Chương 2
Bình minh ở Nhiếp chính vương phủ đến muộn hơn so với bên ngoài, có lẽ bởi những tàn cây cổ thụ rợp bóng đã che khuất đi chút nắng sớm yếu ớt.
Thẩm Thanh Hoan tỉnh dậy khi bên cạnh đã trống không. Hơi ấm của người đàn ông đêm qua dường như đã bay biến theo sương sớm, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấm vào từng thớ vải trên chiếc chăn gấm lộn xộn. Cảm giác đau nhức rã rời từ thắt lưng truyền đến, nhắc nhở nàng về sự cuồng loạn đêm qua. Tạ Lâm Uyên trên giường và Tạ Lâm Uyên ngày thường là hai kẻ hoàn toàn khác biệt. Một kẻ như lửa thiêu đốt tất cả, kẻ kia lại như băng hàn ngàn năm.
Nàng chống tay ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống, để lộ làn da trắng sứ chi chít những dấu vết xanh tím – chứng tích của sự chiếm hữu thô bạo. Ánh mắt nàng dừng lại ở vệt máu đỏ thẫm trên tấm khăn lót trắng muốt nơi giường nệm. “Lạc hồng” – thứ minh chứng cho sự trinh bạch của người con gái, giờ đây nằm đó trơ trọi, như một vệt son tô hỏng trên bức tranh hoàn mỹ giả tạo.
“Vương phi, người đã dậy chưa ạ?”
Tiếng gọi khẽ khàng của Bích Trâm – tỳ nữ hồi môn thân cận vang lên bên ngoài.
“Vào đi.” Giọng Thanh Hoan hơi khàn, hậu quả của việc cắn răng nín nhịn những tiếng rên rỉ đêm qua.
Bích Trâm bưng chậu nước đồng thau bước vào, vừa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, vành mắt cô bé đã đỏ hoe, tay run run suýt làm đổ nước. Cô bé vội vàng đặt chậu nước xuống, chạy lại đỡ lấy Thanh Hoan, nghẹn ngào: “Tiểu thư… Vương gia người… sao có thể nhẫn tâm như vậy…”
“Đừng khóc.” Thanh Hoan bình thản ngắt lời, đưa tay vén lọn tóc rối ra sau tai. “Khóc lóc chỉ khiến người ta chê cười Thẩm gia dạy dỗ nha hoàn không nghiêm. Ta không sao.”
Nàng đứng dậy, bước đến trước gương đồng. Trong gương phản chiếu một dung nhan tiều tụy nhưng đôi mắt lại sáng quắc, kiên định lạ thường. Nàng chọn một bộ y phục màu đỏ tía thêu hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng kim tuyến. Màu đỏ này không rực rỡ như hỉ phục hôm qua, mà trầm lắng, uy nghiêm, là màu sắc chỉ dành cho chính thất.
“Trang điểm đậm một chút,” Thanh Hoan ra lệnh, ngón tay lướt qua vết cắn tím bầm ngay trên xương quai xanh. “Che bớt quầng mắt, nhưng vết này… cứ để lấp ló.”
Bích Trâm ngẩn người, rồi nhanh chóng hiểu ý, cúi đầu tuân lệnh.
Khi Thẩm Thanh Hoan bước vào tiền sảnh, Tạ Lâm Uyên đã ngồi đó tự bao giờ. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh đen, tay cầm cuốn sách, vẻ mặt nhàn nhạt như chưa từng trải qua đêm tân hôn cuồng nhiệt. Nghe tiếng bước chân, hắn không ngẩng đầu, chỉ có ngón tay đang lật sách khẽ khựng lại một nhịp.
Ngồi ở ghế dưới bên trái hắn là một nữ tử vận y phục màu trắng thuần khiết, dáng vẻ “liễu yếu đào tơ”, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại ầng ậc nước như chực khóc. Đó chính là Liễu Doanh Doanh.
Thấy Thanh Hoan bước vào, Liễu Doanh Doanh vội vàng đặt chén trà xuống, định đứng dậy hành lễ nhưng cơ thể lại lảo đảo, ho khan vài tiếng, cả người mềm nhũn ngã về phía Tạ Lâm Uyên.
“Biểu ca… đầu muội choáng quá…”
Tạ Lâm Uyên theo phản xạ đưa tay đỡ lấy vai nàng ta, động tác thuần thục như đã làm hàng ngàn lần. Hắn cau mày, giọng nói trầm xuống nhưng không giấu được sự quan tâm: “Đã bảo muội nghỉ ngơi ở Thanh Trúc Viện, chạy ra đây làm gì?”
“Hôm nay là ngày tỷ tỷ kính trà, muội là phận biểu muội, sao có thể vắng mặt, như vậy là thất lễ với tỷ tỷ…” Liễu Doanh Doanh ngước đôi mắt ngập nước nhìn Thanh Hoan, giọng nói yếu ớt như tơ nhện. “Tỷ tỷ, muội thất lễ rồi, mong tỷ tỷ đừng trách phạt.”
