Vĩ thanh
Mười năm sau.
Nhiếp chính vương Tạ Lâm Uyên qua đời vì bạo bệnh ở tuổi ba mươi lăm. Trong mười năm nắm quyền, hắn là một bạo quân khiến cả triều đình khiếp sợ, một kẻ điên cuồng tàn sát không ghê tay.
Người ta nói rằng, trong tẩm cung của Nhiếp chính vương luôn đặt một quan tài bằng băng ngàn năm. Hắn ăn cùng quan tài, ngủ cùng quan tài, ngày đêm trò chuyện với cái xác bên trong như với người sống.
Ngày hắn chết, hắn để lại di chiếu: Thiêu xác hắn thành tro, rải xuống giếng cạn ở Tịch Viện. Không chôn chung huyệt với Vương phi.
Ai cũng tưởng hắn hận Vương phi. Nhưng chỉ có Bạch Diên – người cận vệ già nua – mới hiểu.
Đó không phải là hận. Đó là sự trừng phạt cuối cùng hắn dành cho chính mình.
Hắn nhớ lời nàng: “Kiếp sau, cầu mong không bao giờ gặp lại.”
Vì vậy, hắn tự hủy hoại thân xác mình, để linh hồn tan biến vào hư vô, không dám bước vào luân hồi, chỉ để thỏa mãn nguyện vọng cuối cùng của nàng: Được tự do, vĩnh viễn không phải gặp lại hắn.
Trong cơn gió tuyết mịt mù của ngày tang lễ, người ta dường như nghe thấy tiếng đàn tranh ai oán vọng lại từ Tịch Viện hoang tàn, khúc nhạc Phượng Cầu Hoàng đứt đoạn, như tiếng khóc than cho một mối tình nghiệt ngã, bắt đầu từ toan tính và kết thúc bằng sự hủy diệt.
Comments for chapter "Vĩ thanh"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com