Chương 2
Ngày em rời đi, anh không đuổi theo.
Em biết điều đó ngay từ khoảnh khắc kéo vali ra khỏi con ngõ quen thuộc, từ tiếng bánh xe lăn trên mặt đường gồ ghề, từ sự im lặng kéo dài đến mức gần như tàn nhẫn phía sau lưng. Nếu anh muốn giữ, chỉ cần gọi một tiếng, chỉ cần bước nhanh thêm vài bước, chỉ cần nắm lấy tay em như đã từng nắm suốt mười mấy năm. Nhưng không có gì cả. Sự im lặng của anh giống như một lời đồng ý cuối cùng, nhẹ nhàng nhưng tuyệt đối, rằng em nên rời đi, rằng vị trí của em trong cuộc đời anh đã bị thay thế mà không cần báo trước.
Em thuê một căn phòng nhỏ ở ngoại ô. Không rộng, không đẹp, nhưng yên tĩnh. Đêm đầu tiên ở đó, em ngồi tựa lưng vào tường, ôm đầu gối, nhìn ánh đèn đường hắt qua cửa sổ thành những vệt dài mệt mỏi. Em không khóc. Nước mắt dường như đã cạn từ trước khi em bước ra khỏi căn hộ kia. Chỉ có một cảm giác trống rỗng lan dần, chiếm lấy từng góc nhỏ trong lồng ngực, khiến em thở cũng thấy đau.
Điện thoại rung lên vào gần nửa đêm.
Tên anh hiện lên trên màn hình, quen thuộc đến mức tim em vẫn vô thức co lại. Em nhìn rất lâu, cho đến khi tiếng rung tắt hẳn. Sau đó, anh gọi lại. Rồi thêm một lần nữa. Em không bắt máy. Không phải vì em đã mạnh mẽ hơn, mà vì em sợ. Sợ chỉ cần nghe giọng anh, em sẽ lại quay về, sẽ lại tự thuyết phục bản thân rằng mọi thứ chưa đến mức không thể cứu vãn, rằng mười mấy năm thanh mai trúc mã đủ để tha thứ cho một người lạc lối.
Tin nhắn đến sau đó rất ngắn: “Em đi đâu rồi?”
Em bật cười. Nụ cười khô khốc, không có một chút vui vẻ nào. Anh hỏi như thể em chỉ vừa giận dỗi bỏ đi, như thể những gì anh làm chỉ là một sai lầm nhỏ, còn em thì phản ứng quá mức. Em không trả lời. Có những câu hỏi không cần đáp, bởi bản thân câu hỏi đã là sự phủ nhận tất cả nỗi đau của người khác.
Những ngày sau đó, anh không tìm em nữa. Hoặc có thể anh đã tìm, nhưng không đủ quyết liệt để tìm thấy. Em đổi số điện thoại, chuyển công việc, cắt đứt mọi liên hệ có thể dẫn anh đến em. Em nghĩ rằng, nếu anh thật sự muốn, anh sẽ có cách. Nhưng anh không. Điều đó càng khiến em hiểu rõ hơn vị trí của mình trong lựa chọn của anh.
Cô ta thì khác.
Em biết về cô ta qua những mẩu tin vụn vặt lọt đến tai, qua vài người bạn chung còn giữ liên lạc, qua những lời thì thầm không cố ý nhưng đủ sắc để cứa vào lòng. Cô ta dọn đến căn hộ của anh rất nhanh, nhanh đến mức như thể đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu. Cô ta nấu ăn cho anh, thay em sắp xếp lại từng góc nhỏ trong căn nhà ấy, đặt lên bàn những bình hoa mới, treo lên tường những bức tranh không còn dấu vết của em. Cô ta xuất hiện bên anh trong những bữa tiệc, khoác tay anh với dáng vẻ dịu dàng, ánh mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ, như thể anh là cả thế giới của cô ta.
Còn anh, anh để mặc điều đó xảy ra.
Một lần hiếm hoi, em gặp lại anh trong thang máy của một tòa nhà văn phòng. Em vừa bước vào thì anh đã đứng đó, bên cạnh là cô ta. Không gian chật hẹp đến mức em có thể ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, mùi từng khiến em an tâm, giờ lại trở thành thứ khiến dạ dày em cuộn lên. Anh nhìn em, ánh mắt thoáng sững lại, nhưng rất nhanh đã trở nên bình thản. Cô ta cũng nhìn em, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt, vừa lịch sự vừa khiêu khích.
