Chương 6
Đám cưới của anh và cô ta được tổ chức rất gấp.
Không phải vì tình yêu đủ đầy, mà vì không còn đường lui. Bụng cô ta đã lớn đến mức không thể che giấu, dư luận vẫn chưa lắng xuống, gia đình anh buộc phải chọn cách ít tổn thất nhất để giữ thể diện. Một hôn lễ vội vàng, giản lược, không truyền thông, không bạn bè thân thiết, không chúc phúc đúng nghĩa. Người ta đến vì tò mò nhiều hơn là vì vui mừng.
Em không được mời.
Và em cũng không cần.
Ngày diễn ra hôn lễ, em đang họp. Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến, đầu óc em tập trung đến mức suýt quên mất hôm nay là ngày gì. Chỉ đến khi giải lao, một đồng nghiệp vô tình nhắc đến, em mới khựng lại trong giây lát. Rồi thôi. Không có cảm xúc mãnh liệt nào trào lên, không đau, không tiếc, không chúc phúc. Chỉ là một dấu chấm tròn, đặt đúng chỗ cho mười mấy năm thanh mai trúc mã đã chết từ lâu.
Anh gọi cho em vào buổi tối.
Lần này, số của anh không còn bị chặn nữa. Em không nhớ mình đã bỏ chặn từ lúc nào, có lẽ là khi em chắc chắn rằng anh không còn khả năng làm tổn thương em thêm lần nào nữa. Em nghe máy, không chào.
“Hôm nay anh cưới rồi,” anh nói, giọng khàn, cố giữ bình tĩnh.
“Em biết,” em đáp. “Chúc anh may mắn.”
Anh cười, một tiếng cười rất nhẹ, rất gượng. “Em vẫn lạnh lùng như vậy.”
“Không,” em nói chậm rãi. “Chỉ là em không còn tư cách phải dịu dàng với anh nữa.”
Anh im lặng. Em nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ ở đầu dây bên kia. “Anh không hạnh phúc.”
Em nhắm mắt lại. Câu nói ấy từng là thứ em sợ nghe nhất, từng là điều khiến em có thể quay đầu bất chấp tất cả. Nhưng bây giờ, nó chỉ giống như một lời thú nhận muộn màng, không còn trọng lượng.
“Anh nghĩ em sẽ vui vì điều đó sao?” em hỏi. “Hay sẽ đau lòng?”
“Anh không biết,” anh nói. “Anh chỉ biết, từ khi em đi, mọi thứ đều sai.”
“Không,” em đáp. “Mọi thứ sai từ trước đó rồi. Chỉ là em là người đầu tiên dám dừng lại.”
Bên kia đầu dây, anh không nói gì nữa. Em nghe thấy tiếng ồn ào mơ hồ, có lẽ là cô ta đang gọi anh, giọng cao và gắt, không còn chút mềm mại ngày nào. Em tưởng tượng ra cảnh tượng ấy, và lần đầu tiên, em thấy thương hại anh một cách thật sự. Không phải vì anh đáng thương, mà vì anh đã tự đưa mình vào một cuộc đời không có đường lùi.
“Anh đừng gọi cho em nữa,” em nói. “Cuộc sống của anh, em không muốn liên quan. Cuộc sống của em, anh cũng không có quyền bước vào.”
“Em thật sự không còn yêu anh nữa sao?” anh hỏi, giọng run lên.
Em suy nghĩ vài giây. “Có lẽ đã từng yêu. Rất nhiều. Nhưng không còn nữa.”
Câu trả lời ấy giống như nhát dao cuối cùng, cắt đứt hoàn toàn sợi dây mỏng manh còn sót lại. Em cúp máy, lần này không quay đầu.
Vài tháng sau, em nghe tin cô ta sinh non.
Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đủ để khiến mọi thứ thêm căng thẳng. Cô ta trở nên nhạy cảm, đa nghi, kiểm soát anh đến mức ngột ngạt. Anh đi đâu, làm gì, gặp ai, đều phải báo. Những gì cô ta từng dùng để chen vào mối quan hệ của em và anh, giờ quay lại cắn chính cô ta. Một người đàn ông từng quen với việc được bao dung, nay phải sống trong nghi ngờ và đề phòng mỗi ngày.
Anh tìm em thêm một lần nữa.
Không phải bằng điện thoại, mà bằng một email rất dài. Anh nói về hối hận, về những đêm mất ngủ, về việc anh nhận ra mình đã đánh mất điều gì quý giá nhất. Anh nói rằng, nếu được quay lại, anh sẽ chọn khác. Em đọc rất chậm, rất kỹ, rồi xóa đi. Không trả lời.
Bởi vì có những thứ, khi đã mất rồi, thì dù có hối hận đến đâu, cũng không thể lấy lại.
Một năm sau, em chuyển nhà.
Căn hộ mới rộng rãi, nhiều ánh sáng, có ban công trồng đầy cây xanh. Em sống một mình, nhưng không còn cô đơn. Em học cách yêu bản thân, học cách đặt mình lên trước, học cách không dùng sự nhẫn nhịn để đổi lấy một mối quan hệ lệch lạc. Có người theo đuổi em, có người tốt, có người chưa phù hợp. Em không vội. Em biết mình xứng đáng với điều gì.
Còn anh, lần cuối cùng em nghe về anh, là từ một người quen cũ. Anh và cô ta cãi nhau rất nhiều. Hôn nhân không phải thiên đường như cô ta tưởng, cũng không phải nơi trú ẩn như anh từng hy vọng. Hai người gắn chặt với nhau bằng trách nhiệm và oán trách, sống chung nhưng không còn tin tưởng.
Em nghe xong, chỉ gật đầu.
Không hả hê, không thỏa mãn. Chỉ là một cảm giác rất bình thản. Vả mặt đau nhất, chưa bao giờ là trả thù, mà là khi người ta phải sống cả đời với lựa chọn sai lầm của chính mình, còn em thì đã bước ra ngoài, sống một cuộc đời khác, tốt hơn, nhẹ nhõm hơn.
Ngày em rời đi, anh mất em mãi mãi.
Và đó, chính là cái giá lớn nhất của sự phản bội.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com