Chương 1
Ngày em rời đi, trời không mưa. Bầu trời Bắc Kinh xám nhạt như một tấm kính bị lau qua loa, ánh nắng lọt xuống thành những vệt nhạt nhòa, không đủ ấm, cũng không đủ lạnh, giống hệt cảm giác trong lòng em lúc ấy – trống rỗng đến mức không còn biết đau nên phải gọi tên bằng cách nào.
Em đứng trước gương rất lâu, mái tóc dài buông xuống vai, là chiếc váy anh từng chọn trong một buổi chiều cuối thu năm ngoái, khi hai đứa vẫn còn tin rằng chỉ cần nắm tay nhau là có thể đi hết cả đời. Anh khi đó đứng phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu em, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: “Mặc cái này đi, anh thích.” Em đã cười, cười đến mức tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Hóa ra, mọi lời thích trên đời này đều có hạn sử dụng, chỉ là em quá ngu ngốc, chưa từng hỏi anh ngày hết hạn.
Vali đã được kéo ra giữa phòng khách. Không nhiều đồ đạc, chỉ vài bộ quần áo, mấy cuốn sách cũ và một chiếc hộp nhỏ đựng những thứ em không nỡ vứt đi nhưng cũng không còn can đảm mở ra xem. Căn hộ này từng là tổ ấm của hai người, từng có mùi cà phê buổi sáng, mùi áo sơ mi anh mặc đi làm, mùi dầu gội em dùng, từng có tiếng cười, tiếng cãi vã, tiếng thở dài hòa vào nhau mỗi đêm. Bây giờ, tất cả chỉ còn lại một khoảng im lặng nặng nề, đè lên lồng ngực khiến em phải hít sâu mới thở nổi.
Anh vẫn chưa về.
Điện thoại nằm trên bàn, màn hình tối đen. Em không kiểm tra nữa. Không phải vì không muốn, mà vì quá rõ ràng. Nếu anh muốn về, đã về từ lâu. Nếu anh muốn giữ em lại, đã gọi điện từ rất sớm. Sự im lặng của anh không còn là vô tình, nó là một lựa chọn, là cách anh mặc nhiên cho phép một người khác chen vào cuộc đời mình, còn em thì bị đẩy ra ngoài lề như một thói quen cũ kỹ, không còn cần thiết.
Thanh mai trúc mã. Bốn chữ ấy từng là niềm kiêu hãnh của em. Em và anh lớn lên cùng một con ngõ, học chung một trường, ngồi chung một bàn suốt những năm tháng ngây thơ nhất. Anh từng vì em mà đánh nhau với đám con trai lớn hơn, từng cõng em chạy dưới mưa, từng nắm tay em qua những buổi chiều tan học đầy gió. Khi lớn lên, yêu nhau là điều hiển nhiên đến mức không cần thề thốt. Em tin rằng người đàn ông hiểu mình từ khi còn là một đứa trẻ sẽ không bao giờ làm mình tổn thương.
Nhưng em đã quên mất, người ta có thể cùng nhau đi qua tuổi thơ, lại lạc mất nhau khi bước vào đời sống thực tế.
Cô ta xuất hiện vào một ngày rất bình thường. Một cô gái trẻ, mềm mại, luôn biết cách cúi đầu đúng lúc, biết cách dùng ánh mắt ngây thơ che giấu toan tính. Cô ta gọi anh bằng giọng nhỏ nhẹ, mang theo sự ngưỡng mộ không che giấu, còn nhìn em bằng ánh mắt vừa kính trọng vừa thương hại, như thể em là một người phụ nữ đáng thương sắp bị đào thải. Lúc ấy, em đã thấy bất an, nhưng em chọn tin anh, tin vào mười mấy năm bên nhau, tin rằng mình không thể thua một kẻ chỉ mới bước vào cuộc sống của anh.
Em đã sai.
Những buổi tăng ca muộn dần trở thành thói quen. Những tin nhắn anh trả lời chậm đi, những cái ôm trở nên hờ hững, những đêm anh quay lưng lại với em, khoảng cách giữa hai cơ thể gần đến mức chạm vào nhau nhưng lại xa như hai bờ thế giới. Em từng cố gắng níu kéo, cố gắng dịu dàng hơn, lặng lẽ hơn, ngoan ngoãn hơn, như thể chỉ cần em đủ nhẫn nhịn thì anh sẽ quay về. Em không biết rằng, trong lúc em cố giữ anh, anh đã từng bước buông tay em ra.
Đêm cuối cùng, em vẫn còn nhớ rất rõ. Anh trở về trong mùi nước hoa lạ, không nồng nhưng đủ để khiến tim em thắt lại. Em không hỏi, không khóc, chỉ đứng im nhìn anh cởi áo khoác, đặt chìa khóa lên bàn, như thể mọi thứ đều bình thường. Anh đến gần, bàn tay đặt lên eo em, động tác quen thuộc đến tàn nhẫn. Hơi thở anh phả xuống cổ em, giọng nói khàn khàn: “Đừng làm ầm lên, được không?”
Câu nói ấy giống như một nhát dao. Không phải vì anh chạm vào em, mà vì anh dùng chính sự thân mật từng thuộc về hai người để dập tắt quyền được tổn thương của em. Em đứng yên, để anh ôm, để anh hôn, nhưng trái tim thì lạnh dần. Trong khoảnh khắc ấy, em hiểu ra, anh không còn yêu em nữa, anh chỉ cần một nơi để trở về, một thân thể quen thuộc để trấn an sự bối rối của chính mình.
Sáng hôm sau, em thu dọn đồ đạc.
Cánh cửa đóng lại phía sau lưng, rất nhẹ. Không tiếng va chạm, không lời từ biệt. Em kéo vali rời khỏi căn hộ, bước từng bước xuống cầu thang, mỗi bước đều giống như giẫm lên ký ức của chính mình. Ngoài kia, thành phố vẫn đông đúc, người qua kẻ lại, không ai biết có một mối tình vừa chết đi trong lặng lẽ.
Ngày em rời đi, anh không biết rằng, đó không chỉ là em rời khỏi căn nhà ấy, mà là rời khỏi cuộc đời anh. Và cũng không biết rằng, cái giá của sự phản bội, sẽ đến muộn, nhưng chưa bao giờ bỏ sót một ai.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com