“Lâu rồi không gặp,” anh nói, giọng trầm ổn, như thể giữa hai người chưa từng có một quá khứ chung nào đủ sâu để làm khó anh khi đối diện.
“Ừ,” em đáp, cũng bình tĩnh đến lạ.
Cánh cửa thang máy đóng lại. Em đứng giữa họ, cảm giác như một người thừa thãi vô tình bước vào khung cảnh không còn thuộc về mình. Bàn tay anh đặt lên eo cô ta, động tác rất tự nhiên, rất quen thuộc. Em nhìn thấy rõ từng chi tiết nhỏ ấy, như một cảnh quay chậm cố tình phơi bày sự thật. Cô ta hơi nghiêng người về phía anh, thân mật, mềm mại, dựa dẫm. Anh cúi xuống nói gì đó bên tai cô ta, khóe môi khẽ cong lên. Cảnh tượng ấy, tàn nhẫn hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Đêm đó, em không ngủ được.
Ký ức tự ý tràn về, không cần em cho phép. Những đêm anh từng ôm em từ phía sau, hơi thở nóng ấm phả lên gáy, bàn tay quen thuộc lần theo đường cong cơ thể, chậm rãi nhưng chiếm hữu. Anh từng nói rằng chỉ cần chạm vào em, anh đã thấy an tâm. Em từng tin, tin đến mức trao cho anh tất cả những dịu dàng, những rung động sâu kín nhất. Giờ nghĩ lại, em mới hiểu, những thứ ấy không hề độc quyền. Chỉ cần anh muốn, anh có thể dùng cùng một cách, cùng một giọng nói, cùng một sự dịu dàng giả tạo ấy, để đặt lên người khác.
Ý nghĩ đó khiến em run rẩy.
Em không ghen. Em chỉ thấy buồn nôn. Không phải vì cô ta thắng, mà vì anh thua. Thua chính mình, thua mười mấy năm thanh mai trúc mã, thua cả sự tin tưởng mà em từng dâng lên bằng cả cuộc đời mình.
Một tuần sau, anh tìm đến.
Anh đứng trước cửa phòng trọ của em, dáng vẻ mệt mỏi, áo sơ mi nhăn nhúm, ánh mắt có chút mất kiên nhẫn quen thuộc. Em mở cửa, không ngạc nhiên, cũng không vui mừng. Em biết sẽ có ngày này, chỉ không ngờ nó đến muộn đến vậy.
“Em làm loạn đủ chưa?” anh hỏi, giọng thấp xuống, như thể đang cố kiềm chế.
Em nhìn anh rất lâu. Người đàn ông này, từng là cả thế giới của em, giờ đứng trước mặt em, xa lạ đến mức khiến em không biết phải bắt đầu từ đâu. Em bỗng hiểu ra, giữa hai người, không phải là hiểu lầm, cũng không phải là cám dỗ nhất thời. Chỉ là anh đã chọn, và lựa chọn ấy không có em.
“Em không làm loạn,” em nói chậm rãi. “Em chỉ rời đi.”
Anh im lặng. Trong khoảnh khắc ấy, em thấy rõ sự khó chịu lướt qua đáy mắt anh. Anh quen với việc em nhẫn nhịn, quen với việc em ở lại, quen với việc em luôn là người chờ đợi. Sự rời đi của em, đối với anh, không phải là đau khổ, mà là mất kiểm soát.
“Cô ấy không giống em,” anh nói, như thể đó là một lời giải thích. “Cô ấy cần anh.”
Em bật cười, lần này là thật. Nụ cười mang theo chút cay đắng không còn giấu nổi. Em chợt nhận ra, người đàn ông này đã không còn đủ tàn nhẫn để nói thật, cũng không còn đủ tử tế để nói dối cho tròn. Anh dùng sự cần thiết của một người khác để biện minh cho sự phản bội của mình, và mong em hiểu.
“Vậy thì anh ở lại bên cô ấy đi,” em đáp. “Em không cần anh nữa.”
Anh nhìn em, như thể lần đầu tiên nhận ra, em thật sự sẽ không quay về. Cánh cửa khép lại giữa hai người, lần này là do em đóng. Không tiếng ồn, không nước mắt. Chỉ có một sự kết thúc rõ ràng, lạnh lẽo.
Em không biết rằng, kể từ khoảnh khắc ấy, bánh xe định mệnh đã bắt đầu xoay theo một hướng khác. Và những gì anh cùng cô ta đang tận hưởng, sẽ sớm phải trả giá bằng một cái kết mà không ai trong số họ đủ tỉnh táo để lường trước.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com