Ngoại truyện
Có những đêm, anh tỉnh giấc giữa khoảng không tối đen, bên cạnh là hơi thở đều đều của người phụ nữ đã trở thành vợ mình, trong lòng lại trống rỗng đến mức không thể gọi tên. Anh nằm yên, nhìn trần nhà, ký ức cũ tự nhiên ùa về, không cần ai nhắc. Một con ngõ nhỏ, tiếng dép kéo trên nền xi măng, mùi hoa sữa cuối thu, và một cô gái đứng dưới ánh đèn đường, quay đầu lại cười với anh, đôi mắt trong veo như chưa từng biết đến phản bội là gì.
Ngày ấy, anh từng nghĩ, em sẽ luôn ở đó.
Anh quen với sự tồn tại của em như quen với không khí. Quen đến mức không còn cảm thấy cần phải giữ chặt. Khi bước vào đời sống thực tế, đối mặt với áp lực công việc, tham vọng và mệt mỏi, anh bắt đầu thấy em quá vững vàng, quá hiểu anh, hiểu đến mức không còn khiến anh thấy mình quan trọng. Em ở đó, không đòi hỏi, không dựa dẫm, không khóc lóc. Anh ngộ nhận rằng tình yêu bền lâu là thứ có thể đặt sang một bên, rằng em sẽ không đi đâu cả.
Rồi cô ta xuất hiện.
Yếu đuối, mềm mại, cần anh từng chút một. Cô ta nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ, gọi anh mỗi khi sợ hãi, tìm anh mỗi khi bất an. Anh không ngốc đến mức không nhận ra mưu toan, chỉ là anh đã cho phép nó xảy ra. Bởi cảm giác được cần đến, được tôn thờ, dễ gây nghiện hơn anh tưởng. Anh tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là nhất thời, rằng em và anh đã quá lâu, không thể vì một cám dỗ nhỏ mà tan vỡ. Nhưng anh quên mất, phản bội không cần lý do lớn, chỉ cần một lần không từ chối.
Đêm em đứng im để anh ôm, anh đã thấy khác.
Thân thể quen thuộc, hơi ấm quen thuộc, nhưng trong mắt em không còn ánh sáng. Anh biết mình đã đi quá xa, nhưng lại hèn nhát không dám dừng lại. Anh chọn cách im lặng, chọn để em tự rời đi, bởi như vậy, anh không phải là người trực tiếp nói lời chia tay. Anh không ngờ, sự rời đi ấy lại là vĩnh viễn.
Khi em biến mất khỏi cuộc đời anh, anh mới nhận ra mình đã đánh mất điều gì.
Cô ta mang thai, hôn nhân đến trong vội vã, trách nhiệm đè nặng lên vai anh. Mỗi ngày trôi qua, anh sống trong sự nghi ngờ, kiểm soát, cãi vã. Cô ta không còn dịu dàng, không còn mềm mại. Cô ta sợ anh giống như đã từng phản bội em, sợ đến mức biến tình yêu thành xiềng xích. Anh mệt mỏi, nhưng không dám than. Đây là lựa chọn của anh.
Có những lúc, anh đứng trong căn nhà ồn ào ấy, chợt nhớ đến sự yên tĩnh khi em còn ở bên. Nhớ bữa cơm giản dị, nhớ cách em lắng nghe anh nói về công việc, nhớ cả những lần em im lặng nhưng chưa từng khiến anh thấy ngột ngạt. Anh nhận ra, thứ anh gọi là bình yên ngày xưa, hóa ra là hạnh phúc.
Anh từng nghĩ, nếu mình quay đầu, em sẽ vẫn ở đó.
Nhưng em không quay lại.
Email không được trả lời, cuộc gọi bị từ chối, và cuối cùng là sự im lặng tuyệt đối. Sự im lặng ấy tàn nhẫn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó buộc anh phải đối diện với sự thật rằng, trong câu chuyện này, người bị bỏ lại không phải là em, mà là anh.
Nhiều năm sau, trong một buổi chiều mưa, anh nhìn thấy em từ xa.
Em đứng bên đường, dáng vẻ bình thản, mái tóc buộc gọn, nụ cười nhẹ khi nói chuyện với người đàn ông đi cạnh. Không thân mật phô trương, nhưng đủ để anh hiểu, em đã sống tốt, và không còn thuộc về anh nữa. Khoảnh khắc ấy, anh bỗng thấy mình thật nhỏ bé. Không phải vì ghen tuông, mà vì nhận ra, em đã đi xa đến mức anh không còn tư cách bước tới.
Anh không gọi em.
Anh đứng đó, để mưa ướt áo, để ký ức chảy ngược về những ngày cũ, rồi tan đi rất nhanh. Lần đầu tiên, anh hiểu ra, có những người, một khi đã rời đi, sẽ không quay lại, không phải vì hận, mà vì đã không còn yêu.
Ngày em rời đi, anh tưởng mình mất một người phụ nữ.
Đến khi mọi thứ sụp đổ, anh mới biết, anh đã mất cả một đời thanh xuân, mất luôn khả năng được yêu một cách trọn vẹn.
Và nỗi đau ấy, anh sẽ phải mang theo đến hết quãng đời còn lại, như một lời nhắc nhở muộn màng về cái giá của sự phản bội.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com