Chương 7
Nhiếp chính vương phủ đã được trùng tu lại, tráng lệ hơn xưa gấp bội phần. Đặc biệt là Tịch Viện – nơi từng là tro tàn đổ nát, nay đã được dựng lại thành một cung điện bằng gỗ trầm hương quý giá, dát vàng nạm ngọc. Người đời đồn đại rằng Nhiếp chính vương Tạ Lâm Uyên vì quá thương nhớ vong linh Vương phi nên đã xây dựng nơi này để thờ phụng.
Nhưng không ai biết, bên trong tòa lầu son gác tía ấy không phải là bài vị, mà là một con người bằng xương bằng thịt.
Thẩm Thanh Hoan ngồi trên chiếc giường ngà voi trải gấm vóc thượng hạng. Cổ chân nàng bị trói bởi một sợi xích vàng ròng mảnh khảnh nhưng chắc chắn, đầu kia gắn chặt vào cột nhà chạm khắc hình rồng.
Nàng vẫn sống.
Đêm hỏa hoạn năm ấy, nàng đã định chết, nhưng Bạch Diên – cận vệ của Tạ Lâm Uyên – đã cứu nàng ra vào phút chót. Nhưng nàng không được tự do. Tạ Lâm Uyên sau khi phát hiện sự thật về Hổ Phù giả và tấm chân tình đẫm máu của nàng, đã phát điên. Hắn không chọn cách buông tay để nàng hạnh phúc, mà chọn cách tàn nhẫn nhất của một kẻ độc tài: Giam cầm.
Hắn tìm ra nàng khi nàng đang dưỡng thương ở một ngôi làng nhỏ, giết chết vị đại phu đã cứu nàng, rồi cưỡng chế đưa nàng trở lại địa ngục trần gian này.
“Cạch.”
Cánh cửa mở ra. Tạ Lâm Uyên bước vào, mang theo hơi lạnh của gió tuyết bên ngoài và mùi máu tanh nồng thoang thoảng. Hắn vừa trở về từ thiên lao – nơi Liễu Doanh Doanh đang bị lăng trì từng ngày. Hắn không cho ả chết nhanh chóng, hắn muốn ả nếm trải đủ 3600 nhát dao, mỗi nhát tương ứng với một giọt nước mắt Thanh Hoan đã rơi.
Hắn bước đến bên giường, ánh mắt nhìn Thanh Hoan vừa si mê cuồng dại, vừa đau đớn tột cùng.
“Hôm nay nàng có ăn chút gì không?” Hắn hỏi, giọng khàn đặc, đưa tay định vuốt ve gò má gầy guộc của nàng.
Thanh Hoan nghiêng đầu né tránh, ánh mắt nhìn hắn trống rỗng như nhìn vào hư vô. Đã ba tháng nay, nàng không nói với hắn nửa lời. Nàng như một con búp bê sứ xinh đẹp nhưng vô hồn, mặc hắn sắp đặt, mặc hắn điên cuồng.
Sự né tránh của nàng chọc giận Tạ Lâm Uyên. Hắn bóp chặt cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mình.
“Nói chuyện với ta! Mắng ta, chửi ta, thậm chí đòi giết ta cũng được! Đừng dùng ánh mắt của người chết đó nhìn ta!” Hắn gầm lên, sự bất lực khiến hắn trở nên hung bạo.
Thanh Hoan vẫn im lặng. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười mỉa mai, khinh bỉ. Nụ cười ấy sắc hơn dao, đâm thẳng vào tim đen của hắn.
“Nàng muốn chọc tức ta sao?” Hắn cười gằn, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu. “Được. Nếu nàng không muốn nói, vậy thì dùng thân thể này để trả lời ta.”
Hắn đè nàng xuống giường, xé toạc bộ y phục lụa là đắt tiền trên người nàng. Tiếng vải rách toạc vang lên chói tai trong căn phòng tĩnh mịch. Thanh Hoan không chống cự, không giãy giụa. Nàng nằm đó, buông xuôi tứ chi, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà chạm trổ hoa văn long phượng vờn mây.
Tạ Lâm Uyên điên cuồng chiếm đoạt nàng. Hắn hôn lên vết sẹo bỏng loang lổ trên ngực trái nàng – dấu tích của ngọn lửa ngày đó. Hắn muốn dùng sự nóng bỏng của mình để sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo này, muốn dùng khoái cảm xác thịt để đánh thức một chút phản ứng từ nàng, dù là đau đớn hay hận thù.
“Nhìn ta! Hoan Hoan, nhìn ta!” Hắn thì thầm vào tai nàng, giọng nói vỡ vụn, xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề. Hắn thúc sâu vào trong nàng, mạnh mẽ và tuyệt vọng.
Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng chết chóc. Cơ thể nàng vẫn mềm mại, vẫn bao dung lấy hắn, nhưng linh hồn nàng dường như đã thoát xác, bay lơ lửng ở một nơi nào đó mà hắn vĩnh viễn không chạm tới được.
Nước mắt Tạ Lâm Uyên rơi xuống, nóng hổi, nhỏ lên gò má lạnh băng của nàng. Hắn là Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ, hắn có thể giết người không chớp mắt, nhưng hắn lại bất lực trước sự trừng phạt thầm lặng của người phụ nữ dưới thân mình.