Một màn “tình sâu nghĩa nặng” diễn ra ngay trước mặt tân nương tử. Nếu là nữ nhân bình thường, e rằng đã tức đến nổ phổi hoặc tủi thân mà khóc. Nhưng Thẩm Thanh Hoan chỉ đứng đó, sống lưng thẳng tắp, tà áo đỏ tía rủ xuống uy nghi, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ bẫng như gió thoảng.
Nàng không nhìn Liễu Doanh Doanh, mà nhìn thẳng vào Tạ Lâm Uyên, chậm rãi hành lễ: “Thiếp thân thỉnh an Vương gia.”
Sau đó, nàng mới chuyển ánh mắt sang Liễu Doanh Doanh, ánh nhìn lướt từ đỉnh đầu xuống gót chân, không mang theo sự khinh bỉ, mà là sự soi xét của một chủ mẫu nhìn một món đồ vật trong nhà.
“Liễu cô nương nói quá lời rồi. Cô nương là khách quý trong phủ, lại mang bệnh trong người, bổn vương phi sao nỡ trách phạt?” Thanh Hoan nhấn mạnh hai chữ “khách quý”, nhẹ nhàng nhắc nhở vị trí của đối phương. “Chỉ là, Vương gia, quy củ trong phủ này có lẽ cần xem lại. Khách nhân ốm yếu mà hạ nhân lại để chạy lung tung đón gió, lỡ có mệnh hệ gì, người ngoài lại đồn đại Vương phủ ngược đãi họ hàng.”
Tạ Lâm Uyên buông Liễu Doanh Doanh ra, để nàng ta tự ngồi lại ngay ngắn. Hắn ngước mắt nhìn Thanh Hoan, ánh mắt chạm vào vết đỏ mờ ảo lấp ló sau cổ áo nàng, đồng tử khẽ co lại. Hắn nhớ rõ đó là vết tích do chính hắn để lại trong cơn cao trào đêm qua. Sự hiện diện của nó trên làn da trắng ngần ấy mang theo một sự kích thích thị giác mãnh liệt, vừa gợi dục vừa châm biếm sự lạnh lùng giả tạo của hắn lúc này.
“Nàng vừa vào phủ, đã muốn lập quy củ?” Tạ Lâm Uyên gấp sách lại, ném lên bàn cái “bộp”, âm thanh không lớn nhưng đủ khiến không gian chùng xuống.
“Không có quy củ, không thành phương viên. Thiếp thân phụng chỉ Hoàng thượng quản lý nội trạch Vương phủ, nếu đến sức khỏe của biểu muội đây cũng không lo liệu tốt, thì mới là thất trách.” Thanh Hoan đáp trả trôi chảy, không chút e dè.
Liễu Doanh Doanh thấy Tạ Lâm Uyên không mắng Thanh Hoan, trong lòng dấy lên sự ghen tức. Nàng ta cắn môi, bưng chén trà trên bàn, run rẩy tiến về phía Thanh Hoan.
“Tỷ tỷ nói phải, là muội không hiểu chuyện. Chén trà này, coi như muội tạ lỗi với tỷ tỷ, mong tỷ tỷ uống xong sẽ bỏ qua cho sự vụng về của muội.”
Đây là chiêu bài cũ rích: mượn việc kính trà để ra oai, hoặc giả vờ bị bỏng, bị ngã để vu oan giá họa. Thanh Hoan nhìn chén trà bốc khói nghi ngút trên tay Liễu Doanh Doanh, trong lòng cười lạnh.
Khi Liễu Doanh Doanh đến gần, chân nàng ta bỗng dưng “vô tình” vấp vào tà váy, cả người lao về phía trước. Theo quán tính, chén trà nóng rẫy sẽ hắt thẳng vào người Thanh Hoan.
Nhưng Thanh Hoan không phải là tiểu thư khuê các chỉ biết cầm kỳ thi họa. Nàng nhanh như cắt lùi lại một bước, tay trái vung lên, ống tay áo rộng quét qua cổ tay Liễu Doanh Doanh. Một động tác nhìn như đỡ, nhưng thực chất là mượn lực đẩy nhẹ.
“Choang!”
Chén trà rơi xuống đất vỡ tan tành, nước trà nóng bắn tung tóe lên tà váy trắng tinh của Liễu Doanh Doanh, khiến nàng ta hét lên một tiếng thất thanh, ngã ngồi xuống sàn nhà đầy mảnh sứ vỡ.
“Á! Đau quá… Biểu ca…” Liễu Doanh Doanh ôm lấy cổ tay, nước mắt tuôn rơi như mưa rào.
Tạ Lâm Uyên đứng phắt dậy.
Thanh Hoan vẫn đứng đó, tà áo đỏ không dính một hạt bụi, vẻ mặt thảng thốt đầy vẻ quan tâm đúng mực: “Trời ơi, Liễu cô nương sao lại bất cẩn thế này? Bích Trâm, mau đỡ cô nương dậy! Tay chân yếu ớt thế kia, sao có thể bưng trà rót nước được?”
