thêu hoa mẫu đơn. Nước mắt lúc này mới lặng lẽ chảy ra từ khóe mắt, thấm ướt gối. Nàng biết, cuộc chiến của nàng trong vương phủ này mới chỉ thực sự bắt đầu. Và người đàn ông đang nằm quay lưng lại với nàng kia, vừa là phu quân, vừa là kẻ thù lớn nhất mà nàng phải đối mặt.
Mùi hương hoa mai tuyết trên người hắn đã phai đi phần nào, thay vào đó là mùi hương trầm hương đặc trưng của vương phủ hòa lẫn với mùi hoan ái mặn nồng. Một sự pha trộn đầy châm biếm. Nàng khẽ cuộn mình lại trong chăn, cảm nhận hơi ấm còn sót lại của hắn, tự nhủ với lòng mình: Thẩm Thanh Hoan, không được khóc. Khóc lóc là việc của kẻ yếu, mà ở nơi này, kẻ yếu sẽ bị ăn tươi nuốt sống.
Sáng mai, khi bình minh lên, nàng sẽ phải đối mặt với “bạch nguyệt quang” Liễu Doanh Doanh kia. Nàng muốn xem, đóa hoa sen trắng yếu đuối đó rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com