Hắn đang làm tình với một cái xác.
Sau cơn hoan ái, Tạ Lâm Uyên gục đầu vào hõm cổ nàng, ôm chặt lấy nàng như người chết đuối vớ được cọc gỗ.
“Đừng rời bỏ ta…” Hắn lẩm bẩm như mê sảng. “Ta đã giết hết những kẻ hại nàng. Ta đã trả lại trong sạch cho Thẩm gia. Ta đã xây cho nàng lầu son gác tía. Ta cho nàng tất cả… Tại sao nàng vẫn không chịu tha thứ?”
Lúc này, Thanh Hoan mới chậm rãi chuyển động đôi ngươi, nhìn xuống đỉnh đầu hắn. Giọng nàng vang lên, khàn đặc và khô khốc như tiếng lá khô vỡ vụn:
“Tạ Lâm Uyên, chàng sai rồi.”
Hắn ngẩng phắt đầu lên, mừng rỡ như điên khi nghe thấy tiếng nàng. “Ta sai? Đúng, ta sai. Ta sẽ sửa. Chỉ cần nàng nói…”
“Chàng giam cầm được thân xác ta, nhưng chàng đã giết chết ‘Thẩm Thanh Hoan’ yêu chàng từ lâu rồi.” Nàng nhìn hắn, ánh mắt không chút gợn sóng. “Thứ chàng đang ôm trong tay, chỉ là một đống tro tàn thôi.”
“Không!” Tạ Lâm Uyên hét lên, bịt tai lại. “Ta không tin! Chúng ta còn cả đời dài phía trước. Ta sẽ làm nàng yêu ta lại từ đầu. Ta sẽ không để nàng chết. Không bao giờ!”
Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục, rồi vội vã bỏ đi như chạy trốn khỏi sự thật tàn khốc. Hắn ra lệnh tăng cường lính canh, mời tất cả danh y trong thiên hạ đến tẩm bổ cho nàng. Hắn muốn níu giữ nàng bằng mọi giá.
Nhưng Tạ Lâm Uyên quên mất một điều: Tâm đã chết, thân xác sao có thể tồn tại?
Một tháng sau.
Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm. Tuyết rơi dày đặc, phủ trắng xóa cả kinh thành.
Tạ Lâm Uyên đang thượng triều thì nhận được tin báo từ Vương phủ. Hắn bỏ dở buổi chầu, phi ngựa như điên trở về.
Khi hắn đẩy cửa Tịch Viện bước vào, Bích Trâm đang quỳ bên giường khóc ngất. Trên giường, Thẩm Thanh Hoan nằm đó, yên tĩnh như đang ngủ. Nàng mặc bộ y phục màu đỏ thẫm – bộ hỉ phục của ngày đại hôn năm nào mà nàng đã lén sai người may lại.
Khuôn mặt nàng trắng bệch, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười nhẹ nhõm – nụ cười thật sự đầu tiên của nàng kể từ khi bị bắt về đây.
Tạ Lâm Uyên bước tới, chân run rẩy suýt ngã quỵ. Hắn đưa tay chạm vào mũi nàng.
Không còn hơi thở.
“Vương phi… Vương phi đã tuyệt thực bảy ngày nay…” Bích Trâm nức nở. “Người nói, người không muốn sống trong cái lồng này nữa. Người muốn được tự do.”
Tạ Lâm Uyên không gào thét, không đập phá. Hắn đứng chết lặng, cả thế giới xung quanh sụp đổ trong im lặng. Hắn nhìn thấy trên tay nàng đang nắm chặt một vật.
Hắn gỡ những ngón tay cứng đờ của nàng ra. Đó là mảnh Hổ Phù Huyền Thiết giả năm xưa. Và một mảnh giấy nhỏ với nét chữ nguệch ngoạc viết bằng máu:
“Kiếp sau, cầu mong không bao giờ gặp lại.” *
Tám chữ. Chỉ tám chữ thôi nhưng đủ để băm vằm trái tim Tạ Lâm Uyên thành trăm mảnh.
Nàng không hận hắn. Nàng chỉ là không muốn gặp lại hắn nữa. Nàng thà chết, thà buông bỏ kiếp sống này, cũng không muốn dây dưa với hắn thêm một phút giây nào. Sự chán ghét và tuyệt vọng của nàng dành cho hắn đã vượt qua cả ranh giới của sự sống và cái chết.
“Ha… ha ha…”
Tạ Lâm Uyên bật cười. Tiếng cười thê lương, man dại vang vọng khắp căn phòng lộng lẫy nhưng chết chóc. Hắn ôm lấy thi thể lạnh băng của nàng vào lòng, siết chặt, chặt đến mức xương cốt nàng phát ra tiếng kêu răng rắc.
“Không gặp lại? Nàng nằm mơ đi!”
Hắn cúi xuống, hôn lên đôi môi tím tái của nàng, nụ hôn điên cuồng và bệnh hoạn.
“Thẩm Thanh Hoan, nàng sống là người của ta, chết là ma của ta. Dù có xuống hoàng tuyền, ta cũng sẽ lôi nàng lên. Nàng vĩnh viễn đừng mong thoát khỏi ta!”
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com