Nàng quay sang Tạ Lâm Uyên, ánh mắt đầy vẻ áy náy nhưng lời nói lại sắc như dao: “Vương gia, ngài xem. Thiếp đã nói rồi, sức khỏe Liễu cô nương không tốt, việc bưng bê nặng nhọc này không nên để cô nương làm. May mà thiếp tránh kịp, nếu không nước trà nóng này đổ lên người, e là da thịt thiếp cũng chín, mà Liễu cô nương lại mang tiếng hãm hại chính thất.”
Câu nói này chặn đứng mọi đường lui của Liễu Doanh Doanh. Nếu nàng ta nhận là cố ý, đó là hãm hại. Nếu nhận là vô ý, đó là vô dụng, gây họa.
Tạ Lâm Uyên nhìn Liễu Doanh Doanh đang khóc lóc dưới đất, rồi lại nhìn sang người vợ mới cưới đang bình tĩnh đến mức đáng sợ kia. Hắn không phải kẻ ngu, dĩ nhiên nhìn ra được những toan tính nhỏ nhặt của Doanh Doanh, và cả cú phản đòn ngoạn mục của Thanh Hoan.
Hắn bỗng cảm thấy thú vị. Trước đây hắn nghĩ Thẩm Thanh Hoan chỉ là một con búp bê gỗ được Thẩm gia nuôi dưỡng, không ngờ móng vuốt lại sắc bén đến thế.
“Đủ rồi.” Tạ Lâm Uyên lên tiếng, giọng lạnh băng khiến tiếng khóc của Liễu Doanh Doanh tắc nghẹn trong cổ họng. Hắn không bước tới đỡ nàng ta như mọi khi, mà chỉ phất tay ra lệnh cho hạ nhân. “Đưa biểu tiểu thư về phòng, gọi đại phu đến xem vết bỏng. Từ nay về sau, không có lệnh của ta, Doanh Doanh không cần đến tiền sảnh thỉnh an nữa. Tĩnh dưỡng cho tốt đi.”
Liễu Doanh Doanh mở to mắt, không tin vào tai mình. Không được đến tiền sảnh, nghĩa là bị giam lỏng? Nàng ta ngước nhìn Tạ Lâm Uyên, muốn nói gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của hắn, lại rụt cổ lại, ấm ức để tỳ nữ dìu đi. Khi đi ngang qua Thanh Hoan, nàng ta ném lại một ánh nhìn đầy oán độc.
Trong sảnh chỉ còn lại hai người. Không khí trầm mặc bao trùm.
Thanh Hoan chỉnh lại tay áo, quay sang Tạ Lâm Uyên, mỉm cười nhẹ: “Đa tạ Vương gia đã ủng hộ thiếp lập quy củ.”
Tạ Lâm Uyên bước tới gần nàng, cúi thấp đầu, ghé sát vào tai nàng. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào vành tai nhạy cảm, khiến sống lưng nàng tê dại.
“Nàng thông minh lắm,” hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp mang theo từ tính chết người. “Nhưng Thẩm Thanh Hoan, đừng tưởng ta không biết nàng vừa làm gì. Ta chán ghét những trò vặt vãnh của nữ nhân, nhưng ta càng ghét kẻ khác coi ta là kẻ ngốc để lợi dụng.”
Hắn đưa tay, thô bạo lau đi vệt son dính trên khóe môi nàng, ngón tay cái miết mạnh đến mức môi nàng đỏ bừng lên đau rát.
“Đêm qua nàng rất giỏi chịu đựng. Ta muốn xem, cái vỏ bọc kiên cường này của nàng giữ được bao lâu.”
Dứt lời, hắn quay người bỏ đi, vạt áo xanh đen bay lên tạo thành một đường vòng cung lạnh lùng. “Chuẩn bị đi, lát nữa cùng ta tiến cung tạ ơn.”
Thanh Hoan đứng nhìn theo bóng lưng hắn, đưa tay chạm lên môi mình, nơi hơi ấm thô ráp của hắn vẫn còn lưu lại. Nàng nhếch mép, một nụ cười chua chát nhưng đầy kiêu hãnh.
“Vương gia yên tâm, vở kịch này, thiếp sẽ diễn cùng ngài đến cùng.”
Nàng quay người về phía Bích Trâm đang đứng ngẩn ngơ ở góc phòng.
“Bích Trâm, truyền lệnh của ta xuống nhà bếp. Từ nay về sau, thức ăn của Liễu cô nương phải do trù sư riêng nấu, thêm nhiều thuốc bổ vào. Nghe nói… Tâm sen rất tốt cho việc thanh nhiệt, giải độc, bớt ‘hư hỏa’. Mỗi ngày, gửi cho cô nương ấy một bát canh hạt sen… thật đắng.”
“Vâng, thưa Vương phi.”
Thanh Hoan nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa thu đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn xám xịt. Cuộc chiến giành giật quyền lực và trái tim của người đàn ông tàn nhẫn kia, nàng đã thắng trận đầu, nhưng cái giá phải trả là sự bình yên của chính tâm hồn mình. Nàng biết, Liễu Doanh Doanh sẽ không dừng lại, và Tạ Lâm Uyên… hắn vẫn là một vực sâu bí ẩn mà nàng chưa thể chạm tới đáy.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com